Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 843:
Năm nay, Lâm Quốc Bình c việc kinh do nhỏ, tình hình hiện tại cũng kh tệ.
Lần này, chủ yếu là Lý Hồng Hà muốn lo cho gia đình bên ngoại......
Đối với Lý Hồng Hà mà nói, nhiều chuyện sẽ dần bị quên lãng theo dòng thời gian.
Thế nhưng hiện tại, chị cũng kh dám thẳng t bày tỏ với Lâm Quốc Bình như vậy, mà chỉ thể tự âm thầm tính toán riêng.
Cũng may là Cố Tri Ý kh hề hay biết nước cờ này của chị , nếu kh chắc c sẽ càu nhàu một trận.
này thật đúng là nhớ ăn kh nhớ đánh!
Mới hai năm trôi qua mà chị ta đã quên béng những chuyện năm xưa ?
Lại bắt đầu vội vàng để gia đình bên ngoại bòn rút tài sản ư?
Đương nhiên, hiện tại Cố Tri Ý kh biết, cũng chẳng thèm bận tâm đến những tính toán nhỏ nhặt của Lý Hồng Hà.
Hiển nhiên là Lâm Thúy Vân cũng đã ra ều đó, cho nên lúc này mới đường hoàng mà nói ra một mạch dài như vậy.
Hai trao đổi vài lời đơn giản, Cố Tri Ý cũng cho Lâm Thúy Vân một vài lời gợi ý. 3ee834
Sau đó, hai liền quay trở về.
Trên đường về, bỗng nhiên Cố Tri Ý nói với Lâm Quân Trạch: “C việc của hai kh vẫn đang tiến triển thuận lợi đó thôi ? chị dâu hai lại tò mò về chuyện bán hàng vỉa hè vậy?”
Lâm Quân Trạch ngẫm nghĩ một hồi nói: “Chắc là tự chị cũng muốn thử buôn bán một chút? Nhưng tối nay chị kh nói gì, chúng ta cứ vờ như kh hay biết gì là được.”
Cố Tri Ý suy nghĩ một lát cũng kh bận tâm thêm.
Ngày mai đã xuất phát , Cố Tri Ý mang những đồ vật tương đối nặng cất vào kh gian trước.
Bên ngoài chỉ mang theo một ít quần áo cùng với đồ ăn để dùng trên xe lửa là đủ.
Lâm Quân Trạch cũng phụ giúp thu dọn đồ đạc, còn m đứa lớn trong nhà, hiện tại cũng đã thể bắt đầu tự thu xếp quần áo của .
M đứa nhỏ, dù biết sắp về Bắc Kinh, vẫn chút lưu luyến kh rời.
“Mẹ ơi, bao giờ chúng ta mới thể trở về được nữa ạ?” Tam Bảo hỏi, mặt xị xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-843.html.]
Từ khi bắt đầu nhận thức mọi chuyện, Tam Bảo vẫn luôn ở Bắc Kinh, bây giờ được về quê một chuyến, nhóc đã vui chơi quên cả trời đất.
Hiện tại, vừa nghe th trở về học, cả Tam Bảo lập tức xìu .
“Để sang năm xem tình hình thế nào, nếu thời gian ba mẹ sẽ đưa các con trở về.”
“Được , vậy thì sẽ đợi thật lâu, thật lâu ạ.” Vẻ mặt Tam Bảo đầy phiền muộn mà nói.
Cố Tri Ý buồn cười xoa đầu Tam Bảo.
Còn hai đứa nhóc lớn kia thì chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.
Chuyện ly biệt thế này, đối với bọn chúng mà nói, cũng chỉ là chuyện thường ngày như ăn cơm mà thôi.
Thời ểm rời còn mang đồ chơi chia cho m đứa bạn.
Ngày hôm sau, Cố Tri Ý thức dậy từ sớm, đóng gói gọn gàng tất cả lương thực thực phẩm còn lại trong nhà, mang sang gửi mẹ Lâm.
Sau đó, mọi cùng Vương Quế Chi ra ga tàu hỏa, Trương Lực đã chờ sẵn ở ga từ lúc nào.
“ Lâm, chị dâu, mọi tới ạ.”
“Ừ, thôi, lên xe trước .” Lâm Quân Trạch nói.
Sau đó khiêng hành lý lên, trước mở đường.
Cố Tử Lâm và Cố Tử Sâm cũng xúm vào giúp cầm hành lý. Hành lý của Vương Quế Chi cũng được chúng đỡ giúp.
Còn chị lại giúp Cố Tri Ý ôm Viên Viên.
M đứa nhỏ đều nắm chặt l góc áo của Cố Tri Ý.
Vừa lên xe lửa, vì họ ở hai khoang liền kề, nên sau khi sắp xếp hành lý cẩn thận, mọi mới ngồi xuống nghỉ ngơi đôi chút.
Đoàn trải qua m ngày trên xe lửa, cuối cùng cũng tới được Bắc Kinh.
Vừa đến Bắc Kinh, bọn họ đã cảm nhận ngay được cái lạnh se sắt của nơi đây. Xem chừng lúc họ đến, lẽ trời vừa đổ một trận tuyết lớn xong.
Trên mặt đất, khắp nơi đều phủ một màu tuyết trắng xóa.
Tam Bảo hưng phấn reo hò ầm ĩ, chỉ hận kh thể lăn ngay xuống thảm tuyết trắng xóa kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.