Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Trọng Sinh Làm Thần Y

Chương 84: Tiểu Muội Nổi Giận, Quyết Định Nuôi Cháu

Chương trước Chương sau

Nguyên bản là muốn sang nhà đại ca đón Mạch Mạch, ai ngờ vừa đến cửa liền nghe th tiếng c.h.ử.i bới của đại tẩu cùng tiếng xin tha của Mạch Mạch.

Lập tức cô liền đẩy cửa x vào, th đại tẩu đang cầm dây mây quất tới tấp vào Mạch Mạch đang lăn lộn trên mặt đất.

Th cảnh tượng như vậy, Giản Tiểu xem như bùng nổ.

Lao lên cướp l dây mây trong tay Vương Hà, ném thẳng ra bãi đất hoang sau nhà.

Giản Mạch khóc lóc bò đến chân Giản Tiểu , ôm l cẳng chân cô, khóc liên hồi, lời nói đều kh thành câu.

Giản Tiểu bộ dạng cháu gái, cơn tức bốc lên tận đỉnh đầu, liền lao vào đ.á.n.h nhau với Vương Hà.

Lục Dao: “.….”

Cô em chồng này của nàng thật đúng là khí phách a.

Bất quá, đ.á.n.h hay.

Giản Hướng Tiền quay mặt , hiện tại kh lúc mắng con gái.

“Vì cái gì mà đ.á.n.h Mạch Mạch? Con hỏi rõ ràng kh?”

Đừng nói với là con gái ngốc này chưa hỏi han gì đã lao vào đ.á.n.h ta một trận nhé?

“Con đương nhiên hỏi .”

Giản Tiểu bĩu môi, cô là kh đáng tin cậy thế ?

“Hiện tại kh đang thiếu lương thực , Mạch Mạch m ngày nay chỉ được ăn ba bữa cơm, thật sự là đói chịu kh nổi liền ăn vụng một cái bánh bao bột tạp, kết quả liền bị đại tẩu đ.á.n.h cho một trận đòn hiểm!”

Giản Tiểu càng nói càng khí, hận kh thể quay lại đ.á.n.h Vương Hà thêm một trận nữa.

Lục Dao nghe xong thổn thức kh thôi.

Gặp qua bất c, lại chưa từng th qua kiểu bất c đến mức này.

Hiện tại Mạch Mạch đã được Tiểu bế về, vậy lúc con bé trở về thì làm ?

khi nào bị đ.á.n.h ác hơn kh?”

Bảo vệ được nhất thời, kh bảo vệ được một đời a.

Giản Tiểu hừ lạnh một tiếng.

“Về sau Mạch Mạch để con nuôi, cho dù con cả đời kh l chồng cũng nuôi nổi hai cô cháu!”

Giản Hướng Tiền vừa nghe liền tức ên.

“Cái con bé này, nói bậy bạ gì đó!”

Con gái chưa xuất giá mà nuôi một đứa trẻ, về sau còn nói chuyện cưới xin thế nào được!

Cho dù nhà lão đại kh nuôi Mạch Mạch, thì kh còn già này !

Giản Tiểu quay mặt , ngạnh cổ, bộ dáng mười con trâu cũng kh kéo lại được.

“Cha, con đã mở miệng , Mạch Mạch sẽ do con nuôi. Ai muốn nói gì thì nói, cùng lắm là kh l chồng, con cũng kh thể cháu gái chịu tội.”

Nói xong, Giản Tiểu mặt đ lại.

“Vương Hà cũng ý đó. Chị ta nói, về sau Mạch Mạch chị ta từ bỏ.”

Ở nhà đại ca, Vương Hà đã nói rõ ràng.

“Vậy ý đại ca con thế nào?”

Nhắc tới đứa con trai này, Giản Hướng Tiền liền sinh khí.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chuyện trong nhà một chút cũng quản kh được, chỉ lo nghe vợ.

Vợ nói cái gì là đúng cái đó, nghe một chút còn chưa tính.

Nhưng xem những việc làm, những lời nói xem?!

