Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70 Vợ Nhỏ Kiều Kiều, Tôi Bị Hán Tử Thô Lỗ U Ám Nhớ Thương

Chương 268: Tách Ra Bằng Hai Cái Tát (2)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Nghiêm Tiềm vốn dĩ cơ thể khỏe mạnh, uống một bát canh gừng xua khí lạnh chuyện gì.

Tiêu Niệm Niệm uống hết, cô xuống nước, hơn nữa canh gừng cay, uống vài ngụm uống nữa.

Nghiêm Tiềm chạy xin Tiêu lão thái thái mật ong, nhất quyết cô uống hết, nếu nhiều ở đây, cầm thìa đút cho cô.

trầm giọng : “Uống xong sẽ bệnh, uống sẽ bệnh, sức khỏe em vốn yếu, đừng mạo hiểm.”

“…” Tiêu Niệm Niệm chỉ thể ghét bỏ uống hết, Nghiêm Tiềm bên cạnh , hai mắt chằm chằm rời, chỉ thiếu điều phát sáng.

Cô uống xong thở một , thời gian còn , Tiêu Niệm Niệm chỉ tại Tiêu Nhất Nguyệt và Dư Chu rơi xuống hồ.

Tiêu Tây Dân buồn đến đau đầu, ngờ con gái lớn làm chuyện như , cô tránh xa Dư Chu , bây giờ thì , gả cũng gả.

Tiêu lão thái thái múc thêm một bát canh gừng, bảo Tiêu Tây Dân mang đến cho Trương Ngọc Phong, bà lấy mấy cân bột mì trắng và hơn mười quả trứng gà gói .

Vốn dĩ họ và nhà họ Trương qua , ngờ Trương Ngọc Phong cứu Tiêu Nhất Nguyệt, dù nữa, coi như nợ một ân tình.

Kệ , đến lúc Tiêu Nhất Nguyệt tỉnh thì bảo cô đến dập đầu.

Tiêu Tây Dân mang đồ đến, Trương Ngọc Phong một bộ quần áo sạch sẽ, Ngô Dung bên cạnh lải nhải, “Ngọc Phong, xem cứu cũng chăm sóc cho bản , nhà họ Tiêu đông như , em và Tiểu Niên chỉ trông cậy .”

Cứu Tiêu Nhất Nguyệt làm gì, lúc đó bên hồ cũng ít , cho dù Trương Ngọc Phong qua cứu cũng c.h.ế.t , bây giờ thì , nếu cảm, cô còn hầu hạ .

cố nén phàn nàn, khỏi cửa gặp Tiêu Tây Dân mang đồ đến, Ngô Dung nở nụ , hỏi: “Chỉ một chú đến thôi ?”

Tiêu Tây Dân sững sờ, giải thích, “Bà xã nhà đang chăm sóc đứa con nên , đợi mấy ngày nữa Nhất Nguyệt tỉnh , sẽ dẫn nó đến cảm ơn Ngọc Phong.”

“Tiêu Niệm Niệm đến ?” Ngô Dung nhíu mày, Trương Ngọc Phong dù cũng cứu chị họ , thì Ngọc Phong nhà họ cũng coi như ân nhân cứu mạng nhà họ Tiêu chứ?

giật lấy trứng gà và bột mì trắng trong tay.

Tiêu Tây Dân liếc Ngô Dung một cái, “Chuyện liên quan gì đến Niệm Niệm?” Bố ruột đến còn ?

Lúc Trương Ngọc Phong bước , Tiêu Tây Dân cố nén sự khó chịu trong lòng đưa canh gừng cho Trương Ngọc Phong, ông cảm thán, “Cháu Trương, thật sự cảm ơn cháu, nếu cháu giúp thì con bé c.h.ế.t tiệt gặp rắc rối .”

, đều cùng một thôn, giúp đỡ chuyện nên làm.” Trương Ngọc Phong lấy đồ trong tay Ngô Dung nhét lòng Tiêu Tây Dân, “Những thứ chú cứ mang về , bây giờ sắp Tết , các chú cũng dễ dàng gì, đây chỉ tiện tay giúp đỡ thôi.”

Tiêu Tây Dân cứng rắn đẩy qua, “Cầm , cầm , cháu cầm chú giận đấy.”

Ông đổ canh gừng trong hộp giữ nhiệt , lo lắng cho Tiêu Nhất Nguyệt ở nhà, thấy Trương Ngọc Phong việc gì liền chuyện vài câu về.

Trương Ngọc Phong canh gừng còn uống xong, Trương đến, bà đến mặt Trương Ngọc Phong, “ con cứu cái con bé Tiêu Nhất Nguyệt gì đó, nhà nó mang đồ đến, cho cái gì, để xem.”

“…” Ngô Dung bĩu môi, nếu bà lão thấy, thì chẳng sẽ lấy hết , cô cố ý sang chuyện khác, “ cho gì cả, ngược Ngọc Phong chịu khổ , trời lạnh như , nhảy xuống hồ cứu , bệnh .”

Lúc Trương mới cẩn thận quan sát Trương Ngọc Phong, thấy tinh thần phấn chấn, gì đáng ngại, bà mở miệng: “ cứu cũng , Tiêu Bắc Dân đây cứu bố con một , bố con ngày nào cũng canh cánh trong lòng, , con cũng cứu nhà họ một , chúng bây giờ cũng nợ Tiêu Niệm Niệm gì nữa.”

