Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai, Quân Thiếu Vô Sinh Sủng Đến Phát Khóc
Chương 446: Làm Nũng Với Thái Tử Gia, Giống Như Một Con Mèo Lười Biếng Kiêu Ngạo
“La Tuấn!”
Đám Chử Bạch Vũ gầm lên trầm thấp.
Bọn họ tưởng La Tuấn, chắc chắn c.h.ế.t.
thương tên tráng hán, gã ôm bàn tay m.á.u chảy ròng ròng, gầm lên: “Cảnh giới!”
Lúc gã nổ súng, thứ gì đó xuyên qua lòng bàn tay, khiến viên đạn b.ắ.n lệch.
Tất cả các thành viên phe địch nhanh chóng tụ tập , ánh mắt đầy cảnh giác và sát ý, họng s.ú.n.g quét xung quanh.
Đám Chử Bạch Vũ, La Tuấn đưa mắt .
nhỏ giọng hỏi: “Đội trưởng, viện binh đến ?”
Bạn thể thích: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chử Bạch Vũ lắc đầu : “ , mau tìm chỗ ẩn nấp, tìm cơ hội trốn thoát!”
xong, khom lưng lao về phía gốc cây cách đó xa, những khác cũng nhao nhao tản , tìm chỗ ẩn nấp.
“ kẻ nào? Giấu đầu lòi đuôi! đây cho tao!”
Tên tráng hán tức giận hét lớn, khuôn mặt hung ác vặn vẹo tràn đầy sự tức tối.
“A a a!”
một tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
đàn ông bên cạnh tên tráng hán ngã xuống, giữa trán cắm một cây ngân châm đang rung rinh.
“Đoàng! Đoàng!”
Kéo theo đó, những loạt đạn b.ắ.n phá liên tiếp.
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết nối tiếp , vang lên hết đợt đến đợt khác, tên tráng hán nhân cơ hội trốn một cây cổ thụ.
Thật trùng hợp, Chử Bạch Vũ cũng ở đây, hơn nữa vùng thoát khỏi dây trói.
thấy tên tráng hán trúng một phát đạn ở cánh tay, liền lao tới, đè gã xuống đất khóa chặt.
Tên tráng hán dốc hết sức lực vùng vẫy: “Đồ ch.ó đẻ! Ông đây b.ắ.n c.h.ế.t mày!”
“Đội trưởng! đến giúp !”
La Tuấn què một chân, màng đến việc để lộ bản , lao về phía hai .
Hai thương binh phối hợp ăn ý, trói gô tên tráng hán .
Tiếng s.ú.n.g phía ngừng.
Những thành viên phe địch còn thấy đại ca khống chế, mặt đất la liệt hơn chục cái xác, trong lòng chợt lạnh toát, sắc mặt âm u.
lấy hết can đảm lớn tiếng hét: “Hiểu lầm! Đều hiểu lầm! Chúng binh lính Hoa Hạ, đang truy bắt tội phạm bỏ trốn, các hạ trong tối xin đừng ngộ sát!”
Những khác cũng hùa theo: “ ! Chúng quân nhân Hoa Hạ, các hạ g.i.ế.c nhầm !”
Sắc mặt đám Chử Bạch Vũ, La Tuấn vô cùng khó coi.
Đám khốn kiếp !
mà dám mạo danh quân nhân Hoa Hạ!
“Đoàng!”
Tiếng s.ú.n.g vang lên, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết cũng vang lên theo.
tay trong tối hề dừng tay, bọn họ vẫn đang tiến hành g.i.ế.c chóc.
Đám Chử Bạch Vũ và La Tuấn thở phào nhẹ nhõm đồng thời, cũng lo lắng trong tối, địch bạn.
La Tuấn : “Đội trưởng, dẫn em rút , ở chu với bọn chúng.”
“ cùng !”
Chử Bạch Vũ cho phép từ chối, cõng La Tuấn đầy m.á.u lên.
La Tuấn cuống lên: “Các mang theo xa !”
Chử Bạch Vũ ngoảnh mặt làm ngơ, hiệu rút lui với các chiến hữu đang ẩn nấp trong tối.
Lúc sắc mặt La Tuấn tái nhợt, mất m.á.u quá nhiều, ý thức đều chút tỉnh táo .
thấp giọng cầu xin: “Đội trưởng, bỏ xuống , các mau !”
Chử Bạch Vũ lạnh mặt quát khẽ: “ câm miệng cho !”
Bản cũng mang thương tích, vẫn vững vàng cõng La Tuấn, nhanh chóng chạy trốn khỏi nơi thị phi.
“Bạch Vũ, định ?”
Trong bóng tối bóng cây phía , vang lên một giọng trầm thấp quen thuộc.
!
Đám Chử Bạch Vũ, La Tuấn đột ngột dừng bước, trong lòng cũng thắt .
Bọn họ bày tư thế tác chiến tấn công, một bóng cao lớn thon dài, từ trong bóng cây từ từ bước .
Chử Bạch Vũ thấy đường nét ngũ quan mờ ảo đàn ông, đôi mắt khống chế mà mở to.
Giọng kích động, kinh ngạc vui mừng gọi: “Lan ca!”
Tạ Lan Chi xách s.ú.n.g bước , đ.á.n.h giá sáu đều mang thương tích từ xuống .
nhíu mày hỏi: “ t.h.ả.m hại thế ? Các đang làm nhiệm vụ gì?”
Chử Bạch Vũ như thể thấy , cõng La Tuấn lao tới, A Mộc Đề chặn giữa đường.
