Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê
Chương 38: Bữa trưa dã ngoại và tin tức thanh niên trí thức
Đến chân núi, hai vẫn để xe ở chỗ cũ.
Lần này, bọn họ vào sâu hơn. Ở độ cao này, trong thôn ít khi lên tới đây đốn củi.
Minh Đại trực tiếp chỉ huy "kẻ ên" đốn củi, tìm những cây gỗ c.h.ế.t khô hoặc thân cây gãy đổ, kh dám chặt cây non, nếu bị phát hiện sẽ bị phê bình kiểm ểm.
Cây khô dễ chặt hơn cây tươi, chỉ trong một buổi sáng, bọn họ đã hoàn thành khối lượng c việc bằng cả ngày hôm qua.
Chủ yếu là do Minh Đại quá yếu, hôm nay củi đều là do Chu Tư Niên chặt hết.
từng đống gỗ xếp ngay ngắn, Minh Đại kh thể kh cảm thán, đúng là một tay làm việc cừ khôi, nhặt được bảo bối !
Đến giữa trưa, Chu Tư Niên cứ như đồng hồ báo thức thành tinh, lập tức từ trên cây nhảy xuống, ném rìu sang một bên, mắt tr mong Minh Đại.
Minh Đại đang nhặt lá cây bỏ vào bao tải bị dọa cho giật . Cô nâng cổ tay lên, lộ ra chiếc đồng hồ đeo tay thử, vừa đúng 12 giờ trưa.
Chu Tư Niên với vẻ mặt kính nể, Minh Đại cũng dứt khoát bu bao tải ra.
Dùng nước trong ấm mang theo để rửa tay, Minh Đại tìm một gốc cây cụt, trải một tấm vải trắng ra làm khăn trải bàn, l bữa trưa hôm nay ra.
Gói gi dầu bọc mười m cái bánh bột ngô, cái nào cũng nhồi đầy thức ăn.
Chu Tư Niên lập tức hưng phấn, mắt chằm chằm nhưng kh dám đưa tay ra.
"Ăn ."
Minh Đại vừa lên tiếng, liền lao vào như ch.ó con vồ mồi, hai tay hai cái bánh, ăn đến miệng bóng nhẫy dầu mỡ.
Minh Đại rót cho mỗi một cốc sữa mạch nha.
Chu Tư Niên ăn bánh rán, uống sữa mạch nha, vui sướng đến mức l mày cũng muốn bay lên.
Minh Đại cũng vui vẻ. Từ khi thân trong nhà qua đời, đã lâu cô kh ăn cơm cùng ai. một bầu bạn như vậy, cảm giác cũng kh tệ.
nh, hai đã xử lý xong đống bánh.
Lần này Chu Tư Niên ăn no căng, đôi tay dính đầy dầu mỡ, muốn l.i.ế.m một cái nhưng lại cố kỵ ều gì đó nên kh dám hạ miệng.
Minh Đại mặc kệ , nh chóng thu dọn đồ đạc, cất lại vào chỗ cũ.
Giấu ba lô và ấm nước vào một hốc cây, hai nghỉ ngơi một lát bắt đầu chuyển củi xuống núi.
Vẫn là Chu Tư Niên làm chủ lực, Minh Đại chạy vặt. Một xe kh chở hết, Minh Đại tính toán chuyển về trước một chuyến.
"Chu Tư Niên, kéo xe nhé, kéo về đến nhà sẽ cho kẹo ăn."
Minh Đại l ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ để thương lượng với Chu Tư Niên.
Mũi Chu Tư Niên giật giật, móc từ trong túi áo b ra tờ gi gói kẹo, so sánh với cái trong tay Minh Đại, xác nhận đúng loại mới gật đầu.
Minh Đại cười cười, bóc vỏ một viên nhét thẳng vào miệng , viên còn lại bỏ vào túi áo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-38-bua-trua-da-ngoai-va-tin-tuc-th-nien-tri-thuc.html.]
Chu Tư Niên nhận l cả vỏ kẹo, vuốt phẳng ra, l m tờ vỏ kẹo cũ ra xếp chồng lên nhau cất kỹ, sau đó mới bỏ lại vào túi.
Vỗ vỗ túi áo vẻ mãn nguyện, chuẩn bị kéo xe.
