Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 855:
Chiến hữu kia đã dũng hy sinh, bây giờ một chị nuôi con ở quê, m năm qua cuộc sống cơ cực.
Vì vậy Lâm Quân Trạch mong muốn giúp đỡ chị.
Trước đó Lâm Quân Trạch đã nói với cô về chuyện này, sau đó Cố Tri Ý nghĩ rằng chị dâu quả thực kh dễ dàng gì nên cô đã đồng ý.
Vì vậy Lâm Quân Trạch bên kia cũng nh chóng phát ện báo cho chị dâu đó, chị sẽ sắp xếp để lên đây sớm nhất thể, đến lúc đó Cố Tri Ý để ý mà đón giúp.
Cố Tri Ý nội dung trong thư, còn hỏi thăm bọn trẻ và tình hình trong nhà.
Cuối cùng lại dặn dò thêm đôi ều, mà đều là những chuyện trước đây đã dặn dặn lại, cứ thế mà đã viết đến m trang.
Cố Tri Ý xem đến phần sau đó thì kh nhịn được mà bật cười.
Sau cùng viết: “Vợ à, em nghĩ rằng đã quên em? Việc này thì chắc c kh thể quên được. Em chính là c thần lớn nhất trong nhà chúng ta.”
Sau đó lại là một tràng những lời nịnh nọt vợ, cứ thế mà tâng bốc Cố Tri Ý lên tận mây x.
“Cái miệng dẻo quẹo này.” Cố Tri Ý lầm bầm mắng yêu một tiếng xong thì cẩn thận gấp lá thư cất .
Đoàn Đoàn nằm trên giường, cô bé th Cố Tri Ý vừa xem thư vừa cười. Miệng nở nụ cười tươi roi rói. Sau đó còn tự lẩm bẩm m tiếng một .
Đoàn Đoàn lập tức biết được chắc c là cha đã gửi thư cho mẹ.
phụ nữ là vậy, miệng nói ghét bỏ nhưng trong lòng lại mừng khôn xiết.
Đoàn Đoàn ở bên cạnh thầm tấm tắc khen lạ.
Vì đã nhận được thư của Lâm Quân Trạch nên m ngày nay Cố Tri Ý đều n Hà Thúy để ý giúp.
Nếu phụ nữ họ Chu nào tìm đến thì trước hết mời chị vào nhà chờ cô.
Hôm nay, sau khi tan học là Cố Tri Ý chạy về nhà, kh ngờ cô vừa đẩy cánh cửa gỗ, đã th một phụ nữ ngồi sẵn trong nhà.
kia Cố Tri Ý vào thì lập tức đứng lên, chị ngượng nghịu hỏi: “ em Cố đ kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-855.html.]
“Ôi, là em. Chị là chị dâu Chu ?” Cố Tri Ý cũng vội hỏi lại.
“, chính là . Đây là hai đứa bé của .” Chu Mỹ Trân giới thiệu hai đứa con cùng với Cố Tri Ý.
Một đứa bé trai và một bé gái, lần lượt tên là Giả Kiến Minh và Giả Trịnh Linh.
Cố Tri Ý cười với hai đứa bé. Cái tên nghe khá lạ tai.
Hai đứa bé rụt rè Cố Tri Ý, sau đó thì lí nhí gọi: “Cháu chào dì Cố.”
“Ôi. Các cháu đã ăn cơm chưa?”
“Ăn, ăn ạ.” Chu Mỹ Trân ngượng nghịu đáp.
Chỉ là chị ta vừa nói xong thì chiếc bụng của thằng bé Giả Kiến Minh đã bắt đầu kêu lên rột rột.
Nhất thời Chu Mỹ Trân hơi xấu hổ, Cố Tri Ý cũng giả vờ như kh để ý đến sự bối rối của chị. Cô tự nhiên nói: “Đồ ăn trên chuyến tàu đường dài chắc khó nuốt lắm nhỉ? Tối nay ăn m món rau dưa đạm bạc trong nhà em nhé. Đến lúc đó em sẽ dẫn mọi về chỗ ở, cũng gần đây thôi.”
“Kh, kh gì đâu, kh cần phiền toái như vậy đâu, em Cố à.” Chu Mỹ Trân liên tục xua tay từ chối.
Cố Tri Ý vẫn mỉm cười nói: “Chị dâu, chị là lớn kh ăn cũng kh , nhưng chẳng thể để hai đứa nhỏ chịu đói, đúng kh?”
Cố Tri Trân nghe vậy, liền kh phản đối nữa.
Chỉ là đến khi chị ta th Cố Tri Ý muốn đến nhà bếp nấu cơm thì lật đật theo sau, muốn giúp một tay.
“Ấy chị dâu, chẳng gì đâu, em làm nh lắm, chị cứ ngồi chơi với m đứa nhỏ .” Cố Tri Ý từ chối nói.
Vì hôm nay cô cũng chưa mua gì cả, nhiều thứ đều l ra từ kh gian đặc biệt của cô, nếu để ngoài ở bên cạnh thì đúng là kh thể l ra được.
“Ôi, được . Vậy thì làm phiền em quá!” Chu Mỹ Trân ngượng ngùng nói.
Một Cố Tri Ý tất bật trong bếp chuẩn bị bữa cơm. Vốn dĩ, bên ngoài sân, Hà Thúy đang trò chuyện rôm rả với ba mẹ con Chu Mỹ Trân.
Nhưng vì đến giờ ngủ trưa của hai đứa nhỏ nên Hà Thúy kh thể nán lại sân lâu hơn được.
Đợi đến khi hai chị em thức giấc, đã tỉnh táo lại thì dì Hà mới soạn sửa áo khoác, chuẩn bị đưa hai đứa ra ngoài dạo chơi một lát. Dù cũng kh thể để trẻ con cứ qu quẩn mãi trong phòng, các cháu được ra ngoài ngó thế giới xung qu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.