Thập Niên 70: Vét Sạch Gia Sản Của Nhà Tư Bản Cặn Bã, Tôi Dẫn Theo Con Đi Tòng Quân Tìm Chồng Sĩ Quan
Chương 577: Hóa Ra Là Đợi Ở Đây!
Khương Vũ Miên chỉ cần cẩn thận nhớ những chuyện qua trong những năm , đều cảm thấy đủ để bù đắp cho sự thiếu sót Tần Xuyên lúc . Chỉ bản Tần Xuyên đến tận bây giờ vẫn thể tha thứ cho chính . luôn cảm thấy, nếu lúc thể thông minh hơn một chút, tài giỏi hơn một chút, Khương Vũ Miên chịu nhiều tủi như .
rướn , vươn tay ôm lấy Khương Vũ Miên.
“Vợ ơi, xin , luôn cảm thấy sự thiếu sót đối với em, lẽ kiếp cũng thể bù đắp nổi!”
Khương Vũ Miên đưa tay vỗ vỗ lưng : “ thì kiếp cùng bù đắp luôn!”
Họ còn kiếp ? Khương Vũ Miên khống chế mà nghĩ đến, Lâm Kiều xuyên sách, Tống Tâm Đường cũng xuyên sách, còn cô trọng sinh. nên, đây thực sự thế giới trong sách ?
Lúc ánh mắt cô dần trở nên mờ mịt, Tần Xuyên đột nhiên c.ắ.n lên môi cô.
“Đang nghĩ gì thế?”
Khương Vũ Miên nhỏ giọng những suy nghĩ trong lòng , Tần Xuyên đưa tay điểm nhẹ lên trán cô.
“Dạo em cứ thích suy nghĩ lung tung thế?”
Khương Vũ Miên cũng tại như , đó liền thấy Tần Xuyên vội vàng dậy, đến xem tờ lịch treo tường.
“, kỳ sinh lý em sắp đến !”
Hầy! Cô mà, tại dạo cứ đa sầu đa cảm, thậm chí lúc còn cảm thấy tâm trạng tồi tệ, phát tiết một trận.
Cô ngại ngùng Tần Xuyên: “ ... ngay cả mấy chuyện cũng nhớ ?”
đây cô chẳng mấy khi để ý đến cuốn lịch . Thấy Tần Xuyên chăm chú, Khương Vũ Miên dậy lật xem hai trang, mới để ý thấy phía một ngày khoanh tròn. Cô tiếp tục lật , ngày tháng cũng khoanh tròn.
Cô tò mò: “ làm từ lúc nào thế?”
Tần Xuyên ôm lấy cô, khẽ : “Lúc nghỉ phép về, cuốn lịch trong văn phòng cũng ghi nhớ ngày .”
Sức khỏe Khương Vũ Miên , kỳ sinh lý chuẩn, hầu như ít khi đến sớm trễ. Vì , Tần Xuyên mới thể nhớ rõ ngày như thế.
Khương Vũ Miên thấy nghiêm túc như , thậm chí còn nghĩ, cứ canh ngày để nghỉ phép ! Lập tức trừng mắt, đưa tay túm lấy cổ áo : “ thành thật khai báo cho em, cứ canh ngày để nghỉ phép !”
Tần Xuyên: “...”
Xong đời, bắt quả tang !
đây Khương Vũ Miên còn đang nghĩ, tại mỗi về, cô đều “bà dì” ghé thăm, tránh cũng . Hóa đợi ở đây!
Tiếng ồn ào ba đứa trẻ bên ngoài lấn át “tiếng cãi vã” hai trong phòng. Ban ngày ban mặt, hai cũng chẳng làm gì, lúc , mặt mũi vẫn đỏ bừng. Nghĩ đến cảnh , Tần Xuyên cãi cô, liền dứt khoát bế bổng cô lên, gặm c.ắ.n một trận cuồng nhiệt, Khương Vũ Miên bây giờ vẫn còn thấy hai má nóng ran!
Bạn thể thích: Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đàn ông , tuổi tuất mà.
Khương Vũ Miên đầu Bàn Đôn đang chơi đùa cùng bọn trẻ, chỉ chỉ Bàn Đôn, chỉ chỉ Tần Xuyên. Như thể đang , chính tuổi tuất!
Giây tiếp theo, Tần Xuyên từ phía đưa tay sờ mặt cô, nhanh ch.óng hôn chụt một cái lên má cô.
