Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu

Chương 95:

Chương trước Chương sau

Trời đất ơi, ai mà ngờ nguyên chủ kh cho gọi 'nương', lại theo thời thế, bắt chước thành phố mà gọi là 'mẹ', nhưng cái cách gọi này vẫn còn gượng gạo lắm.

Mà thôi, dù hơi khó chịu thì cũng kh còn cách nào, cũng đã gọi thì đành chịu, từ từ sẽ quen thôi.

Mà cũng kh hiểu vì lại kh gọi Lâm Quân Trạch là 'ba', vẫn một mực gọi là 'cha', khiến Cố Tử Ý ngẫm mãi mà vẫn chẳng tài nào hiểu nổi.

Cố Tử Ý xoa đầu bé, dặn mau mau ngồi vào bàn để dùng bữa.

Nhị Bảo nghe nói đến chuyện ăn cơm nên lập tức quên bẵng chuyện 'tố cáo' cha chậm chạp lúc nãy.

Đại Bảo biết cha bị thương ở chân, nên lẽo đẽo bên cạnh, ra vẻ muốn dìu Lâm Quân Trạch.

Được , thật ra bé cũng chỉ vịn l một góc vạt áo của mà thôi.

Hiếm hoi lắm mới th con trai 'hiếu thảo' như vậy, dù thực sự dìu được hay kh, cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Đợi hai đã ngồi vào bàn, Cố Tử Ý mới đặt phần ăn sáng của họ xuống.

Lâm Quân Trạch Cố Tử Ý, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc và thích thú, khiến mặt Cố Tử Ý ửng đỏ. Cố Tử Ý cảm th bản thân thật chẳng chút tiền đồ nào, cô liền trừng mắt :

“Ăn cơm !” 3ee834

“Được, vợ à.” Lâm Quân Trạch hết sức phối hợp mà đáp lời.

Cương Tử Cố Tử Ý, lại quay sang Lâm Quân Trạch, Cương Tử thực sự kh hiểu nổi, hai họ cũng đã con cái , vì lại còn tình tứ đến thế?

Ăn xong bữa sáng, hôm nay là Cương Tử rửa bát đũa. Rửa xong, Cương Tử thẳng đến trước mặt Lâm Quân Trạch nói: “Do trưởng, em th bên này đã tạm ổn , e rằng em cũng nên sắp xếp quay về đơn vị thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-95.html.]

Lâm Quân Trạch trầm ngâm một lát. Quả thực ở đây đã kh còn việc gì quá khó khăn, cũng chẳng thể giữ Cương Tử ở lại mãi được. khẽ gật đầu nói: “Được , vậy cứ về trước ! Lên huyện thành xem thử bao giờ chuyến tàu quay về tỉnh Liêu xuất phát, cũng nên liệu tính sớm.”

Cương Tử cũng nghĩ vậy nên ta dự định lát nữa sẽ bắt xe lên huyện thành một chuyến.

Lâm Quân Trạch suy nghĩ vào trong phòng, lúc ra trên tay còn cầm theo những tấm phiếu phân phối và tiền mặt nhét vào tay Cương Tử.

đến huyện thành tìm Trần Thuận. Trước kia, dặn giữ lại giúp một chiếc xe đạp, tiện đường lái về hộ . Còn nữa, mua cho một vé giường nằm, kh cần tiết kiệm cho làm gì.”

Trần Thuận trong lời Lâm Quân Trạch là đồng đội cũ cùng đơn vị với họ trước kia. Chỉ là sau này, bởi vì bị thương nên xuất ngũ, bây giờ làm quản lý ở cửa hàng bách hóa trên huyện thành.

Lúc Lâm Quân Trạch vẫn còn trong quân đội, đã phát một bức ện báo cho Trần Thuận, bảo ta giúp chọn một chiếc xe đạp. Thời b giờ, xe đạp được xếp vào hạng bốn món đồ giá trị. Để mua được nó, kh chỉ cần phiếu và tiền, mà nếu kh quen biết, e rằng cũng chẳng dễ dàng gì mà mua nổi.

Cương Tử muốn từ chối, nhưng lại biết rõ tính tình do trưởng nhà , nên đành nhận.

ta thầm nghĩ, lát nữa cứ mua vé ghế ngồi, số tiền còn lại sẽ mang về đưa chị dâu là ổn.

Nói xong, Cương Tử cũng chuẩn bị ra ngoài, xuất phát đến huyện thành.

Cố Tử Ý lại l ra m tấm vải đã mua từ đợt trước, định tự tay may cho đứa nhỏ trong bụng vài bộ đồ.

Vốn dĩ cô am tường nghề may vá, nên chẳng cần nhờ vả ai, tự xoay sở là được.

Trước đó, cô đã mua m tấm vải ở huyện thành vẫn còn để đó. Vì biết cái thai này vẫn là con trai, Cố Tử Ý đã cất c chọn mua toàn vải màu x.

Mà vào thời ểm này, vải vóc màu sắc cũng chẳng phong phú là bao.

Cố Tử Ý nhẩm tính ngày dự sinh vào khoảng tháng mười một. Khi , tiết trời phương Nam đã bắt đầu trở lạnh, cô cần chuẩn bị thêm quần áo ấm cho mùa đ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...