Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y
Chương 302: Đêm Động Phòng Ngọt Ngào, Mong Chờ Tin Hỉ
Trong tiếng vỗ tay của mọi , cô ta chậm rãi đứng lên.
Động tác của cô ta khiến mọi chú ý, tất cả đều nhớ rõ hai bọn họ từng thi đấu đàn dương cầm, lúc này Mang Giai Giai đứng lên là muốn làm gì đây?
Tề Quốc Phong liền ở bên cô ta, kéo cánh tay cô ta, nhíu mày .
Ý bảo cô ta đừng gây chuyện.
Mang Giai Giai cười khổ, cô ta hiện tại làm một động tác đều khiến khác nghĩ nhiều ?
Tiếng vỗ tay chậm rãi ngừng lại, bởi vì mọi th Mang Giai Giai về phía Lục Dao.
Lục Dao cũng sửng sốt, bất quá trên mặt như cũ vẫn duy trì mỉm cười.
Vừa muốn hỏi Mang Giai Giai chuyện gì, liền nghe được cô ta nói.
“Dao Dao, chúng ta song tấu bốn tay được kh?”
Lục Dao khựng lại, đối với sự kỳ hảo của Mang Giai Giai chút kh thích ứng.
“Trước kia đàn bản ‘Hôn lễ trong mơ’ (Mariage d'Amour), cô giúp chỉ ra kh ít khuyết ểm, nghĩ cô khẳng định là biết đàn. Cô cùng Đoàn trưởng kết hôn, cùng Tề Quốc Phong kh chuẩn bị quà, bản nhạc này coi như là tặng cho cô cùng Đoàn trưởng làm quà cưới .”
Hôn lễ trong mơ, là hợp với tình hình.
đang ngồi đều biết Mang Giai Giai gần đây thay đổi nhiều, sáng hôm nay dạy bọn họ tiếng cũng chưa từng kiên nhẫn như vậy, nhưng lại kh nghĩ tới cô ta sẽ trước mặt nhiều như vậy hướng Lục Dao kỳ hảo.
biết, lúc trước cô ta chính là gióng trống khua chiêng cùng Lục Dao thi đấu, thề muốn đem Lục Dao dẫm dưới lòng bàn chân.
Lục Dao tuy cùng mọi giống nhau kinh ngạc, bất quá cũng chỉ là trong nháy mắt.
“Được thôi, cảm ơn Giai Giai tặng quà cho chúng .”
ta đều gọi thân thiết như vậy, nàng nếu là lại gọi cả tên lẫn họ, đó chính là nàng kh phép.
Hai một lần nữa ngồi lên ghế dài bên đàn dương cầm, bốn tay rơi xuống, tiếng đàn tươi mát dễ nghe trút xuống mà ra.
Bản nhạc này cho dù là đặt ở đời sau, cũng là phi thường kinh ển, huống chi là đặt ở hiện tại - thời đại kh thường nghe dương cầm.
“Thật là dễ nghe.”
“Hai đàn cùng một đàn cảm giác kh giống nhau lắm.”
đang ngồi đều nghe kh hiểu chuyên môn, chỉ cảm th dễ nghe là được.
Hai đàn tấu kết thúc, tiếng vỗ tay so với phía trước còn nhiệt liệt hơn.
Lục Dao đứng lên trước, Mang Giai Giai cũng đứng dậy theo, hai nhau cười, giống như nhiều chuyện trước kia cũng chưa từng quan trọng như vậy.
“Xin chào, tên là Lục Dao.”
Mang Giai Giai sửng sốt, ngay sau đó cong lên khóe miệng.
“Xin chào, tên là Mang Giai Giai.”
Hai tay giao nắm, nhất tiếu mẫn ân cừu (một nụ cười xóa tan hận thù).
Buổi tối trở về, Giản Thành kh tránh được ôm Lục Dao ở trên giường ra sức, Lục Dao nhớ rõ m ngày nay là thời kỳ rụng trứng của , liền câu l cổ , hùa theo động tác của .
Khi kết thúc, Lục Dao rúc vào trong lòng n.g.ự.c nam nhân, chọc chọc cơ bắp trước n.g.ự.c .
