Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 797:
“Thật ? Lúc em cũng chỉ là tiện tay viết vậy thôi, hy vọng thể giúp được cho các gia đình phòng tránh bi kịch này.”
“Ừm, như thế này tốt.”
“Đúng . nói tin gì tốt muốn nói với em?”
Cố Tri Ý đã sớm ra vẻ sốt ruột của Lâm Quân Trạch. Từ lúc bước vào cửa đến giờ, khóe miệng vẫn cứ tủm tỉm cười, thế này chắc c là tin tốt gì đó, chắc hẳn lúc này đã kh thể kìm nén thêm được nữa .
“Khụ, vợ à, muốn nói với em...”
“Mẹ...” Từ bên ngoài đã vang lên giọng nói của Tam Bảo.
Thế là khiến Lâm Quân Trạch nuốt ngược lời định nói vào trong.
Cố Tri Ý khuôn mặt bí xị vì sốt ruột của Lâm Quân Trạch thì buồn cười, cô phớt lờ Tam Bảo, vẫn thẳng vào chồng mà hỏi: “ nói , tin tức gì tốt?”
“Vợ à, được ều động ở lại c tác tại Bắc Kinh .”
“Ôi, ở lại thì ở lại...” Vốn dĩ Cố Tri Ý do bị Tam Bảo làm phiền nên cô cứ nghĩ chồng chẳng tin tức gì đáng mừng cả, nhưng kh ngờ...
“ nói được ở lại đơn vị c tác tại Bắc Kinh thật ?” 3ee834
Cố Tri Ý vẫn chưa hết ngỡ ngàng, bèn hỏi lại cho chắc.
“Ừm, vợ à, vậy là thể ở lại Bắc Kinh làm việc !” Lâm Quân Trạch dứt lời, liền bước tới, ôm bổng Cố Tri Ý lên và quay m vòng liền.
Nãy giờ cố gắng kìm nén cảm xúc, mãi mới dịp được thổ lộ, khiến Lâm Quân Trạch vui sướng khôn tả, vừa đặt chân về đến nhà là đã muốn kể ngay cho vợ nghe.
Ba em Đại Bảo vừa đẩy cửa bước vào, đã th cha đang ôm mẹ xoay vòng tròn, gương mặt mẹ rạng rỡ hẳn.
Đại Bảo vội vàng kéo hai đứa em, tính bụng x vào góp vui, nhưng vừa th cảnh cha mẹ ân ái, bé liền định lẳng lặng rút lui.
Nhưng lại kh ngăn nổi Nhị Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-797.html.]
bé trực tiếp nói một câu: “Mẹ ơi, mẹ lớn bằng ngần nào mà còn để cha ôm xoay vòng như thế? Thật là xấu hổ quá !” Nói xong thì chu môi làm mặt quỷ với Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý vốn đã vui vẻ vì được Lâm Quân Trạch ôm xoay vài vòng và cái tin vui vừa báo, giờ đây nghe giọng Nhị Bảo như bị tạt gáo nước lạnh vào mặt. Cô quay lại thì th ba em đã đứng sờ sờ trong phòng.
Gương mặt Đại Bảo đỏ bừng vì xấu hổ, hiển nhiên là do tên phá đám Nhị Bảo này làm cho liên lụy.
Tam Bảo thì ngơ ngác, kh biết gì cả. Đôi mắt to tròn của bé đầy vẻ tò mò, nghĩ bụng chắc hẳn mẹ làm lớn mệt quá, nên mới muốn làm trẻ con một lát, để cha ôm lên xoay vòng.
Vẻ mặt Tam Bảo cứ như thể nó biết tỏng mọi chuyện nhưng cố tình kh hé răng, ra vẻ bí ẩn.
Cố Tri Ý lúng túng vỗ vào vai Lâm Quân Trạch, ra hiệu bu xuống. Sau đó mới l lại bình tĩnh mà ba em.
“Mẹ chưa nói với các con ? Trước khi vào gõ cửa, sau khi gõ cửa được cho phép mới thể vào.” Cố Tri Ý muốn làm dịu sự xấu hổ nên chỉ đành ra oai trước để át vẻ ngượng ngùng.
Chỉ cần kh xấu hổ, kh lúng túng là được.
“Mẹ, con... chúng con... là hai muốn vào.” Tam Bảo th vẻ mặt nghiêm túc, cứng rắn của Cố Tri Ý thì tức tốc mách lẻo về Nhị Bảo.
Cố Tri Ý lại dời tầm mắt về phía Nhị Bảo, Nhị Bảo chột dạ, lùi về sau một bước, ý đồ muốn trốn tránh sau lưng Đại Bảo.
Nhưng vừa nghe Tam Bảo mách, Đại Bảo đã nh chân lỉnh ra ngoài. Hai thằng oắt này đừng hòng kéo bé vào vòng rắc rối!
trai Đại Bảo này cũng kh muốn bao che cho hai đứa em trai này nữa , ai bảo vừa chúng kh nghe lời khuyên của , lại nói toạc ra như vậy.
Bây giờ bị mẹ tính sổ, Đại Bảo hai đứa em với ánh mắt ‘ta đã bảo mà kh nghe’ đầy vẻ th cảm.
“Hửm? Bây giờ con còn định lôi vào cuộc ?” Cố Tri Ý Tam Bảo.
Tam Bảo này cũng là một đứa trẻ ngây thơ, gặp m chuyện này thì đều giống như Nhị Bảo vậy, trước hết là sợ hãi, sau đó là tố giác đối phương.
“Mẹ, con xin lỗi, lần sau chúng con nhất định sẽ gõ cửa, nhất định sẽ kh qu rầy chuyện riêng tư của cha mẹ nữa đâu ạ.” Nhị Bảo thề thốt, cam đoan chắc nịch.
Cố Tri Ý nghe mà suýt chút nữa thì kh nhịn được mà bắt bé quỳ xuống phạt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.