Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70 Vợ Nhỏ Kiều Kiều, Tôi Bị Hán Tử Thô Lỗ U Ám Nhớ Thương

Chương 83: Anh Vậy Mà Là Đàn Ông

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Đàn ông? thể chứ?" Tiêu Niệm Niệm kinh ngạc, cô hướng về phía Tiêu Nhị Nguyệt hét lớn: "Chị họ Hai!"

Tiêu Nhị Nguyệt cũng rảnh lo cho Viên Hiểu Tuyết đang ngất xỉu nữa, vội vàng chạy về phía Tiêu Niệm Niệm, cô đến gần thấy Dư Chu.

Tiếng hét cũng thu hút ánh những khác.

Tiêu Nhị Nguyệt đ.á.n.h giá Dư Chu vài , Tiêu Niệm Niệm ở cây hỏi: "Chị họ Hai, chị xem nam nữ?"

Câu hỏi nhỉ? Đương nhiên nam , Tiêu Nhị Nguyệt hì hì ngước mắt lên thấy Tiêu Niệm Niệm vô cùng nghiêm túc.

nuốt lời định thốt trong họng.

Tiêu Niệm Niệm : " cảm thấy nữ nhỉ?"

" nữ thật." Đáp án dâng tận miệng thể đ.á.n.h ? Tiêu Nhị Nguyệt nghiêm túc Dư Chu, cô hất cằm: "Vị đồng chí , cô nữ cải trang nam ? Tuy mặc một bộ quần áo đàn ông, vẫn liếc mắt một cái nhận nữ."

Bên cạnh đám đông ồn ào náo nhiệt, vui mừng khôn xiết.

Dư Chu cả như sét đánh.

Cách đó xa cánh đàn ông truyền đến tiếng , kỹ thì tên Dư Chu dáng nhỏ nhắn, sức lực nhỏ như , còn quyến rũ cô gái xinh trong thôn.

Mất mặt !

Dư Chu Tiêu Nhị Nguyệt, Tiêu Niệm Niệm.

Biểu cảm hai đều vô cùng nghiêm túc, Dư Chu dám tin hai coi nữ, đang cố ý trêu chọc .

Dư Chu từng chữ từng chữ: ", , đàn, ông."

" đàn ông!" Giọng Tiêu Niệm Niệm thể tin nổi: " đàn ông!"

Dư Chu: "..."

"Nghiêm Tiềm đàn ông thì thể giơ lên cây, các họ cũng đều sức lực lớn, tưởng đàn ông đều như chứ, ngờ trắng trẻo sạch sẽ, liễu yếu đào tơ, sức lực còn nhỏ hơn một phụ nữ thế mà cũng đàn ông."

"..."

Tiêu Niệm Niệm lộ biểu cảm kiến thức nông cạn : "Xin nhé, ngờ đàn ông, cũng đều tại đầu óc mới khỏi, đối với thế giới còn hiểu rõ lắm, yên tâm , sẽ nữ nam ."

Khóe miệng Dư Chu giật giật, khuôn mặt chút ngụy trang chân thành Tiêu Niệm Niệm, chịu nhục nhã mà chỗ phát tiết.

chĩa mũi nhọn Tiêu Nhị Nguyệt: "Cô hiểu nữ, cô cũng hiểu ?"

Tiêu Nhị Nguyệt hề nửa phần áy náy, cô Dư Chu như kẻ ngốc: "Em họ nữ thì cô nữ, nam thì cô nam, khó hiểu thế ?"

"..."

"Em bệnh mới khỏi, đơn thuần như , nữ thì làm ? Cũng mất miếng thịt nào, một đàn ông mà lòng hẹp hòi so đo tính toán."

Dư Chu: "..."

Dư Chu suýt ngã ngửa, ngờ vô sỉ như .

Bên cạnh các nam thanh niên trí thức khác thu hết màn mắt, dăm ba tụ trộm.

Dư Chu tức c.h.ế.t , tại chỗ cũng lên tiếng nữa.

xem xem Tiêu Niệm Niệm xuống khỏi cây kiểu gì, Dư Chu mang tâm tư xem kịch vui.

"Chị họ Hai, ném cái áo chị lên giúp một chút." Tiêu Niệm Niệm lúc mở miệng.

Tiêu Nhị Nguyệt cởi cái áo khoác ngoài cùng ném lên cho Tiêu Niệm Niệm, Tiêu Niệm Niệm buộc cây, trượt xuống một nửa thì giẫm lên vai Tiêu Nhị Nguyệt, đó tiếp đất thành công.

Tiêu Niệm Niệm thở hắt một : " nãy vị đồng chí nữ... nam bảo dùng áo xuống, dùng."

"Tại ?" Tiêu Nhị Nguyệt hỏi.

"Ừm... ngửi thấy mùi, thích."

"Chắc hôm qua giặt đấy, mùi khó ngửi quá thì đừng dùng."

Dư Chu: "..."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-vo-nho-kieu-kieu-toi-bi-han-tu-tho-lo-u-am-nho-thuong/chuong-83--vay-ma-la-dan-ong.html.]

Dư Chu xoay tức giận bỏ , khi đến tự tin tràn đầy thể hạ gục Tiêu Niệm Niệm, ngờ sỉ nhục năm bảy lượt.