“Lão c, vết thương trên hay kh mờ nhiều?”
Nói , Lục Dao ngồi dậy cưỡi ở trên , tìm tòi nghiên cứu vết thương trên .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai da thịt tương dán, Lục Dao chút nào kh chú ý tới tư thế hai bao nhiêu ái , tay cầm cổ tay Giản Thành, chấp lên làm tư thế đầu hàng, cúi đầu xem vết thương trên Giản Thành.
Giản Thành chằm chằm nàng, ánh mắt sáng quắc, phản ứng vừa mới dịu xuống, giờ phút này lại tư thế l lại sĩ khí.
Lục Dao còn đang cẩn thận nghiên cứu, miệng còn nói lải nhải, đối với nguy hiểm ẩn ẩn ập đến chút nào kh biết: “Xem ra đồ vật trong kh gian là tác dụng, vết thương cũ kh sai biệt lắm đã biến mất. Sách Thời gia gia cho em thật nhiều cách chế dược, chờ em thời gian liền... A!”
Cái m.ô.n.g mượt mà bị một đôi bàn tay to nắm l, Giản Thành kh khách khí nhéo m cái, trên liền bốc hỏa.
Cảm nhận được tình yêu nồng đậm của , Lục Dao sợ hãi.
“, , kh ?”
Kh vừa mới xong ?
“ muốn cưỡi ngựa kh?”
Lục Dao: “?!!”
Kế tiếp, Giản Thành dùng thực lực suy diễn cái gì là ‘cưỡi ngựa’, Lục Dao còn lại là mệt đến mức ghé vào trên giường thở kh nổi.
“Còn như vậy nữa, em nghĩ em sẽ c.h.ế.t ở trên giường mất.”
Cái thân thể nhỏ bé này của nàng, cũng kh thể ngày ngày đều thừa nhận tình yêu của được.
Thím còn cho đồ bổ thận, nàng nên nói cho thím biết, nên bổ chính là nàng, kh !
mà lại bổ tiếp, cái mạng này của nàng cũng kh còn.
Giản Thành từ phía sau chế trụ eo nàng, thấp giọng cười nói.
“Dao Dao, kh em c.h.ế.t ở trên cái giường này, là c.h.ế.t ở trên bụng em.”
Bốp một cái, Lục Dao duỗi tay đ.á.n.h vào đôi tay đang giao nắm ở bụng nhỏ nàng.
“Em kh cho phép nói cái từ này!”
Nói xong, Lục Dao xoay qua mặt nộ mục .
Giản Thành bị phản ứng của nàng làm cho mạc d kỳ diệu, bên h liền lại bị nàng nhéo một chút.
“ nghe th kh!”
Th nàng nóng nảy, Giản Thành vội vàng chống lại trán nàng, tay đặt ở bên eo nàng nhẹ nhàng vỗ.
“Được , kh nói, kh nói nữa.”
Lục Dao lúc này mới ôm l eo , mặt chôn ở trước n.g.ự.c , hơi thở nóng rực tất cả đều phun lên n.g.ự.c .
Giản Thành vuốt ve lưng nàng, trượt đến trên vai nàng nhẹ nhàng xoa bóp.
“Dao Dao, nếu mang thai, em sợ hãi kh?”
Nói đến cùng, nàng còn quá nhỏ.
Tuổi 18, chính vẫn là một đứa trẻ, nếu lại một đứa con, nàng thể chăm sóc tốt chính hay kh đều là một vấn đề.
Lục Dao ngẩng đầu, chu cái miệng nhỏ.
“Em đâu sợ hãi, em ước gì mau chóng một đứa con, như vậy ở trong nhà em cũng kh cần mỗi ngày chờ trở về, đợi kh được liền sốt ruột.”
con, cũng an ủi.
“Vậy là tốt .”
cũng hy vọng nàng thể mang thai, tốt nhất sẽ là một bé gái, lớn lên giống nàng một chút. Cái gì nối dõi t đường, chính cũng chưa mang họ của cha ruột, cũng biết nối dõi t đường là cỡ nào hư vô mờ mịt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.