Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 892:
Vậy thì cô cũng kh cần thiết bận tâm đến tình cảm xóm giềng gì đó nữa.
“Chị dâu Chu đ à? hôm nay chị lại thời gian rảnh rỗi ghé qua đây thế?” Cố Tri Ý vừa mở cửa ra, liền ra vẻ giật hỏi.
“Ôi chao, hôm nay tan tầm chị mua thức ăn, bây giờ chẳng muốn mang cho các em một chút . Mọi còn chưa ăn cơm kh?” Chu Mỹ Trân nói vậy, ánh mắt đã bắt đầu ngó nghiêng vào trong sân.
Ý đồ này đúng là kh thể rõ ràng hơn được nữa.
“Vẫn chưa ăn đâu, vậy thì đúng là cảm ơn chị dâu .” Cố Tri Ý cười gượng gạo nói xong, liền chuẩn bị nhận l đồ ăn trong tay Chu Mỹ Trân.
Ai ngờ Chu Mỹ Trân lại tránh , ra vẻ quen thuộc bước thẳng vào trong sân.
“Kh kh đâu, để chị bưng giúp em là được.”
Lúc nghe th giọng nói của Chu Mỹ Trân, Lâm Quân Trạch cũng đã lánh vào trong phòng bếp.
“Ôi chao, hôm nay nhà em ăn món này hả?” Chu Mỹ Trân ra vẻ kinh ngạc nói.
Vừa đã biết Cố Tri Ý chẳng biết tằn tiện, vun vén chi tiêu.
Làm gì nhà nào suốt ngày mua đồ ăn bên ngoài chứ? Chị ta nghĩ. Cô xem thức ăn làm sẵn này ăn chẳng khác gì bình thường thì thôi, thứ này còn đắt c.h.ế.t được, đắt muốn c.h.ế.t đ!
Trong lòng Chu Mỹ Trân thầm mắng chửi Cố Tri Ý đến tám trăm lần.
Cứ như thể việc Cố Tri Ý kh biết cách chi tiêu, tiêu tiền như nước lã là tiêu tiền của chị ta vậy.
Cố Tri Ý th dáng vẻ của chị ta bây giờ cũng thể đoán được trong lòng chị ta đang nghĩ đến chuyện gì.
Nhưng mà cô cũng coi như kh hề hay biết, ngượng ngùng nói: “Đúng vậy, hôm nay về trễ, cho nên tiện đường mua chút đồ ăn ở bên ngoài về.”
Chu Mỹ Trân ra vẻ trách móc Cố Tri Ý vì cho m đứa bé ăn uống linh tinh.
“Vậy thì vừa khéo, hôm nay chị mang cho em ít đồ ăn, cũng coi như là thêm thức ăn cho m đứa nhỏ.” Nói xong, chị ta liền đặt mâm lên trên bàn.
Sau đó cũng kh ý muốn , vẫn xung qu khắp nơi như cũ.
Dường như lơ đãng nói: “À, hôm nay ở phố mới hình như chị còn th chú Lâm nhà em ở đó, chú về ?”
Xem , đến lúc này đã kh nhịn được nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-892.html.]
“Đúng vậy, đã về , ánh mắt chị dâu quả thật tinh tường.” Cố Tri Ý âm thầm trào phúng nói.
Nhưng Chu Mỹ Trân lại dường như kh nghe ra ý mỉa mai của cô vậy, vẫn tiếp tục xung qu.
“Ôi chao, thế chú Lâm đâu? chị lại chẳng th bóng dáng đâu?”
Đến lúc này Cố Tri Ý cũng kh định nhịn nữa.
thẳng thừng nói: “Chị dâu, hôm nay chị tới đây kh là muốn gặp chồng em đ chứ?”
Cố Tri Ý xoáy vào Chu Mỹ Trân, vẻ mặt như thể đã đọc thấu tâm can.
Tuy Chu Mỹ Trân vốn dĩ da mặt khá dày, nhưng lúc này cũng kh khỏi cảm th chột dạ.
“Ha ha, đâu đâu , đồ ăn chị cũng đã mang đến , thôi thì chị về đây.” Chu Mỹ Trân vội vã đáp.
Hôm nay cũng vừa hay là dịp để Cố Tri Ý dứt ểm chuyện này một lần cho xong.
Bằng kh, cứ hai ngày ba bữa lại nơm nớp lo lắng, đề phòng chị ta ?
Cố Tri Ý vốn sống bình yên, kh lẽ lại giữ một khiến chướng mắt ở lại để tự chuốc l phiền toái? Cô đâu kẻ thích bị giày vò.
“Chị dâu Chu, hôm nay hiếm khi chị ghé nhà, hay là ở lại dùng bữa cùng gia đình em nhé?”
Cố Tri Ý niềm nở mời.
Ban đầu Chu Mỹ Trân kh th Lâm Quân Trạch đã kh khỏi thất vọng.
Kh ngờ Cố Tri Ý vậy mà lại giữ chị ta lại?
Thế thì mà Chu Mỹ Trân bỏ lỡ cơ hội béo bở này cho được!
Nhưng trên mặt lại vẫn giả bộ ngại ngùng nói: “Việc này... việc này kh thích hợp lắm đâu nhỉ?”
Cố Tri Ý liếc một cái là th rõ vẻ mừng thầm trong mắt Chu Mỹ Trân, nhưng cô vẫn nhiệt tình giữ lại nói: “Kh đâu kh đâu, vừa hay hôm nay em mua khá nhiều thức ăn.”
Vốn là hay qua lại, th vậy, Chu Mỹ Trân cũng kh khách sáo thêm, liền ở lại nhà Cố Tri Ý dùng cơm.
“Quân Trạch ơi, chuẩn bị xong chưa?” Cố Tri Ý cất tiếng gọi với vào gian bếp.
Lâm Quân Trạch đang loay hoay trong bếp, nghe vợ gọi cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì, chỉ đành lớn tiếng đáp lại: “Vợ ơi, em đợi chút nhé.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.