đắn, mới thèm so đo với những .

Ngô Dung thấy Dư Chu chật vật bỏ chạy, trong lòng cũng chút sảng khoái, chút cam lòng, nếu Tiêu Niệm Niệm thể Dư Chu quyến rũ, thì Tiêu Niệm Niệm chắc chắn sẽ giống như cô kiếp .

Cũng thể để cô thoải mái trút giận.

Tiêu Niệm Niệm nhờ hai đồng chí nam cao to giúp cô gỡ áo xuống, một trong đó Vương Giang An.

Vương Giang An gãi đầu, chút ngại ngùng, gỡ áo Tiêu Niệm Niệm xuống, lắc lắc, ngửi thấy một mùi thơm.

càng ngại ngùng hơn.

nghĩ Tiêu Niệm Niệm hiện giờ cũng đối tượng, nên nỗ lực một chút cầu hôn .

Tiêu Niệm Niệm sức khỏe yếu thì yếu một chút, xinh mà, ngày ngày tâm trạng thoải mái.

Thảo nào ai cũng cưới vợ .

Tiêu Niệm Niệm lấy từ trong túi hai viên kẹo cho hai đồng chí nam giúp đỡ, đó cùng Tiêu Nhị Nguyệt về nhà.

đường gặp Tiêu lão thái thái và Chu Nguyệt Hồng, hai thấy Tiêu Niệm Niệm mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Niệm Niệm về đến nhà nhớ bóng lưng rời Nghiêm Tiềm, nghĩ đến lời Dư Chu.

Xem chuyện g.i.ế.c lợn rừng ảnh hưởng tiêu cực đến Nghiêm Tiềm khá lớn, , cô đổi cách khác về Nghiêm Tiềm.

Cô nghĩ nghĩ, lấy hai cân bột mì trắng tìm Tiêu lão thái thái.

Lưu Hà Hoa thấy Tiêu Niệm Niệm lấy đồ , tới hỏi: "Xảy chuyện gì ?"

Tiêu Niệm Niệm mở miệng: "Bác gái, hôm nay gặp lợn rừng, Nghiêm Tiềm cứu con, con định cùng bà nội thăm ."

Tiêu lão thái thái vai vế cao nhất, đưa bà càng tỏ rõ thành ý.

Lưu Hà Hoa cảm thấy gì đó , bà lo lắng hỏi tình hình lúc đó Tiêu Niệm Niệm, : " bác cũng cùng con nhé."

" cần ạ, con và bà nội , đông cũng phiền phức. Bác gái, lát nữa chia thịt lợn , bác để tâm nhiều chút." Tiêu Niệm Niệm dặn dò.

Lưu Hà Hoa gật đầu.

Tiêu lão thái thái tìm hiểu tình hình lúc đó, lấy từ bếp mười mấy quả trứng gà, đưa Tiêu Niệm Niệm và Tiêu Nhị Nguyệt đến nhà họ Nghiêm.

Lưu Hà Hoa đợi Tiêu Niệm Niệm xa mới nhớ chỗ nào .

Bình thường riêng tư Tiêu Niệm Niệm đều gọi bà , hôm nay mà luôn gọi bà bác gái.

Chẳng lẽ con bé vẫn còn giận vì chuyện hai hôm ? Lưu Hà Hoa thở dài, thầm nghĩ tính khí con bé mà lớn thế.

Nghiêm Tiềm về đến nhà bưng một chậu nước phòng , Nghiêm theo , Nghiêm Tiềm đóng cửa .

Nghiêm ở ngoài cửa gọi: "Tiểu Tiềm, con chứ?"

Bà gọi liền mấy tiếng, Nghiêm Tiềm cuối cùng cũng trả lời bà: " ."

Chị dâu cả nhà họ Nghiêm đến bên cạnh chồng, nãy lúc Nghiêm Tiềm làm cô giật : ", chú út ?"

"Lợn rừng từ núi chạy xuống, Tiểu Tiềm vì cứu nên đ.á.n.h c.h.ế.t con lợn rừng đó, thế nên mới dính đầy m.á.u ."

"A, đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng á." Chị dâu cả Nghiêm khựng , thế sức lớn bao nhiêu.

Đây chuyện mà, chồng vẻ vui lắm?

Chị dâu cả Nghiêm dám hỏi nhiều, qua nửa tiếng, Tiêu lão thái thái dẫn hai cô cháu gái tới.

Tiêu lão thái thái nắm c.h.ặ.t t.a.y Nghiêm, nước mắt lưng tròng, cảm xúc vô cùng chỗ: " đa tạ con trai út nhà bà, nếu lợn rừng chạy loạn khắp nơi, sẽ làm thương bao nhiêu , may mà g.i.ế.c lợn rừng, lúc mới bảo vệ đám bé gái ."

Nghiêm ngờ Tiêu lão thái thái qua tặng đồ, còn con trai út nhà bà cứu , nhịn cũng hai mắt lưng tròng.

Bà hướng về phía phòng Nghiêm Tiềm gọi: "Tiểu Tiềm, nhà họ Tiêu đến ."

Động tác lau ngón tay Nghiêm Tiềm nháy mắt cứng đờ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...