Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Vợ Chồng Điên Phê

Chương 389: Nhân yêu thù đồ?

Chương trước Chương sau

Minh Đại cố gắng ổn định tâm thần, nỗ lực hồi tưởng lại nửa ngày, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở phía nhà bếp. Nồi lẩu đất đang vui vẻ phun ra hơi nóng, Minh Đại nhớ lại những thứ đã cho vào bên trong, mắt tối sầm lại.

Hôm qua, cô đã thay đổi đơn t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c thiện, những thứ bên trong đó... Xong đời , cô chỉ mải nghĩ đến việc tẩm bổ thật tốt cho Chu Tư Niên, mà quên mất là một th niên hỏa khí tràn trề!!! Lần này hoàn toàn là cô tự gây ra cái "ô long" này !!

Trong phòng, Chu Tư Niên cố gắng đè nén sự xấu hổ xuống, nhặt l quần áo Minh Đại bỏ lại, mặc vào chỉnh tề. chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để đối mặt với "yêu tinh", đẩy cửa phòng ngủ ra.

Tiếng mở cửa thu hút sự chú ý của Minh Đại trên sô pha. Cô theo bản năng ngước mắt lên, bốn mắt nhau. "Ầm" một cái! Thành c thu hoạch được hai "tiểu hồng nhân" mặt đỏ như gấc.

Nhưng chuyện gì đến cũng đến. Trong bầu kh khí cực kỳ ngượng ngùng, hai ngồi ở hai đầu sô pha, khoảng cách ở giữa rộng đến mức thể nhét vừa cả đội thiếu nhi khăn quàng đỏ của Liễu Gia Loan.

Cảm giác mềm mại, đàn hồi dưới m.ô.n.g khiến Chu Tư Niên kh dám tin, cứ ngỡ như chỉ cần ngồi xuống là sẽ bị lún sâu vào trong. cẩn thận quan sát Minh Đại ở đầu kia sô pha, mặt lại đỏ lên.

này kh giống với "yêu tinh lợn rừng" trong trí nhớ của chút nào? Tr nhỏ n xinh xắn, trắng trẻo mịn màng, lại còn biết đỏ mặt, lại th... đáng yêu thế nhỉ! Đây là hóa hình thành c ?!

Chu Tư Niên nhớ lại hồi nhỏ, sư phụ dỗ ngủ thường kể chuyện: Yêu tinh nào hóa hình càng xinh đẹp thì yêu lực càng cao thâm! nữ yêu tinh đối diện, cảm th yêu lực của cô chắc c là cực kỳ thâm hậu.

Sau đó, biểu cảm của Chu Tư Niên trở nên trầm trọng. Đây đối với chẳng chuyện tốt lành gì! Qua chuyện sáng nay, rút ra một kết luận: Nữ yêu tinh này, nhu cầu vẻ hơi lớn! Đầu còn đang bị thương mà cô cũng kh bu tha, sáng sớm đã tới lột quần áo ta!

Minh Đại hoàn toàn kh biết những suy nghĩ đó. Sau khi nỗ lực xây dựng tâm lý, cô dũng cảm ngẩng đầu lên. Hai ánh mắt chạm nhau, nhiệt độ trên mặt lại đạt đỉnh.

Minh Đại: *A a a! Vẫn kh quên được ngọn núi tuyết nhỏ kia!!!*

Chu Tư Niên: *A a a! Kh lẽ cô lại muốn làm thêm lần nữa!!*

Sau đó là im lặng... một sự im lặng vô tận...

Cuối cùng, Minh Đại vẫn là lên tiếng trước để phá vỡ bầu kh khí: "Cái đó... cái đó hả, ha ha, cái đó đó, ha ha ha!"

Hu hu! đang nói cái quái gì vậy?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-vo-chong-dien-phe/chuong-389-nhan-yeu-thu-do.html.]

Chu Tư Niên đối diện tuy kh hiểu gì, nhưng lại cho rằng đây là phương thức giao tiếp đặc thù của yêu tinh. nghiêm túc bắt chước theo: "Ừm, cái đó hả, ha ha, cái đó đó, ha ha ha."

