Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Chương 830:

Chương trước Chương sau

Lâm Tú Mai suy tính như vậy cũng chẳng l gì làm lạ. Đứa bé mới m tháng tuổi, làm gì mẹ nào nỡ bỏ lại con chứ?

“Mẹ, con biết . Đến lúc về lại Bắc Kinh thì tuyển thêm .”

“Được . Con cũng đừng quá sức là được .” Bà Lưu Ngọc Lan xót xa dặn dò.

Lâm Quân Trạch đứng một bên phụ họa. Lúc nghe th Cố Tri Ý muốn tuyển thì trong đầu chợt nảy ra một ý.

Nhưng kh lập tức nói ra, để lát nữa về nhà sẽ bàn bạc với cô.

Ăn cơm trưa xong, Cố Tri Ý cũng kh nán lại nhà Cố gia lâu thêm, th báo thời gian trở về Bắc Kinh với Lưu Ngọc Lan.

Cả nhà xách theo m món đồ bà Lưu Ngọc Lan đã chuẩn bị, cũng lục tục trở về nhà .

Chỉ là Mao Vận Phượng đã nghe ngóng được tin tức kia thì làm thể dễ dàng bỏ qua cơ hội trời cho này chứ?

Ngay khi nhà Cố Tri Ý còn chưa kịp rời , bà ta đã tìm đến tận cửa .

Vốn dĩ bà ta cũng định hạ giọng mà khẩn cầu, nói gì thì nói, Cố Tri Ý cũng đang làm chủ một cửa hàng quần áo hẳn hoi mà.

Nhưng vừa nghĩ đến việc cả nhà này đều giấu nhẹm chuyện Cố Tri Ý cửa hàng, cứ như sợ ta đến kiếm chác vậy, thì Mao Vận Phượng đã sôi máu, kh chỗ nào để trút giận.

Vừa th Cố Tri Ý, cái ý định nhẹ nhàng nói chuyện của bà ta liền bay biến, thay vào đó là những lời chất vấn dồn dập.

“Được lắm, cái nhà họ Cố các chẳng ai là tử tế cả. Tự mở cửa tiệm quần áo lại giấu biệt, cứ như sợ chúng đến ăn bám vậy.”

Cố Tri Ý đang chào từ biệt mẹ cô và mọi , chuẩn bị bước lên xe để rời ...

Bà Lưu Ngọc Lan quả thực kh ngờ Mao Vận Phượng lại nghe ngóng được tin tức nh đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-830.html.]

Vốn dĩ, bà Lưu Ngọc Lan còn tính đợi thêm vài ngày, con gái , lúc đó Mao Vận Phượng muốn làm ầm ĩ thế nào cũng kh làm phiền đến Cố Tri Ý nữa.

Ai ngờ tốc độ của mụ Mao Vận Phượng lại nh đến thế.

Lời lẽ ôn hòa còn chưa th đâu, vừa đến đã xổ một tràng, bảo ai chẳng nổi đóa?

“Chị dâu, chị đừng quên, chị về Cố gia đã b lâu nay, cũng là nhà họ Cố . nào? Chẳng lẽ chị kh muốn kiếm chác gì ?” Bà Lưu Ngọc Lan chống nạnh, lớn tiếng cãi tay đôi với Mao Vận Phượng.

Cả đời bà chưa từng th ai mặt dày mày dạn như mụ này, chiếm tiện nghi của ta còn chưa đủ, lại còn vờ làm ra vẻ ta đây ngay thẳng lắm.

“Vả lại, nhà nợ nần gì nhà chị ? Dựa vào lẽ gì mà chúng việc gì cũng chạy báo cáo với chị?”

Nói đoạn, bà Lưu Ngọc Lan liền giục cả nhà Cố Tri Ý mau mau về trước.

“Các con về trước ! Chớ bận tâm m chuyện bực này!”

Cố Tri Ý cũng kh khỏi ngạc nhiên, mẹ cô từ lúc nào lại đ thép đến vậy.

Nhưng để tránh cho bà bác cả này dây dưa mãi với Lưu Ngọc Lan nên Cố Tri Ý vẫn nói: “Bác cả, cháu nói thẳng với bác ều này. Hiện giờ chúng cháu kh cần tuyển , cũng sẽ chẳng đưa chị họ đến đó làm gì, bác kh cần nói thêm gì với mẹ cháu nữa đâu, chỉ phí c thôi.”

“Thế mà cứ tưởng nhà họ Cố các đều là hạng kh ra gì cả. Tất cả đều là họ hàng ruột thịt cả, lẽ nào kh thể giúp đỡ lẫn nhau ? Các ăn sung mặc sướng, th chúng nghèo khổ là đúng kh?”

Cố Tri Ý nghe xong, kh nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Bác cả, lời bác nói nghe thật chướng tai. Bản thân các là hạng như thế nào, chẳng lẽ tự kh tự biết hay ? Nếu bác đã cái suy nghĩ muốn sung sướng như vậy, kh tìm cho chị họ một nhà thật khá giả để gả vào, tránh để một cô gái tuổi xuân phơi phới như thế này lại cứ mãi thối rữa trong nhà bác.”

Mao Vận Phượng bị lời lẽ sắc bén của Cố Tri Ý chọc cho giận tím mặt, khói bốc lên tận lỗ mũi.

Trước nay bà ta vẫn biết Cố Tri Ý ăn nói trôi chảy, nhưng kh ngờ cô lại dám ăn nói hỗn hào với chính bà bác dâu cả của như vậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...