Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai, Quân Thiếu Vô Sinh Sủng Đến Phát Khóc
Chương 414: Truyền Nhân Đời Thứ 39 Của Ngọn Lửa Truyền Thừa
Đồng Phi, Kyle Donald, đương nhiên thể cút .
Bởi vì, A Hoa tẩu gọi họ ăn cơm.
A Hoa tẩu cung kính hỏi: “Thiếu gia, cần để dành bữa tối cho thiếu phu nhân ạ?”
Tạ Lan Chi lắc đầu: “ cần, A Thư tỉnh dậy chắc cũng nửa đêm , chuẩn cho cô một ít đồ ăn khuya mà cô thích.”
A Hoa tẩu đáp một tiếng, bếp bưng đồ ăn.
Tạ Lan Chi lạnh lùng liếc Đồng Phi, Kyle: “Hai các còn ?”
Đồng Phi ngửi thấy mùi thức ăn hấp dẫn trong khí, : “Lan ca, báo cáo với động thái gần đây các doanh nghiệp Nhật.”
Kyle Donald thì thẳng vấn đề, hì hì : “Nhiều cơm như , nuôi thời gian ăn, thể giúp giải quyết.”
Tạ Lan Chi để ý đến họ, dậy thẳng phòng ăn.
Đồng Phi và Kyle , mặt lộ nụ chiến thắng.
bàn ăn.
Đồng Phi : “Lan ca, gần đây c.h.ế.t ít thương nhân Nhật Bản, khiến lòng hoang mang, cảnh sát tuần đường cũng nhiều hơn.”
Thực cả Vân Quyến, đều bao trùm bởi một lớp mây đen.
chỉ giới kinh doanh hoang mang, khí ở Khu Ủy Đại Viện cũng căng thẳng.
Tạ Lan Chi ám sát, ngay đó Nhật xử lý cả ổ, ai cũng thể vấn đề.
Tạ Lan Chi bưng bát cơm, chậm rãi ăn, khi nuốt hết thức ăn trong miệng, giọng điệu lạnh nhạt :
“Chỉ cần liên quan đến dân Vân Quyến, thì cứ đ.á.n.h cho c.h.ế.t, cho chúng nó cơ hội thở.”
Đồng Phi gật đầu: “Bây giờ mấy doanh nghiệp Nhật đầu, chuẩn liên kết để phản đối, đằng bóng dáng Dược phẩm Ito.”
Tạ Lan Chi như , từ cổ họng phát tiếng chế nhạo: “Hừ…”
Đồng Phi hiểu ngay, đây ý cần để ý.
Báo cáo xong, bưng bát cơm, ăn ngấu nghiến.
Kyle Donald bên cạnh, từ lúc họ chuyện, xử lý xong một bát cơm.
như một tị nạn, tám trăm năm ăn cơm.
Đồng Phi nhỏ giọng châm chọc: “Vô dụng!”
Động tác và cơm Kyle Donald dừng , tức giận lườm một cái: “ mới vô dụng! giỏi thì ăn ít hai bát cơm!”
Đồng Phi nữa, động tác và cơm nhanh hơn vài phần.
Tối nay Tạ Lan Chi khẩu vị, đặt đũa xuống dậy rời khỏi phòng ăn.
Đêm khuya.
Trăng treo cành, gió lạnh hiu hiu.
Tần Xu giường, mí mắt run rẩy, từ từ mở đôi mắt như ngâm trong nước.
Khoảnh khắc ý thức tỉnh táo, cơ thể ập đến cơn đau nhức thấu xương.
“Hít…”
Tần Xu hít một khí lạnh, cả đều .
Cô đây Tạ Lan Chi đ.á.n.h cho một trận ?
như sắp rã rời, tay nắm lấy gối, cũng thể nắm chặt.
Tần Xu nghiến răng nghiến lợi: “Tạ Lan Chi, cái tên điên !”
“Ừm?” Một bàn tay luồn qua eo Tần Xu, dễ dàng nâng cô lên: “A Thư nhanh nhớ ?”
Một trận trời đất cuồng, Tần Xu đè lên cứng như sắt Tạ Lan Chi.
Cô trừng mắt đàn ông: “Nhớ cái con khỉ!”
Tạ Lan Chi véo hai cánh môi mỏng cô: “Đồng chí Tần Xu, bậy.”
Tần Xu tức giận phản đối: “Ưm ưm ưm…”
Tạ Lan Chi vẻ mặt ăn tươi nuốt sống cô, bất đắc dĩ buông tay.
Tần Xu nhào lên , lồng n.g.ự.c trần trụi, tung Cửu Âm Bạch Cốt Trảo tấn công.
“Tạ Lan Chi! cái đồ háo sắc !”
“ g.i.ế.c c.h.ế.t em, tìm khác ?!”
“ từng thấy ai tiết chế như , tưởng vốn liếng hùng hậu, thể làm gì thì làm !”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-quan-thieu-vo-sinh-sung-den-phat-khoc/chuong-414-truyen-nhan-doi-thu-39-cua-ngon-lua-truyen-thua.html.]