Trương Ngọc Phong bưng bát trong tay, “Con cứu Tiêu Nhất Nguyệt, quan hệ gì với Tiêu Niệm Niệm? Thôi bỏ .”

cứu bố con Tiêu Bắc Dân mà? quan hệ gì với Tiêu Niệm Niệm?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-vo-nho-kieu-kieu-toi-bi-han-tu-tho-lo-u-am-nho-thuong/chuong-268-tach--bang-hai-cai-tat-2.html.]

“…”

đôi co với ruột nữa, dù ân cứu mạng gì họ cũng sẽ báo đáp, Trương Ngọc Phong đặt bát trong tay xuống, “Nếu chúng nhận đồ , đừng nhắc đến chuyện nữa.”

Trương thấy sắc mặt Trương Ngọc Phong , chỉ thể nuốt những lời tiếp theo xuống, bà nghĩ đến những thứ Tiêu Tây Dân mang đến, quanh sân, “Ngọc Phong, gần đây sức khỏe bố con , thấy nhà họ Tiêu mang đến một ít bột mì trắng, bột cho bố con bồi bổ sức khỏe .”

Lấy chữ hiếu đè , chẳng qua chỉ một chút bột mì trắng mà thôi, Trương Ngọc Phong thể từ chối, chỉ thể gật đầu.

Cuối cùng Trương xách bột mì trắng , Ngô Dung tức giận, chỉ cởi giày ném đầu bà , điều duy nhất may mắn trứng gà giữ .

Tiêu Nhất Nguyệt sốt cao hạ, môi khô nứt nẻ, Dư Chu khá hơn cô một chút, sốt nặng bằng cô .

Dư Chu bây giờ đang trong phòng nhà hai, quần áo cũng do họ , dù cũng rơi xuống nước sốt, thể nào ném ngoài .

Tiêu Nhị Nguyệt từ thị trấn về chuyện sắc mặt căng thẳng, Tiêu Niệm Niệm sắc mặt cô dường như một nội tình, cộng thêm Lý Hiểu Nga đang ở trong phòng chăm sóc Tiêu Nhất Nguyệt, cô chỗ nào để , liền gọi cô đến phòng một lúc.

giường gặm táo tàu khô, hỏi: “Chị ? Kể .”

Trời lạnh như , cũng tinh thần, chuyện phiếm thì gì?

Tiêu Nhị Nguyệt giường Tiêu Niệm Niệm, cô chút kích động, “Em đoán , mấy hôm Dư Chu tìm em, bảo em khuyên chị em đừng hẹn hò với nữa, một ngày nào đó sẽ trở về thành phố, cách nào chịu trách nhiệm với chị em.”

“Em Dư Chu thứ gì? về nhà khuyên chị đừng qua với Dư Chu nữa, sẽ về thành phố, cuối cùng hai chúng em cãi .”

Tiêu Niệm Niệm đảo mắt, “ chị với Tiêu Nhất Nguyệt chuyện Dư Chu sắp về thành phố ?”

Tiêu Nhị Nguyệt đặt tay lên chiếc bàn nhỏ Tiêu Niệm Niệm, phẫn uất, “ nhà Dư Chu gửi thư về, bây giờ chính sách đổi, đang tìm cách đưa về thành phố.”

Chẳng trách, hai rơi xuống nước liên quan đến việc về thành phố, Tiêu Nhất Nguyệt theo Dư Chu về thành phố, Dư Chu ý định chia tay với cô

“Mới qua mấy ngày, hai rơi xuống nước, còn nông nỗi , em thấy mặt hồ đóng băng khá dày, hơn nữa trời lạnh như , hai rơi xuống ?” Tiêu Nhị Nguyệt cũng nghi ngờ Tiêu Nhất Nguyệt xác thực mối quan hệ hai , dám chắc chắn, cô cảm thấy đối phương chắc sẽ cực đoan như .

Tiêu Niệm Niệm hóng chuyện xong, cảm thấy lạnh liền chui chăn ngủ, chuẩn ngày mai tiếp tục hóng chuyện.

Trong lúc đó Nghiêm Tiềm đến một , Tiêu Niệm Niệm ngủ liền định , Tiêu lão thái thái giữ , nhét lòng một túi khoai lang khô nhỏ, bà bằng ánh mắt cháu trai béo , “ may mà thằng nhóc Nghiêm, mấy hôm nữa qua ăn sủi cảo.”

Nghiêm Tiềm cũng khách sáo, trực tiếp gật đầu.

Tiêu lão thái thái đến mặt đầy nếp nhăn.

Nghiêm Tiềm về nhà giặt chiếc khăn quàng cổ Tiêu Niệm Niệm cho , khăn quàng cổ dính nước bẩn, định giặt sạch mới trả .

Ngón tay vò giặt một , vắt mạnh cho khô, treo trong phòng.

Nửa đêm Tiêu Nhất Nguyệt tỉnh , sốt cao khiến cô toát một mồ hôi lạnh, đau nhức sức, thở một cổ họng cũng đau.

ngờ di chứng khi rơi xuống nước nghiêm trọng như , Tiêu Nhất Nguyệt dùng giọng khàn như quạ kêu, “, …”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...