Minh Đại vội vàng ngăn lại, đến vị trí đã chọn sẵn leo lên xe.
Ngồi vững vàng, xác định sẽ kh bị văng ra ngoài, cô vỗ vai Chu Tư Niên: "Xuất phát thôi! Thiếu niên!"
nh, tiếng hét chói tai của cô th niên trí thức nhỏ lại vang lên trên đường núi.
Chẳng qua, trong âm th lần này chứa đựng nhiều sự phấn khích hơn là sợ hãi.
Tàu lượn siêu tốc! Quá đã!
Một ngày rưỡi còn lại, Minh Đại cùng Chu Tư Niên chất đầy củi lửa ở phía đ sân nhỏ, đủ cho bọn họ đốt cả mùa đ.
Chủ yếu đều là Chu Tư Niên bỏ sức, Minh Đại cũng kh để chịu thiệt, 20 cân bột ngô đã sắp bị ăn sạch.
Hai ngày nay Chu Tư Niên cũng cực kỳ vui vẻ, thể hiện ở việc nghe lời.
Hiện tại kh chỉ được ăn ngày ba bữa, bữa nào cũng no nê ngon miệng, mà giữa chừng còn được ăn một bữa cải trắng xào thịt muối, mở ra cánh cửa của thế giới mới.
Hơn nữa, buổi tối được ngủ trên chăn đệm khô ráo, dưới thân đệm lót. Tuy rằng cũ kỹ, đều là chăn đệm cha Minh Đại dùng khi còn sống, nhưng so với cái chăn hành quân cứng ngắc lạnh lẽo của Chu Tư Niên hiện tại thì tốt hơn gấp vạn lần.
Sự thay đổi của "kẻ ên" tự nhiên thu hút sự chú ý của trong thôn. Rốt cuộc ba ngày kh th đ.á.n.h , mọi còn chút nhớ nhung.
hỏi đến chỗ Liễu Đại Trụ, Đại đội trưởng liền kể chuyện của Minh Đại ra.
Thôn dân thổn thức thương cảm cho Minh Đại, bị kẻ ên quấn l, nhưng cũng may mắn thay cho bọn họ, kẻ ên đã mục tiêu, con cái nhà bọn họ an toàn hơn nhiều.
biết rằng, Chu Tư Niên đến Liễu Gia Loan chưa đầy một năm, nhưng trẻ con nhà nào cũng từng bị đánh, đàn cũng thế, ngay cả phụ nữ cũng một nửa từng bị tẩn cho một trận.
thể nói, ở C xã Hồng Kỳ, cái tên Chu Tư Niên thể dùng để dọa trẻ con nín khóc đêm.
Trẻ con kh nghe lời, phụ đều dọa: "Còn khóc nữa là Chu Tư Niên đến bắt đ!" Hiệu quả tức thì.
So với Minh Đại, m th niên trí thức mới khác t.h.ả.m hơn nhiều.
Phương Nhu và Tề Chí Quân ngay tối đầu tiên đã dọn vào nhà góa phụ La Thành.
Nhà La Thành là dân chạy nạn đến Liễu Gia Loan từ trước giải phóng, là một trong số ít những hộ khác họ trong thôn. Gia đình này luôn sống kín tiếng, mãi đến khi La Thành bộ đội, lên làm Đại đội trưởng (trong quân đội), mới tiếng nói trong thôn.
Nhà La Thành ba em trai, hai chị gái, là con thứ tư, kẹp ở giữa. Ở nhà kh được coi trọng nên mới bộ đội.
Tuy nhiên là chút ngu hiếu, tôn trọng mẹ góa bụa một nuôi năm đứa con khôn lớn. Cho nên góa phụ La quyền quyết định lớn trong nhà.
Phương Nhu thái độ tốt, lại xinh xắn, lại chịu chi tiền, bà ta tự nhiên đồng ý cho hai dọn vào nhà họ La.
Phương Nhu chủ động đề nghị ở cùng góa phụ La, còn Tề Chí Quân thì được sắp xếp ở cùng con trai út nhà họ La là La Cường.
Nhưng cô ta cũng hiểu đạo lý ở nhờ kh bằng ở thuê, nên đã thương lượng với Đại đội trưởng, chọn hai gian phòng trống ở ểm th niên trí thức để xây lò sưởi (giường đất).
Chưa có bình luận nào cho chương này.