Xem thêm: Ly Hôn Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tạ Lan Chi đ.á.n.h trả, mắng , mặc cho Tần Xu trút giận .
Một phút , Tần Xu kiệt sức ngã xuống, lồng n.g.ự.c săn chắc.
Cô trẻ con : “Em tuyệt giao với !”
Tạ Lan Chi ôm lấy vợ yêu, dung túng cưng chiều : “, tuyệt giao.”
Tần Xu trợn tròn mắt, thể tin đàn ông.
Ánh mắt cô như đang lầm , ngờ vô tình như !
Tạ Lan Chi nắm tay Tần Xu, đưa lên môi hôn một cách thương tiếc: “Đồng chí Tần Xu, xin hỏi chúng thể làm hòa ?”
Tần Xu: “…”
Hóa , đang chờ cô ở đây!
Cô kiêu ngạo hừ lạnh: “ đến một phút mà, làm hòa!”
Tạ Lan Chi cưng chiều Tần Xu, bàn tay to lớn đặt lên eo cô, nhẹ nhàng xoa bóp, giải tỏa cơn đau nhức do giữ tư thế khó trong thời gian dài.
Một phút , dịu dàng hỏi: “A Thư, chúng thể làm hòa ?”
Tần Xu trong lòng Tạ Lan Chi, tận hưởng dịch vụ massage, lười biếng ,
“Thấy điều như , tạm thời làm hòa năm phút.”
Tạ Lan Chi nhịn , tận tình phục vụ cô.
“Ọt ọt ọt…”
lâu , bụng Tần Xu bắt đầu kêu réo.
Tạ Lan Chi bế Tần Xu mềm nhũn lên, đặt cô tựa đầu giường.
“A Hoa tẩu làm đồ ăn khuya cho em, bưng lên.”
khi đồ ăn khuya bưng lên, Tần Xu cầm đũa, tay run ngừng.
Đừng bỏ lỡ: Trọng Sinh Thập Niên 60: Trồng Trọt Làm Giàu Nuôi Bảo Bảo, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô thử mấy , tức giận ném đũa sang một bên.
“ ăn nữa!”
Tạ Lan Chi bàn tay run rẩy cô, khuôn mặt nho nhã lộ vẻ bực bội.
Chỉ đơn thuần nghiêm túc dạy Tần Xu, làm quen với cơ thể , từ đó điều khiển cảm xúc .
Nào ngờ Tần Xu yếu ớt như , tay ngay cả đũa cũng cầm vững.
Tạ Lan Chi khẽ thở dài, cầm đũa lên tự đút cho cô.
“Ngoan, đừng giận nữa, đút cho em ăn.”
Tần Xu một cái, ngoan ngoãn mở miệng ăn cơm.
Ăn nửa bữa, cô đột nhiên lên tiếng: “Em đón Thần Thần đến Vân Quyến, tiện thể ghi tên thằng bé gia phả Tần gia.”
Động tác Tạ Lan Chi dừng , mày nhíu, giọng dịu dàng hỏi: “ đột ngột quá.”
Tần Xu bình tĩnh : “Thần Thần còn nhỏ nữa, nên học y với em .”
Tạ Lan Chi dở dở : “Thằng bé còn đầy hai tuổi.”
Tần Xu hất cằm, kiêu ngạo : “Em một tuổi học y với gia gia, ba tuổi thể thuộc lòng trăm phương t.h.u.ố.c cổ, sáu tuổi thông thạo y thư, tám tuổi tinh thông huyệt vị cơ thể , mười hai tuổi thể cùng gia gia thảo luận y thuật, nhiều khiến gia gia cứng họng.”
Tạ Lan Chi khen ngợi: “Giỏi thật, A Thư chúng từ nhỏ thiên tài.”
Tần Xu khen đến ngại ngùng, má ửng hồng.
Cô cũng quên chuyện chính, lay lay cánh tay Tạ Lan Chi: “Em dạy y thuật cho Thần Thần, đồng ý ?”
Tạ Lan Chi làm thể đồng ý, cưng chiều : “, theo ý em.”
Tần Xu giọng ngọt ngào quyến luyến, nhân lúc còn nóng tiếp: “Thần Thần ghi gia phả Tần thị, đổi sang họ Tần.”
Tạ Lan Chi sớm chuyện , chậm rãi : “Chuyện với bố , họ đều đồng ý.”
Tần Xu đàn ông vô điều kiện ủng hộ cô, dung túng cô, yếu ớt lên tiếng.
“Tên thằng bé, em cũng nghĩ xong , gọi Tần Diên.”
Diên, trong kéo dài.
Diên, mang ý nghĩa kế thừa ngọn lửa Kỳ Hoàng.
Y đạo như ngọn lửa, Diên, chính tiếp nối ánh sáng vĩnh hằng .
Mong rằng tinh hoa y thuật Tần thị đời đời tương truyền, cứu khổ chúng sinh, giữ gìn an khang cho thế gian.
Tạ Lan Chi , Tần Xu bắt đầu chuẩn hậu sự.
nhẹ giọng lẩm bẩm, cái tên thứ hai Tạ Thần Nam: “Tần, Diên, một cái tên .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.