“Ngoan, tối nay ăn gì?”
Ừm... Nghĩ đến thời tiết bây giờ nóng bức thế , nhà sân, thực Khương Vũ Miên ăn thịt nướng. Chỉ , bây giờ ăn thịt nướng xa xỉ quá ? Mùi vị đó, thể thơm bay mười dặm, chắc chắn cả con ngõ đều sẽ tối nay nhà họ ăn thịt nướng.
Bạn thể thích: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thấy Khương Vũ Miên trong lòng lời , mang dáng vẻ ngập ngừng thôi, Tần Xuyên dứt khoát xuống bên cạnh cô: “ ăn gì thì cứ thẳng, làm cho em!”
Khương Vũ Miên liền ghé sát tai , nhỏ giọng : “Em ăn thịt nướng.”
Suỵt. Chuyện quả thực khó làm. Chủ yếu mùi vị giấu . dễ những xung quanh dòm ngó.
Nghĩ ngợi một lát, Khương Vũ Miên dứt khoát lắc đầu: “Thôi, ăn nữa, làm thịt kho tàu cho em , thịt kho tàu cũng ngon.”
“.”
Tần Xuyên thì đang nghĩ xem làm thế nào để vợ ăn thịt nướng. tìm một sợi dây thép, gập mấy vòng, khi vặn thành một sợi dây thép dày, xiên những miếng thịt kho tàu thái sẵn , nhân lúc lửa trong bếp đang cháy lớn, bắt đầu nướng thịt.
lặng lẽ gọi Khương Vũ Miên bếp. Lúc lấy xiên thịt nướng rắc muối , mắt Khương Vũ Miên sáng rực lên.
“ nướng thật , cũng giỏi quá mất!”
Tần Xuyên vội vàng hiệu cho cô nếm thử: “Nếu rắc thêm chút ớt chắc chắn sẽ ngon hơn, kỳ sinh lý em sắp đến , ăn cay. Ăn lúc còn nóng .”
Khương Vũ Miên ăn một miếng, ba đứa trẻ đang chơi đùa ngoài sân.
“Em trốn ở đây ăn mảnh, lắm ?”
Cô đang do dự xem nên chia cho bọn trẻ một ít . Tần Xuyên liếc , tổng cộng chỉ năm miếng thịt, còn do vất vả lắm mới nướng .
“Chúng nó mới bao lớn, thời gian ăn uống còn dài mà. cuộc sống ngày càng hơn, chừng nhà nhà đều ăn thịt nướng, đến lúc đó thiếu gì phần chúng nó ăn! Em cứ ăn phần em , mặc kệ chúng nó.”
Cảm giác cưng chiều riêng biệt, thật . Khương Vũ Miên chiếc ghế đẩu nhỏ, ăn thịt nướng, Tần Xuyên nhào bột. Cuộc sống , thể sống với ai cũng giống chứ? Đời cô, chỉ ở bên Tần Xuyên mới cảm nhận hạnh phúc.
Đến tối. Lúc Tần Đại Hà và Thẩm Chi, Tần phụ Tần mẫu dọn hàng về, Tần Xuyên nấu xong cơm nước. Bánh bột ngô áp chảo, gà hầm, thịt kho tàu, còn hai món rau xào, và cháo đậu xanh nguội hẳn.
“Về đến nhà cơm ăn ngay, thật tuyệt. Tần Xuyên, chú cũng dạy cả chú nhiều , ngoài đun nước thì chẳng làm gì cả.”
Thẩm Chi trêu chọc, nếm thử một miếng: “Ngon thật đấy.”
đó, chị tủm tỉm nháy mắt hiệu với Khương Vũ Miên: “Chú thực sự chỉ làm ngần thôi ? Em ăn mảnh đấy?”
Khương Vũ Miên còn tưởng bọn trẻ cô ăn thịt nướng nên mách lẻo cơ.
Tần Xuyên thuận miệng tiếp lời: “Chị dâu, em nấu cơm, cho vợ em ăn thêm hai miếng, chuyện đó chẳng bình thường !”
Thẩm Chi híp mắt chằm chằm hai , mang dáng vẻ “chị đang chuyện , rõ ràng chị mấy lời trêu ghẹo mờ ám, kết quả hai chuyện đắn thế!”.
Chưa có bình luận nào cho chương này.