Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y
Chương 432: Bước Vào Trường Thi
Lục Dao là thứ hai tỉnh, 6 giờ vừa đến, đồng hồ sinh học đã đ.á.n.h thức cô.
Cô dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, liền th Giản Hướng Tiền đang bận rộn trong bếp.
Đặt bàn chải đ.á.n.h răng lại chỗ cũ, Lục Dao qua chào .
Giản Hướng Tiền quay th Lục Dao, ngạc nhiên.
“Dao Dao, dậy sớm vậy?”
“Con vẫn luôn dậy giờ này, nên tỉnh ạ.”
Từ khi mang thai, Lục Dao đã kiên trì ngủ sớm dậy sớm, tinh thần vẫn tốt.
“Tốt tốt tốt, hơn hẳn con bé lười Tiểu , con giúp cha gọi chúng nó dậy, đến giờ ăn cơm .”
Lục Dao gõ cửa phòng Giản Minh trước, nghĩ đến hôm qua cô quá căng thẳng, thể kh ngủ ngon, nên gọi cô muộn một chút, mười phút sau, Lục Dao đẩy cửa phòng Giản Tiểu .
Sau đó liền th Giản Tiểu đang ngủ say sưa, miệng thổi bong bóng, trong lòng ôm Mạch Mạch, biểu cảm này, đâu chút nào lo lắng sẽ thi kém.
Lục Dao giơ tay che mặt, sau này Giản Tiểu nói gì căng thẳng nữa cô cũng sẽ kh tin!
Lục Dao qua, xoa trán Giản Tiểu , tức giận gọi cô.
“Dậy .”
gần, bên miệng còn nước miếng.
Cô chưa từng ngủ chung với Giản Tiểu , kh biết cô ngủ còn nhiều tật xấu như vậy.
Giản Tiểu mơ màng mở mắt, việc đầu tiên làm trong lúc nửa tỉnh nửa mê là lau nước miếng trên miệng.
Lục Dao kh nỡ , đây là kinh nghiệm .
“Tiểu , tỉnh , 6 giờ rưỡi .”
Giản Tiểu bật dậy, “6 giờ rưỡi, con còn gọi chị dâu hai dậy nữa!”
Nói , cô vén chăn cầm áo b mặc vào .
Lục Dao: “......”
Thật sự là bị cô làm cho cười c.h.ế.t.
Giản Tiểu mặc xong quần áo, ngẩng đầu th chị dâu hai đang kho tay thong dong .
Ách.
chút xấu hổ kh?
“Chị dâu hai, vừa chị gọi em à?”
“Em nói xem?”
Giản Tiểu nhớ lại, hình như là giọng của chị dâu hai.
Ngẩng đầu cười ngây ngô với Lục Dao.
Lục Dao cười thành tiếng, “Được , mau rửa mặt đ.á.n.h răng ăn cơm.”
Ăn cơm xong, vừa qua 7 giờ, Giản Chí tay xách nách mang đến.
“Phòng khám hôm nay đóng cửa, chị đến đưa các em, ở ngoài trường thi chờ các em,” nói , cô giơ đồ trong tay lên, “Này, đều là đồ ăn, các em ra ngoài sẽ kh bị đói.”
Thế là, ba thành bốn .
Được phụ đưa đón, và phụ chờ đợi bên ngoài kh chỉ một Giản Chí , thậm chí nhiều đứa trẻ hai ba tuổi, một hai tuổi cũng đến.
“Mau kiểm tra lại xem đồ đạc đã mang đủ chưa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-432-buoc-vao-truong-thi.html.]
Giản Chí thúc giục họ, sau đó giúp Lục Dao kiểm tra.
Xác định kh thiếu gì, chuyên tâm chờ đợi.
Xung qu đ nghịt , phụ cùng con, còn các cặp đôi cùng nhau thi, đáng chú ý nhất là những bế con đến đưa chồng thi.
Những đứa trẻ hai ba tuổi vẫy tay với cha, cổ vũ động viên, cảnh tượng này, thu hút sự chú ý của nhiều .
Lục Dao cảm th, những cha này còn căng thẳng hơn cả những trẻ tuổi như họ.
Trên vai họ kh chỉ gánh vác giấc mơ của bản thân, mà còn là giấc mơ của cả gia đình.
Cánh cổng trường thi đại học, sau mười năm, cuối cùng đã mở lại, đ đảo thí sinh bước vào, giống như bước vào giấc mơ.
Lời ngoài lề
Hôm nay cập nhật xong nhé.
Sáng mai thể kh cập nhật được, vẫn là 12 giờ trưa .
Giản Minh và họ thi khối xã hội, kh thể nào được phân vào cùng phòng thi với Lục Dao, Giản Minh đưa Lục Dao đến trường thi của cô, sau đó liền chạy đến trường thi của .
Lục Dao vào phòng học, vừa đến cửa, liền phát hiện bên cạnh một quen.
đó cười với cô, rõ ràng là đã th cô từ sớm.
“Chào cô, đồng chí Lục Dao, lại gặp nhau .”
Lục Dao cho rằng trường thi của sẽ kh gặp quen, kh ngờ lại gặp được Lưu Hiểu Huy bán thịt chó.
“Chào , cũng thi ở đây à?”
Hai vừa vừa nói.
“ vừa là chồng cô à?”
Lưu Hiểu Huy th đàn đó, tuổi kh lớn lắm, cũng chỉ hơn hai mươi tuổi.
Lục Dao tìm được chỗ ngồi của , sau đó Lưu Hiểu Huy ngồi ở bên cô.
Lục Dao: “......”
cần duyên phận như vậy kh?
Lưu Hiểu Huy rõ ràng cũng kh ngờ chỗ ngồi lại gần nhau như vậy.
còn cố ý lại thẻ dự thi của một lần nữa, xác nhận xong mới ngồi xuống.
Lục Dao đã thản nhiên chấp nhận, cười giải thích.
“Đó là em trai của chồng , chồng bộ đội, kh thể đến đưa , nên nhờ em trai đến, em trai cũng đến tham gia thi đại học.”
Lưu Hiểu Huy hiểu ra gật đầu.
“Đừng nói, chúng ta còn duyên phận.”
Lục Dao bật cười, “Đúng là như vậy.”
Lưu Hiểu Huy híp mắt, kh hiểu cô lại đăng ký khối tự nhiên.
“Các cô gái kh đều thích khối xã hội , cái đó hợp với các cô hơn.”
Lục Dao nhàn nhạt lườm một cái, “Nói cho biết, đừng coi thường con gái, đợi đến ngày kết quả, nói kh chừng cũng kh kém đâu.”
Lưu Hiểu Huy nhún vai.
“ kh xem nhẹ các cô gái, chỉ là cảm th khối xã hội hợp với các cô hơn thôi, thuật nghiệp hữu chuyên c mà.”
“Tốt nhất là như vậy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.