Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y
Chương 503: Tình Bạn Thật Sự & Kẻ Bị Ra Rìa
“ nói là tìm cho tớ đ nhé, đừng nuốt lời!”
Cô cũng hơn hai mươi tuổi , lớn hơn Giản Tiểu kh bao nhiêu, cả hai đều kh đối tượng, thế mà còn thua kém cả Lục Dao cái cô nhóc này, thật là tức c.h.ế.t được!
Lục Dao ngẩn ra một chút, kh nghĩ tới cô thế mà sẽ thẳng t thành khẩn như vậy, nháy mắt đối với con Bạch Mẫn càng thêm yêu thích.
Ừm, tính cách hai hợp nhau.
Lục Dao bèn vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
“Được, chuyện này cứ bao ở trên tớ, bảo đảm tìm cho một đàn tốt!”
Bạch Mẫn cho rằng cô nói giỡn, ai ngờ, sau này Lục Dao thật sự tìm cho cô một đối tượng.
Một bữa cơm xuống dưới, Lục Dao cùng Bạch Mẫn trò chuyện khí thế ngất trời, cũng kh biết vô hình trung đã xem nhẹ Mạnh Tình Ngọc.
Mạnh Tình Ngọc coi như ngậm bồ hòn làm ngọt, vừa khó chịu vừa ấm ức.
Ăn cơm xong, Lục Dao tính tiền, Bạch Mẫn mới nhớ tới Mạnh Tình Ngọc còn ở bên cạnh, trong lúc nhất thời cảm th áy náy với cô ta.
Vừa cô đã lạnh nhạt với cô ta kh?
Thừa dịp Lục Dao tính tiền, Bạch Mẫn ghé sát vào trước mặt Mạnh Tình Ngọc.
“Tình Ngọc, lúc ăn cơm kh nói lời nào thế, vẫn luôn là tớ cùng Dao Dao nói chuyện.”
Cô vừa thật kh cố ý lạnh nhạt với Tình Ngọc, chỉ là nói chuyện với Lục Dao thật sự vui. Lục Dao chân tình, cơ hồ là nói vậy, sẽ kh qu co lòng vòng, thích chính là thích, ghét chính là ghét, sẽ kh a dua nịnh hót, ủy khuất chính , nhưng cũng sẽ kh kh suy xét cho khác.
Lúc cô chơi cùng Tình Ngọc, giống như vẫn luôn là Tình Ngọc nhường nhịn cô, nhiều lúc cô làm sai chuyện, Tình Ngọc đều sẽ kh tức giận.
Lần này làm cô áy náy.
đôi khi cô cảm th, giữa cô và Tình Ngọc kh tình bạn, mà loại cảm giác cô là chủ nợ của Tình Ngọc vậy.
Địa vị giữa hai luôn ở vào tư thế kh bình đẳng.
Kh giống cô và Lục Dao, hai ai cũng kh nhường ai, gì nói n, căn bản kh tồn tại loại quan hệ kh bình đẳng này.
Tựa như hiện tại, rõ ràng là cô lạnh nhạt với cô ta, Tình Ngọc còn muốn tự nhận lỗi về .
“Ngại quá Mẫn Mẫn, vừa tớ chút kh tập trung.”
Nghe vậy, Bạch Mẫn thật sự nhẹ nhàng "à" một tiếng, kh nói nữa.
Loại quan hệ này làm cô cảm giác chút áp lực.
Lúc này, Lục Dao đã th toán xong và quay lại, trong tay cầm ba miếng bánh ngọt kh biết tên, đưa cho hai bọn họ: “Nè, tớ th bánh ngọt nhà họ kh tồi, gọi ba miếng, cho này.”
Bạch Mẫn nhận l, kh nói chuyện.
Lục Dao sửng sốt, sau khi đưa một miếng khác cho Mạnh Tình Ngọc, cô đến bên cạnh Bạch Mẫn, c.ắ.n một miếng bánh ngọt trong tay, nghiêng mặt Bạch Mẫn một cái.
