Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y
Chương 212: Lần Đầu Chẩn Mạch, Gặp Phải Bệnh Nhân Khó Tính
Lục Dao ở phòng khám của Giản Chí bốc t.h.u.ố.c thêm m ngày, Giản Chí quyết định hôm nay để cô chính thức tiếp xúc với bệnh nhân.
Trước khi tiếp xúc với bệnh nhân, Giản Chí cẩn thận dặn dò.
“Dao Dao, đây là lần đầu tiên con chính thức bắt mạch, sẽ nhiều phiền phức, đến từ tâm lý của con, và cả sự thúc giục của bệnh nhân, vế sau là vì đối phương kh tin tưởng con.”
Sau khi bà học thành tài mở phòng khám ở đây, trong nửa năm đầu cũng chẳng m bệnh nhân chịu đến, sau này mọi giới thiệu cho nhau, nói y thuật của bà cũng kh tệ, bệnh nhân đến đây mới ngày càng nhiều, dù vậy, bệnh nhân lần đầu đến cũng mang thái độ hoài nghi.
“Thầy của ta, tính tình cổ quái, trước khi mỗi học trò của thầy rời đều sẽ dặn chúng ta, ra ngoài hành y, đừng nói là học trò của thầy, dùng y thuật để giành được sự tin tưởng của bệnh nhân, chứ kh d tiếng của thầy.”
Lục Dao cẩn thận lắng nghe, mỗi lần chị cả nói về thầy của , cô lại tự giác cảm th vô cùng kính nể, đối phương nhất định là một cao nhân.
“Cho nên, mọi hỏi ta học từ đâu, ta kh thể nói, ban đầu kh thuận lợi, dần dần thì tốt hơn, ta nói với con những ều này, chính là muốn nói cho con biết, hôm nay nếu bệnh nhân biểu hiện nôn nóng, mất kiên nhẫn, con nhất định bình tĩnh, nhớ kỹ trọng ểm hôm nay của con.”
Lục Dao hiểu.
“Yên tâm chị cả, con biết , mặc kệ bệnh nhân nói thế nào con cũng sẽ kh quan tâm, cũng sẽ kh nổi giận, chỉ lo bắt mạch, viết ra nội dung chẩn đoán của con.”
Giản Chí vỗ vai cô.
“Con biết là tốt , mạch tượng con đã nhớ kỹ, trí nhớ tốt, đây là sở trường của con, hãy phát huy thật tốt.”
Lục Dao gật đầu.
Sau khi mở cửa, Lục Dao ngồi bên cạnh Giản Chí , thở ra một hơi, tự nhủ tuyệt đối đừng căng thẳng, bây giờ còn chưa lúc chính thức chữa bệnh cho ta, sai sót cũng kh .
Nghĩ vậy, lòng bàn tay cô đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Cô vốn là tố chất tâm lý tốt, chỉ là kh dám thử sức với hai nghề.
Một là bác sĩ, kiểm soát sinh mệnh con , độ cẩn thận cực cao, hơi kh chú ý, dùng sai t.h.u.ố.c là thể gây c.h.ế.t .
Hai là giáo viên, dạy kh tốt chính là làm hỏng con cháu ta, là chuyện cả đời, đặc biệt là giáo viên cấp ba, là bước ngoặt quan trọng của đời .
Sống lại một đời, vì Giản đại ca mà lại học y thuật, một trong những nghề nghiệp mà cô tránh kh kịp.
Giản Chí quay đầu cô, trên trán cô gái rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, nhưng bà kh ngăn cản cô.
Bước này, cô nhất định vượt qua!
Trong trạng thái vô cùng căng thẳng của Lục Dao, ba bốn bệnh nhân đã bước vào.
------ Lời ngoài lề ------
Trần Hồng Mai bu tay: Chẳng bảo kh đẻ được nữa ? Tức c.h.ế.t được!
Thím Lý: Cái miệng hại cái thân mà, chỗ nào cũng hở gió…
Lục Thành C, đúng là một tên ngụy quân tử.
tới đầu tiên là một phụ nữ trung niên, chào hỏi Giản Chí .
Nói ra bệnh trạng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-212-lan-dau-chan-mach-gap-phai-benh-nhan-kho-tinh.html.]
“Bác sĩ, cô xem giúp .”
Nói , phụ nữ vươn tay, đặt lên chiếc gối kê cổ tay chuyên dụng trên bàn.
Lục Dao ghi nhớ từng ều trong lòng, nghĩ đến phương hướng bắt mạch lát nữa.
Giản Chí gật đầu với cô, ra hiệu cô tới.
Lục Dao gật đầu, vươn tay định đặt lên cổ tay phụ nữ.
phụ nữ vừa th động tác của cô, liền nh chóng rụt tay lại, khó hiểu Giản Chí .
“Bác sĩ, cô ý gì vậy, đến đây là vì d tiếng của cô, cô lại để một con bé cho xem bệnh?”
Cô đùa đ à?
Thái độ của bệnh nhân Giản Chí cũng kh để ý, ôn tồn giải thích.
“Bác à, đây là em gái , chuyên đến học tập, học được một thời gian , để nó thử tay nghề, xem bệnh cho bác vẫn là , chỉ là để nó bắt mạch cho bác thôi, sẽ kh làm mất nhiều thời gian của bác đâu.”
Thái độ của bệnh nhân, Lục Dao cũng kh tức giận, đổi lại là cô, cô cũng kh dám giao mạng cho một học trò nhỏ mới học chưa đến một tháng.
Ngoan ngoãn ngồi một bên, chờ bà trả lời.
phụ nữ nhắm mắt, lại duỗi tay ra, rõ ràng là kh kiên nhẫn.
Đối với ều này, Lục Dao chỉ cười cười, kh nói gì.
Lần đầu đặt tay lên mạch của bệnh nhân, lòng bàn tay Lục Dao đầy mồ hôi, cô ép bình tĩnh lại, cẩn thận cảm nhận dấu hiệu mạch đập của bà .
Qua khoảng nửa phút, phụ nữ đã mất kiên nhẫn.
“Được , nếu biết thì đã sớm khám ra .”
Nói xong, bà ta thô lỗ rụt tay lại.
Ý tứ quá rõ ràng, kh biết thì sờ một tiếng đồng hồ cũng là c cốc.
Lục Dao bất đắc dĩ cười cười, l ra sự kiên nhẫn lớn nhất đời , nói.
“Bác ơi, cháu còn muốn sờ thêm tay kia của bác một chút, để chẩn đoán.”
phụ nữ: “……”
Con bé này mà mặt dày thế!
Nhưng này là em gái của bác sĩ Giản, nếu bà ta kh phối hợp, lát nữa bác sĩ Giản xem bệnh cho bà ta kh tận tâm thì , cuối cùng, bà ta vẫn đặt tay kia lên.
Lục Dao mặt dày lại khám thêm nửa phút, mới bu tay, sau đó cười với phụ nữ một cái, cúi đầu viết.
Sau đó là Giản Chí xem bệnh cho ta, xem xong tự l thuốc, để Lục Dao khám cho tiếp theo.
Ở đây kh ít đã từng đến trước đó, biết trước kia chỉ bác sĩ Giản tự xem bệnh, lại tự bốc thuốc, chậm, nhưng họ cũng chờ được.
Cho nên, những này hiểu rằng nếu kh Lục Dao, cũng sẽ chậm như vậy, nhân lúc này để cô bé khám một chút cũng kh cảm th gì tổn thất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.