Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 802:
Bây giờ Đoàn Đoàn đã thành nếp, việc uống sữa bột cũng kh m khó khăn.
Hiện tại cô bé đã thể tự ôm bình sữa tu ừng ực.
Bên Viên Viên cũng chẳng kém. Hai đứa bé này quả là những cái dạ dày kh đáy.
Ngoài bếp, Cố Tri Ý đã dọn xong bữa tối.
Bọn trẻ cũng vừa nô đùa bên ngoài trở về.
Trời đang mùa đ lạnh giá mà ba em vẫn chơi đùa đến toát mồ hôi hột thế kia.
Vừa bước vào nhà, chúng đã vội vàng rửa tay, lại rầm rầm chạy vào nhà uống nước.
“Mẹ ơi, cơm nước xong chưa ạ?” Nhị Bảo vốn ham ăn, ngửi th mùi thơm đã sốt ruột hỏi.
“Sắp xong . Các con rửa tay sạch sẽ đã!” Cố Tri Ý đứng trong nhà bếp nói vọng ra.
“Rửa sạch ạ. Mẹ, con muốn vào xem các em trước đã.” Nhị Bảo kiên trì muốn vào Đoàn Đoàn và Viên Viên trước.
Lâm Quân Trạch bước vào bếp, giúp Cố Tri Ý dọn thức ăn lên bàn.
“Vợ à, em vất vả !” Tr thủ lúc các con kh để ý, Lâm Quân Trạch khẽ nói, đặt một nụ hôn lên má cô.
“Một lát nữa các con lại th bây giờ.” Cố Tri Ý giả vờ trách yêu.
“Kh đâu, bọn trẻ đều đang ở trong phòng hết mà.”
Tam Bảo đang nấp ngoài cửa, bị Đại Bảo bịt miệng: …
Kh, con đang đứng ngay cửa ra vào đây này. Nhưng con kh dám hó hé tiếng nào.
Đôi mắt Tam Bảo đảo tròn m lượt, lúc này Đại Bảo mới bu tay ra.
“Hừm ~ cả, thật đáng ghét! lại bịt miệng em?”
Sau khi Tam Bảo được thả ra, thằng bé với vẻ mặt đầy oán trách Đại Bảo.
Nhưng vẫn cố rặn giọng cho nhỏ nhất thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-802.html.]
“Đi, vào nhà thôi!” Đại Bảo nói lập tức kéo tay Tam Bảo chạy biến.
Đến khi Cố Tri Ý bước ra gọi mọi , hai đứa bé liền làm như kh biết chuyện gì, vẻ mặt tỉnh bơ ra bàn.
Chỉ riêng Tam Bảo vẫn đưa ánh mắt khó hiểu Lâm Quân Trạch.
“Nhóc con, làm thế?” Lâm Quân Trạch bị thằng bé chằm chằm, bèn vươn tay vò nhẹ gáy nó.
“A a a! Kh gì đâu ạ. Cha ơi, lạnh! Cha bỏ tay ra !” Tam Bảo đột nhiên bị chạm vào thì rụt cổ lại, lùi xa Lâm Quân Trạch.
Nó cũng kh còn dám lén lút cha nữa.
“Nào, rửa tay vào ăn cơm thôi!”
Cố Tri Ý vốn định mời Hà Thúy ở lại dùng bữa tối, nhưng chị vẻ ngượng ngùng. Nhất là sau chuyện vừa với Hồ Tư Minh, chị lại càng cảm th e dè hơn. Bởi vậy, chị vẫn khéo léo từ chối lời mời của Cố Tri Ý.
Sau khi lo xong cho hai đứa bé, chị Hà Thúy chào Cố Tri Ý ra về.
Cố Tri Ý cũng kh còn cách nào khác, đành bảo Hồ Tư Minh ngồi xuống dùng bữa.
Trong bữa cơm, mọi chỉ chuyện trò đôi ba câu thường nhật.
Đợi cơm nước xong xuôi, Lâm Quân Trạch cùng Đại Bảo giúp dọn dẹp bàn ăn, sau khi Cố Tri Ý pha ấm trà nóng, mọi mới bắt đầu vào câu chuyện chính.
“Tư Minh à, thật tình chút ngại ngùng, vì năm nay bọn chị về thành phố Triều bên kia đón Tết, nên mọi việc trong xưởng cần tìm tin cậy để tr nom. cũng biết đ, ở Bắc Kinh này bọn chị chẳng quen biết ai, thế là chú Lâm nhà chị lại nghĩ ngay đến …”
Cố Tri Ý mở lời trước bằng đôi ba câu khách sáo.
Dù thì giúp hay kh, lễ nghĩa cũng vẹn toàn.
“Ôi, chị dâu nói thế là quá khách sáo . Chị cứ nói thẳng ! Khoảng thời gian này cũng chẳng việc gì quan trọng, chị cứ giao việc gì thì làm việc đó. Năm nay, mọi cứ yên tâm mà về quê ăn Tết.”
Hồ Tư Minh cũng chẳng nề hà. Dù mỗi ngày cũng chỉ ru rú ở nhà, lại khó tránh khỏi m vụ xem mặt phiền phức. Chi bằng ra tay giúp đỡ bạn bè chẳng hay hơn ?
Cố Tri Ý nghe nói vậy thì bật cười.
“Ôi, được , giúp đỡ thì yên tâm lắm. Năm nay bọn chị về sớm, chuyện trong xưởng phiền tr nom giùm vậy.”
“Năm nay, c nhân sẽ làm việc đến ngày hai mươi chín Âm lịch, đến lúc đó phiền phát tiền lương, kèm theo bao lì xì cho họ. Sau khi kiểm tra lại xưởng một vòng, kh còn chuyện gì nữa thì thể đóng cửa về nghỉ Tết.” Cố Tri Ý cẩn thận dặn dò.
Chưa có bình luận nào cho chương này.