Thập Niên 70: Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con, Làm Giàu
Chương 956:
Lâm Quân Trạch vốn là một quân nhân, muốn nh nhạy trong chuyện kinh do thì quả là khó bằng Cố Tri Ý.
Bởi vậy, chẳng bao lâu đã nảy sinh vấn đề. Chỉ còn cách đợi cô về giải quyết.
“Việc làm ăn của tiệm kh thuận lợi ?” Cố Tri Ý khẽ nhíu mày hỏi.
“Ừm, kh em cũng từng nói quần áo hợp mốt ? Th em mở tiệm, nên giờ xung qu đó cũng đã lục tục mọc lên m cửa hàng bán đồ thời trang . Việc này ảnh hưởng đến do thu của tiệm kh ít.” Lâm Quân Trạch sơ lược tình hình cửa hàng cho Cố Tri Ý nghe.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, ra ý đã hiểu.
Chỉ là bây giờ cô cũng chẳng việc gì vội, việc buôn bán kém đôi chút thì mai cô sẽ ghé tiệm xem xét.
Lúc này, muốn đưa ra chút chiến lược ứng phó vẫn còn đơn giản.
Bởi vậy, dù việc kinh do kh thuận lợi, Cố Tri Ý cũng chẳng th đó là vấn đề gì to tát.
Khó khăn lắm mới về nhà sau bao ngày xa cách, cô chỉ muốn ở bên cạnh m đứa bé, còn m việc buôn bán cứ tạm gác lại đã.
Lần này đến Quảng Châu và Thâm Quyến, cô đã mang về đủ thứ.
Máy ảnh bán ở Quảng Châu rẻ hơn hẳn so với ở Bắc Kinh nhiều, mà khi mua cũng chẳng cần phiếu pháo gì cả. 3ee834
Lại còn những bộ quần áo trẻ con khá mốt.
Cố Tri Ý th ưng là mua sắm hết lượt.
Bởi vì còn Cố Tử Sâm cùng nên trên đường trở về, Cố Tri Ý cũng tay xách nách mang kha khá.
Nhưng vì là m món đồ quý giá nên Cố Tri Ý bèn giành l để giữ, mà trên thực tế thì cô đã đặt vào trong kh gian riêng của .
Cô cũng mua kha khá cuộn phim ảnh.
Trước đó cô đã sắm một chiếc máy ảnh, chẳng qua chỉ chụp được ảnh đen trắng, còn bây giờ thể cho ra ảnh màu tươi rõ .
Cố Tri Ý kh muốn bỏ qua từng bước trưởng thành của m đứa bé, cô muốn lưu giữ từng khoảnh khắc đáng yêu của lũ nhỏ.
Đặc biệt là Đoàn Đoàn và Viên Viên, Cố Tri Ý tr thủ lúc hai chị em còn bé bỏng sẽ chụp thật nhiều ảnh, sau này tất thảy đều là kỷ niệm vàng ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-tro-th-nu-xung-nuoi-con-lam-giau/chuong-956.html.]
Khi cô ở Thâm Quyến, Cố Tri Ý cũng đã chụp lại kha khá những bức hình ý nghĩa.
Sau này, những cảnh tượng trong ảnh, khi so với những tòa nhà chọc trời của mai sau, hẳn sẽ vô cùng thú vị.
“Mẹ, mẹ xem này, trong thời gian qua con đã vẽ được chừng này đó, con chẳng lười biếng chút nào đâu.”
Vừa về đến nhà là Tam Bảo đã tức tốc chạy về phòng, mang hết những thành quả của trong m ngày qua ra, coi như báu vật mà đưa cho Cố Tri Ý xem.
Đôi mắt bé sáng rỡ lấp lánh, rõ ràng là đang chờ mong những lời khen ngợi từ Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý cầm l xem, th tr Tam Bảo vẽ trong thời gian này quả thực đã tiến bộ tr th. Vì vậy cô chẳng hề tiếc lời, tấm tắc khen ngợi Tam Bảo vài câu. Thế là Tam Bảo lập tức cười tít cả mắt.
“Đúng vậy đó mẹ, thầy Thích cũng hết lời khen con nữa. Con đâu như ai kia, chỉ biết ham chơi với xem ti vi thôi.”
Vừa nói đến “ai kia”, Tam Bảo đã đưa mắt liếc thẳng về phía Nhị Bảo.
Nhị Bảo: ...
Em cứ nói thẳng là cho .
Cố Tri Ý dáng vẻ này của Tam Bảo thì tức cười mà véo nhẹ cái má phúng phính trắng nõn của thằng bé.
“Giờ con đã biết bóng gió hai cơ đ hả?”
“Ám chỉ gì chứ? Mẹ, con ăn ngay nói thẳng thôi mà.” Tam Bảo khịt mũi nói.
Mọi trong phòng chọc ghẹo nhau một lát, Hà Thúy th cả nhà ấm cúng rộn ràng thế này, lòng chị cũng vui lây.
Thỉnh thoảng chị còn kể lại m chuyện vui thường ngày của bọn trẻ từ dạo Cố Tri Ý vắng.
Lâm Quân Trạch th đã đến giờ cơm nước, đứng dậy chuẩn bị bữa tối.
Tối nay, Lâm Quân Trạch sẽ tự tay làm vài món, thành ra kiên quyết mời Hà Thúy ở lại dùng bữa tối cùng gia đình, giờ đây, hai nhà đã thân tình lắm .
Hà Thúy cũng chẳng còn giữ ý khách sáo với gia đình của Cố Tri Ý nữa.
Nhưng chị vẫn muốn phụ giúp một tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.