“Làm vậy?”
Cô chỉ th toán một chút, Bạch Mẫn liền kh vui ?
Bạch Mẫn lắc lắc đầu, nói cho cô biết kh việc gì.
Hàng mi xinh đẹp của Lục Dao run run, "à" một tiếng, tiếp tục ăn ểm tâm ngọt.
Cô kh là thích dò hỏi sự riêng tư của khác, cho dù là bạn bè cũng sẽ bí mật của riêng . Giữa với , kh sự thân mật khăng khít tuyệt đối.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đương nhiên, trừ cô và Giản Thành ra.
Dọc theo đường , Bạch Mẫn kh tập trung, Mạnh Tình Ngọc cúi đầu, thu nhỏ lại sự tồn tại của chính .
Chỉ Lục Dao, dọc theo đường vô tâm vô phổi ăn uống, kh quản tâm tư của hai kia.
Mạnh Tình Ngọc biết, hẳn là chính đã chọc giận Bạch Mẫn. Nhưng cô ta vừa kh đã nhận sai , Bạch Mẫn lại biểu tình như vậy?
Giống như từ khi quen biết Lục Dao, Bạch Mẫn liền đang xa cách với cô ta.
Lục Dao rốt cuộc là mị lực lớn đến mức nào a!
Thật là tức c.h.ế.t cô ta!
Ba lại dạo trên đường cái, tới hai giờ chiều mới trở lại y quán.
Lục Dao lại bắt đầu c việc, Bạch Mẫn vẫn phụ trách phát số cho ta.
nh, liền đến lượt Mạnh Tình Ngọc.
Cô ta ngồi trước mặt Thời Trung Lỗi, đưa tay qua.
Thời Trung Lỗi đặt tay lên mạch đập của cô ta.
Nửa phút sau, Thời Trung Lỗi nâng mi mắt lên.
“Hóa ra là cháu à, cô bé.”
Thời Trung Lỗi làm ra bộ dáng mới th cô ta là ai, Mạnh Tình Ngọc thiếu chút nữa kh bị hai cháu này làm cho tức c.h.ế.t.
“Đúng vậy ạ.”
Mạnh Tình Ngọc hận đến ngứa răng, làm trò trước mặt nhiều như vậy lại kh tiện phát tác.
“Cô bé, cháu nói trước về triệu chứng bệnh của .”
“Bác sĩ, cháu vừa th bác bắt mạch cho ta đều là bác tự nói mà, tới lượt cháu lại muốn cháu tự nói ạ?”
Giọng Mạnh Tình Ngọc nói lớn kh lớn, nói nhỏ cũng kh nhỏ, vừa vặn để trong y quán nghe được.
Bạch Mẫn nghe được động tĩnh tới, liền nghe được lời Tình Ngọc nói.
“Bác sĩ, bác kh là khám kh ra đ chứ?”
Trong lòng Bạch Mẫn lộp bộp một cái.
Tình Ngọc bị làm vậy?!
Cô ta nghe nội Thời nói thế nào trước đã chứ, làm gì mà vừa lên đã nói những lời này. Cho dù nội Thời khám kh ra, cũng kh thể làm trò trước mặt nhiều như vậy cho khó coi chứ!
Thật là quá kh hiểu chuyện!
Lục Dao híp mắt cô ta, sau khi đưa t.h.u.ố.c trong tay cho bệnh, tới muốn lý luận với cô ta, lại bị nội ngăn cản.
“Cô bé, bệnh này của cháu, ta xác thật là khám kh ra.”
Một câu nói làm dậy sóng cả mặt hồ yên ả.
vừa mới cầm t.h.u.ố.c định , dừng bước chân, cúi đầu t.h.u.ố.c trong tay , đang suy xét nên trả t.h.u.ố.c hay kh?
Những phía sau thì lộ ra thần sắc chần chờ, bọn họ hay kh đến nhầm chỗ , vị bác sĩ này cũng kh lợi hại như lời đồn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.