Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y
Chương 447: Quyết Định Đau Lòng Của Đứa Trẻ Hiểu Chuyện
Cô bé nên nói đều đã nói, cũng kh cần thiết ở lại đây nữa.
Trước khi , Giản Tiểu cha một cái.
“Cha, con muốn đăng ký thi vào đại học ở Đế Đô. Nếu đại ca kh muốn nhận Mạch Mạch, con về sau liền sẽ mang theo Mạch Mạch Đế Đô. hai con ở đó nhà, con sẽ thuyết phục hai, trong bốn năm tới giúp con chăm sóc Mạch Mạch. Con tin tưởng l nhân phẩm của hai, sẽ kh ý kiến.”
Giản Tiểu kh nói thẳng là Lục Dao đã đồng ý, đỡ để đại ca nghe xong lại cảm th là chị dâu ở sau lưng xúi giục cô bé.
Giản Tiểu vừa , Giản Hướng Tiền kh tiếng động thở dài.
“Giản Quân, Tiểu chính là em gái ruột của con, con trở về hảo hảo suy nghĩ một chút . Ngẫm lại con bé về sau mang theo một đứa nhỏ sẽ bao nhiêu gian nan. Cha cũng kh nói nữa, con trở về cùng vợ con cụ thể thương lượng một chút .”
Giản Tiểu từ trong sân vào nhà, mới vừa quẹo vào, liền th được Giản Mạch đang trốn ở sau cửa nghe lén.
Cô bé khóc đến rối tinh rối mù, lại cố nín kh ra tiếng, một đôi mắt ầng ậng nước chằm chằm cô.
Tim Giản Tiểu lập tức thắt lại, chóp mũi chua xót lợi hại. Cô bé ngồi xổm xuống, ôm l bả vai cháu gái, động tác mềm nhẹ, sợ dùng một chút lực, đứa nhỏ sẽ khóc đến càng hung.
“Mạch Mạch, con hay kh đều nghe được?”
Khoảng cách gần như vậy, chắc là đều nghe được.
Giản Mạch ủy khuất ba ba gật gật đầu.
Giản Tiểu đau lòng kh thôi, ôm con bé hướng về phòng các nàng .
Đóng cửa lại, đặt đứa nhỏ lên giường, Giản Tiểu nhỏ nhẹ trấn an:
“Mạch Mạch, cô kh bảo con ngủ , con lại ra ngoài? lạnh hay kh a?”
Giản Tiểu l chăn cho con bé, bao l thân thể nho nhỏ.
Cô bé khóc đến bả vai một tủng một tủng, thút tha thút thít, ủy khuất kh chịu được.
“Cô út, con lạnh.”
Giản Tiểu vội vàng ngồi lên giường ôm l con bé.
“Được được , cô út ôm một cái nhé, ôm một cái liền kh lạnh.”
Nước mắt bạn nhỏ Giản Mạch phác rào phác rào rơi xuống, giọng nói nho nhỏ: “Cô út, vì cái gì cha mẹ con lại chán ghét con như vậy a? Con ngoan như vậy, vì cái gì a?”
Giản Tiểu chua xót a.
Cô bé sẽ kh nói cho Mạch Mạch biết chính là bởi vì nó là con gái, kh con trai.
“Đó là bởi vì cha mẹ con bọn họ kh mắt a. Con xem cô út con th minh thế nào, biết Mạch Mạch về sau khẳng định tiền đồ, cho nên cô út liền chờ hưởng phúc đâu.”
Giản Tiểu là một cô gái chưa con, dỗ dành trẻ con một chút kinh nghiệm đều kh , chỉ thể dựa vào cảm giác của .
Giản Mạch hít hít cái mũi: “Nhưng nội nói, con sẽ mang đến phiền toái cho cô, con nếu theo cô, liền kh dám cưới cô, con là một cái phiền toái.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thái dương Giản Tiểu giật giật.
Xem ra con bé này nghe lọt được kh ít.
“Mạch Mạch, con nghe cô út nói, cô út cùng nội trước nay đều kh cảm th con là gánh nặng. Con là hy vọng của cô út a, chờ về sau cô út đối tượng, nếu đối xử với cô kh tốt, kia Mạch Mạch khẳng định sẽ vì cô trút giận a, kia cô chẳng là nhẹ nhàng . Cho nên, cô út con, kh phiền toái, là hạnh phúc.”
“Thật vậy chăng?”
Giản Mạch chớp mắt cô, giọt nước mắt to như hạt đậu theo động tác chớp mắt rơi xuống, làm Giản Tiểu đau lòng một trận.
Trẻ con chính là dễ lừa, lớn nói cái gì, bọn họ đều tin.
“Đương nhiên, cho nên a, tác dụng của Mạch Mạch nhà chúng ta lớn lắm đâu. Cô biết con vẫn là muốn trở lại bên cạnh cha mẹ, cô út cũng giúp con tr thủ. Hiện tại chúng ta chờ tin tức, nhưng là Mạch Mạch, con chuẩn bị tâm lý bọn họ kh đón con về, biết kh?”
Giản Mạch gật gật đầu nhỏ, ưỡn ngực, ra vẻ lớn nói:
“Cô út, nếu lần này cha mẹ kh cần con, con về sau cũng kh cần bọn họ, dù trong mắt bọn họ cũng chỉ trai.”
Giản Tiểu ngẩn ra, kh nghĩ tới Giản Mạch sẽ sớm như vậy liền nghĩ th suốt.
Đúng vậy, cha mẹ đều kh cần con bé, con bé còn cần cha mẹ làm cái gì đâu?
Sinh mà kh dưỡng, đoạn chỉ còn! (Sinh ra mà kh nuôi dưỡng, chặt đứt ngón tay trả nợ cha mẹ - ý nói cắt đứt quan hệ).
Ngày hôm sau cơm sáng vừa xong, Thời Trung Lỗi liền đưa ra ý định rời .
Giản Hướng Tiền hít sâu một hơi, cảm th xin lỗi Thời lão tiên sinh.
“Thời lão tiên sinh, thật là xin lỗi.”
Thời Trung Lỗi nhưng thật ra kh cả lắc lắc đầu: “Hướng Tiền, quá khách khí .”
Ông kh thể bởi vì mà ảnh hưởng đến tình cảm gia đình họ a.
“Vậy để đưa ngài.”
Giản Hướng Tiền cùng Giản Minh cùng nhau đưa Thời Trung Lỗi thôn Phong Thủy. Cùng lúc đó, Giản Tiểu sang nhà cả, gọi Giản Quân cùng nhau nhà cả đón mẹ về.
Lục Kiến Nghiệp cùng Vương Tú Hoa th Thời Trung Lỗi tới, đều kinh ngạc một chút. Dao Dao kh nói kh muốn qua đây ?
Hỏi ra mới biết được, nguyên lai là bị bệnh. Lục Kiến Nghiệp vội vàng đỡ một chút, đưa vào phòng Lục Dao.
M ra khỏi buồng trong, Lục Dao l trái cây cho Giản Hướng Tiền.
Giản Hướng Tiền lại kh nhận, cũng kh còn mặt mũi nào ở lại đây.
Dặn dò buổi tối bảo hai em Giản Minh tới đón cô xong, liền cùng Giản Minh về.
Chuyện ngoài lề:
Vấn đề nuôi nấng Mạch Mạch vừa giải quyết xong, bọn họ liền khởi hành Đế Đô , lại sắp trải qua những ngày tháng kh biết xấu hổ .
Hai cha con Giản Hướng Tiền vừa , Vương Tú Hoa lôi kéo Lục Dao ngồi xuống trong sân dò hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.