Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 897:
Đoàn Đoàn cảm nhận rõ ràng, mẹ bé chỉ xoa lên một lát là vết thương kh còn đau nữa.
“Ôi ôi ôi, cô đừng tùy tiện chạm vào vết thương của đứa bé!” Vị bác sĩ vừa cầm dụng cụ lên, quay sang th Cố Tri Ý đang lau vết thương cho bé con thì vội vàng ngăn lại.
Cố Tri Ý kh nói gì, chỉ dịu dàng an ủi Đoàn Đoàn bên cạnh.
Bác sĩ th trên khăn của Cố Tri Ý dính máu, nhưng cô cũng kh còn chạm vào vết thương của đứa bé nữa nên đành im lặng.
Vị bác sĩ đeo bao tay vào, với giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn, chuẩn bị khâu vết thương cho Đoàn Đoàn.
“Ngoan nhé, thím sẽ làm thật nhẹ nhàng.”
Nói xong, cô bảo Lâm Quân Trạch đến giữ chặt Đoàn Đoàn, tránh cho đứa bé cựa quậy lung tung làm mũi khâu kh đẹp mắt.
Lâm Quân Trạch lập tức tiến đến, giữ tay Đoàn Đoàn cho cô bé kh cử động được.
Trong lúc bác sĩ sát trùng vết thương, Đoàn Đoàn thỉnh thoảng nức nở vài tiếng nhưng kh hề giãy giụa.
Bác sĩ l làm lạ. Nếu là những đứa trẻ khác cùng tuổi thì đã sớm gào khóc bù lu bù loa lên .
“Được , khâu năm mũi. Giờ thì kh vấn đề gì lớn cả, nhưng nếu hai chị kh yên tâm thì thể đưa cháu đến bệnh viện kiểm tra kỹ hơn.”
Bác sĩ vừa nói vừa tháo găng tay, kh quên dặn dò thêm.
“Ngoài ra, nhớ l ít thuốc về bôi. Bây giờ trời nóng, đừng để vết thương dính nước, nhưng cũng đừng lo lắng quá. M ngày nữa quay lại đây thím kiểm tra lại.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Th đã xử lý xong, Lâm Quân Trạch liền cảm ơn vị bác sĩ, l thuốc, th toán chuẩn bị đưa cả nhà trở về.
“Vợ ơi, để ôm con.” Lâm Quân Trạch đến bên Đoàn Đoàn, muốn bế cô bé.
Nhưng Cố Tri Ý lại khẽ tránh .
Cô tự ôm Đoàn Đoàn đứng lên, kh buồn liếc Lâm Quân Trạch, cứ thế im lặng ra ngoài cảm ơn bác sĩ tự trở về nhà.
Nhị Bảo th mẹ , bé cũng tự động lẽo đẽo theo sau.
Chỉ là vừa bé th sắc mặt Cố Tri Ý kh được tốt cho lắm nên chẳng dám bén mảng đến gần cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-897.html.]
Đoàn Đoàn gục vào vai Cố Tri Ý, cô bé thiu thiu ngủ, đôi môi nhỏ còn lầm bầm gọi mẹ trong vô thức.
Cố Tri Ý nghe th mà lòng quặn đau.
Cô nhẹ nhàng xoa đầu Đoàn Đoàn, tăng tốc bước chân về nhà.
Về đến nơi, Chu Mỹ Trân đã biến đâu mất tăm. Bên này Đại Bảo cũng đã dỗ cho Viên Viên nín khóc.
Lúc này, Viên Viên th Cố Tri Ý đã về thì mắt bé đã đỏ hoe, chực trào nước, muốn sà vào lòng Cố Tri Ý.
“Viên Viên ngoan, lát nữa mẹ sẽ ôm con. Bây giờ mẹ bế chị gái về phòng trước đã.” Cố Tri Ý nhẹ nhàng nói, muốn tự đưa Đoàn Đoàn về phòng nghỉ ngơi.
Viên Viên lảo đảo, bước chân nhỏ cứ thế bám theo.
Cố Tri Ý đặt Đoàn Đoàn lên giường, cố tình tránh vị trí vết thương. Mặc dù M M đã nói thuốc tê vẫn còn tác dụng, nhưng Cố Tri Ý vẫn cẩn thận từng li từng tí.
Đúng lúc Đại Bảo đã giúp mang nước vào. Cố Tri Ý lau những giọt nước mắt còn đọng trên mặt cô bé.
“Thôi được , các con ra ngoài trước !” Cố Tri Ý ra hiệu cho m em ra ngoài.
Đại Bảo quay sang nháy mắt với Nhị Bảo và Tam Bảo, ba em liền ra ngoài.
Viên Viên nhất mực kh chịu rời , Cố Tri Ý cũng kh quản bé.
Kh biết vì cặp song sinh sự cảm ứng đặc biệt hay kh, Viên Viên th Đoàn Đoàn như vậy thì bỗng dưng im lặng, thậm chí còn vươn tay nắm l tay chị.
Trong miệng bé còn lầm thầm ều gì đó mà kh ai nghe rõ.
Sau khi ba em ra ngoài, Đại Bảo lập tức hỏi tình hình ở phòng khám.
“Em gái thế nào ? Bác sĩ nói kh chứ?”
“ cả, em gái chảy nhiều m.á.u lắm, em gái đau lắm.” Tam Bảo vừa nói xong thì chính bé cũng bắt đầu rươm rướm nước mắt.
Suy cho cùng, bé cũng chỉ mới năm tuổi, th em gái chảy m.á.u nên sợ hãi.
“Kh đâu. Đừng sợ!” Nhị Bảo an ủi bé. Sau đó, Nhị Bảo nghiêm túc nói: “Trên đầu em gái khâu lại, chắc c là đau. Bác sĩ nói sẽ kh cả nhưng vẫn chú ý cẩn thận.”
“Ừm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.