“Đại ca con kh ở nhà.”

Ở nhà thì thế nào, thể bẻ lại được đại tẩu ?

Lục Dao cũng kh biết nên nói cái gì, chỉ là đứa nhỏ này dưỡng ở bên cạnh Tiểu chỉ sợ kh chuyện dễ dàng. Cho dù vợ chồng Giản Quân đồng ý, Giản Hướng Tiền cũng sẽ kh đồng ý.

“Tiểu , vẫn là chờ đại ca về nói sau.”

Giản Minh cũng kh biết nên làm thế nào, lo lắng nói sai lại chọc trong nhà kh vui.

Chung quy, cũng chỉ là ngoài.

Lục Dao bế cô bé đang ngồi trên ghế lên, từ trong túi l ra quả đào cùng quả táo nàng mang tới.

Khuôn mặt nhỏ n của bé gái khóc đến lem nhem, Lục Dao thở dài, đưa quả đào cho bé.

Tiểu nha đầu miệng nhỏ c.ắ.n từng miếng, còn thường thường liếc bọn họ.

Cái dáng vẻ muốn ăn lại sợ hãi bị đ.á.n.h kia, thật là làm đau lòng thắt ruột.

Trải qua hai đời cũng chưa con, trong lòng Lục Dao càng thêm hụt hẫng, giơ tay vuốt ve mái tóc mềm của đứa bé, mang theo sự trấn an.

“Mạch Mạch, về sau nếu con đói bụng thì cứ tới đây tìm nội, tìm chú út và cô út, bọn họ sẽ cho con ăn no. Mẹ con kh cho con ăn thì thôi, nhưng đừng ăn vụng nữa nhé.”

Haizz, đứa bé lớn chừng này thì biết cái gì đâu?

Chỉ biết đói bụng muốn ăn cơm, muốn mặc quần áo mới.

Lục Dao nói xong, cúi đầu th sắc mặt tiểu nha đầu thay đổi. Vừa mới vất vả lắm mới nín khóc, cái này nước mắt lại bùm bùm chảy xuống. Quả đào trong tay kh biết do sợ hãi hay kh mà trượt xuống, rơi trên mặt đất, khóc đến là ủy khuất.

M Lục Dao lập tức luống cuống.

“Làm vậy Mạch Mạch? lại khóc ?”

Lục Dao sợ tới mức kh được, ôm Giản Mạch kh dám bu tay.

Nàng cũng chưa nói cái gì kh thỏa đáng mà, thân phận nàng vốn dĩ đã xấu hổ, còn làm đứa bé sợ phát khóc, cái này trăm cái miệng cũng nói kh rõ a.

Giản Tiểu bế đứa bé lại, lau nước mắt, nhu th tế ngữ nhẹ giọng dỗ dành, lời nói cũng kh dám nói nặng một câu, sợ lại làm nó sợ.

“Mạch Mạch ngoan nào, nói cho cô út biết làm vậy?”

Giản Mạch tiểu bằng hữu khóc đến bả vai nhỏ run lên từng đợt.

“Cô út hay kh kh muốn cháu nữa? Muốn đưa cháu về nhà?”

Lời này vừa ra, tất cả mọi đều sửng sốt.

Giản Hướng Tiền là phản ứng lại trước tiên, qua nắm l tay cháu gái.

“Kh đâu Mạch Mạch, nội sẽ kh bỏ rơi cháu, sẽ kh đâu, đừng khóc Mạch Mạch.”

Chính là càng dỗ Giản Mạch khóc càng to, vừa khóc vừa kêu.

“Ông nội, cô út, cháu... kh về nhà, cháu kh cần về nhà, cháu... mẹ kh cần cháu trở về. Ô ô oa a…”

Tiếng khóc vang trời dậy đất, lớn đều sợ hãi.

Lục Dao mở miệng muốn hỏi cái gì, lại sợ dọa đến đứa nhỏ, dứt khoát ngậm miệng kh hỏi.

Giản Tiểu ôm l đứa bé, vỗ về lưng nó, tận tâm dỗ dành.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...