Minh Đại: "..." ta đang mỉa mai ?!!!

Nhờ màn đối đáp ngớ ngẩn của Chu Tư Niên, lý trí của Minh Đại rốt cuộc cũng quay về. Cô mở lời hỏi: " còn nhớ là ai kh?"

Chu Tư Niên nghe vậy, ánh mắt khẽ động. Tới ! Đây là muốn khảo nghiệm ? Nhưng câu này biết!

"Đương nhiên nhớ rõ, cô là tiên nữ!"

Sư phụ nói, vào rừng gặp nữ yêu tinh thì gọi là tiên nữ. Yêu tinh thường khẩu thị tâm phi, gọi bọn họ là yêu tinh là sẽ bị ăn thịt ngay! Để bảo toàn mạng sống, trước tiên gọi là tiên nữ, tiên nữ kh được thì gọi là nữ Bồ Tát, tóm lại tuyệt đối kh được gọi là yêu tinh! Chu Tư Niên nịnh nọt một chút, trả lời đầy thận trọng.

Minh Đại sửng sốt, cứ ngỡ đang khen : "Khụ khụ, ý còn nhớ những chuyện trước đây kh?"

Chu Tư Niên cô, chậm rãi lắc đầu, định bụng nói thật: " chỉ nhớ đang lẩn trốn sự truy sát trong núi, những chuyện khác đều kh nhớ." *Cả ký ức sau khi bị cô bắt về đây cũng kh nhớ!!!*

Minh Đại khẽ nhíu mày, đứng dậy tới ngồi cạnh Chu Tư Niên, nắm l tay để bắt mạch lần nữa. Chu Tư Niên toàn thân căng cứng, liều mạng đè nén bản thân kh được cử động lung tung, mặt đỏ đến mức thể đun sôi nước.

Bắt mạch xong, kh th gì bất thường, Minh Đại thở phào. Chu Tư Niên đang căng thẳng quá mức, cô nhẹ giọng an ủi: "Kh đâu, đây chỉ là phản ứng bình thường sau phẫu thuật. Đại não của cần một thời gian quá độ, cũng cần một chút kích thích. Chờ khi gặp lại quen là sẽ ổn thôi."

Chu Tư Niên hồ nghi cô. Cô bằng lòng thả ?

Minh Đại th Chu Tư Niên im lặng thì hơi kh quen, nhưng nghĩ lại, lẽ tính cách vốn dĩ của là như vậy. Dù tiếc nuối vì "chú ch.ó săn" hoạt bát đã biến mất, cô cũng chỉ đành chấp nhận hiện thực. Để giảm bớt sự ngượng ngùng, Minh Đại mỉm cười nói:

" nhắc lại cho một chút nhé. tên là Minh Đại, là ân nhân cứu mạng của , ca phẫu thuật đầu của là do làm. Hiện tại, tính từ lúc gặp nạn trong núi đã trôi qua bốn năm , cũng đã 21 tuổi. đều là th niên trí thức xuống n thôn ở tỉnh Hắc. vì bị ngớ ngẩn nên bị ta bài xích, ở n thôn ăn kh đủ no, mặc kh đủ ấm. Là th đáng thương nên mới hợp tác với , làm việc cho , cho cơm ăn. Cho nên ban đầu chúng ta là quan hệ hợp tác."

"Sau đó trong lúc lên núi, kỳ ngộ, được Sơn Thần chỉ ểm nên được động phủ thần tiên này. Hiện giờ chúng ta đang ở trong động phủ, nên th thứ gì kỳ lạ cũng đừng sợ, nơi này an toàn. Trong quá trình chung sống, quan hệ của chúng ta ngày càng tốt hơn, trở thành bạn bè tin cậy của nhau. Sau đó, chúng ta tìm th thân của , xảy ra một loạt chuyện... Chuyện này tốt nhất là để thân nói cho biết, kh nói nhiều nữa. nghe hiểu chứ?"

Chu Tư Niên Minh Đại đang cười dịu dàng, im lặng gật đầu, nhưng nội tâm lại như bị lật đổ hũ gia vị, chút chua xót.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...