Chử Bạch Vũ tình hình rõ ràng, bất kỳ ai cũng đến gần Tạ Lan Chi, chỉ lo lắng về phía Tạ Lan Chi.
“Lan ca, đến đây? Ở đây nguy hiểm, mau rời !”
“Những kẻ , những kẻ cùng hung cực ác mua chuộc, cũng những kẻ phát tán virus ở Hoa Hạ!”
Tạ Lan Chi thấy lời , hướng về phía bóng tối phía , lệnh: “Giữ sống!”
Một bóng mảnh mai, từ cây cách đó ba mét nhảy xuống.
“Muộn , diệt khẩu hết .”
Mỹ nhân phát sáng ánh trăng, dáng vẻ thướt tha bước tới, giọng thanh lãnh mê hoặc lòng .
Chử Bạch Vũ thấy tới, cổ họng nghẹn : “Tiểu… tiểu tẩu tử, cũng đến đây?”
nắm quyền tối cao Hoa Hạ, mang theo phu nhân xuất hiện ở nơi rừng thiêng nước độc.
Nếu gặp kẻ gian, hậu quả thể tưởng tượng nổi!
Tần Xu liếc sáu nhóm Chử Bạch Vũ, giọng lạnh lùng : “Nhà ở đây, ngược các , trêu chọc đám lính đ.á.n.h thuê đó?”
Chử Bạch Vũ kinh ngạc hỏi: “Bọn chúng lính đ.á.n.h thuê?”
Tần Xu đá chiếc ba lô chiến thuật chân, về phía mấy .
“ những trang , chắc lính đ.á.n.h thuê bên Bắc Mỹ.”
Chử Bạch Vũ đặt La Tuấn xuống đất, xổm xuống, kiểm tra ba lô chiến thuật.
Vũ khí bên trong bất kỳ ký hiệu nào, thậm chí ngay cả s.ú.n.g ống, cũng đều cải tiến.
“Đội trưởng, La Tuấn ngất !”
Chử Bạch Vũ đột ngột đầu, thấy La Tuấn khuôn mặt tái nhợt, như thể c.h.ế.t ngất .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-quan-thieu-vo-sinh-sung-den-phat-khoc/chuong-446-lam-nung-voi-thai-tu-gia-giong-nhu-mot-con-meo-luoi-bieng-kieu-ngao.html.]
ngẩng đầu, ánh mắt cầu xin Tần Xu sắc mặt lạnh lùng, vẻ gần gũi tình .
“Chị dâu, chị thể cứu La Tuấn ?”
Tần Xu tùy tay ném một lọ t.h.u.ố.c sứ trắng cho Chử Bạch Vũ.
“Cho uống thuốc, tiên giữ lấy tâm mạch, khiêng xuống núi tiến hành điều trị.”
Chử Bạch Vũ như bắt chí bảo, lăn lê bò toài, cho La Tuấn uống t.h.u.ố.c cứu mạng.
Vài hộ vệ dọn dẹp xong chiến trường, đến mặt Tạ Lan Chi báo cáo.
“Tiên sinh, tổng cộng b.ắ.n tỉa 23 thành viên, còn một sống!”
Tên tráng hán trói gô, ném xuống bãi đất trống.
Tên tráng hán mù một mắt, mặt máu, vết thương do đạn b.ắ.n cánh tay m.á.u ngừng rỉ , trông sức sát thương gì.
Tên tráng hán cứng cổ gào thét: “Các rốt cuộc ai? Tại g.i.ế.c tao?”
“Tao làm việc cho quyền quý Bắc Mỹ, điều thì thả tao , nếu các đều sẽ gặp xui xẻo!”
C.h.ế.t đến nơi , còn kiêu ngạo phách lối như .
Trong khí truyền đến d.a.o động, thứ gì đó lóe lên mắt .
“A a a!”
Tay trói tên tráng hán giơ lên, chạm mắt ngân châm xuyên qua.
mắt gã tối đen, thấy gì nữa!
Tần Xu bước tới, rút ngân châm từ trong mắt tên tráng hán , nhấc chân đạp gã sấp xuống.
“Đồ chó! C.h.ế.t đến nơi còn kiêu ngạo như , đáng đòn!”
Chử Bạch Vũ chằm chằm Tần Xu bề ngoài vẻ yếu đuối, hung tàn đạp tên tráng hán sấp xuống, khiếp sợ há hốc mồm.
Tần Xu nhấc chân, giẫm lên khuôn mặt m.á.u thịt lẫn lộn tên tráng hán.
“ ai phái bọn mày đến?”
Tên tráng hán đau đến mức run rẩy, hít khí lạnh buông lời tàn nhẫn: “Các c.h.ế.t chắc , quý tộc cấp tao sẽ tha cho các !”
Tần Xu mang vẻ mặt khinh thường, mỉa mai: “Ngược khúc xương cứng đấy, đáng tiếc rơi tay .”
Cô cúi , cây ngân châm đầu ngón tay, đ.â.m huyệt đau đàn ông.
“A a a!”
Tên tráng hán lóc t.h.ả.m thiết như quỷ sói gào.
Đầu ngón tay Tần Xu khẽ vê ngân châm, nâng cấp cơn đau.
Tên tráng hán lóc cầu xin tha thứ: “Dừng tay! Tao ! Tao !”
Động tác Tần Xu dừng , ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm tên tráng hán: “Đừng hòng lừa gạt , nếu sẽ khiến mày sống bằng c.h.ế.t!”
Giọng tên tráng hán run rẩy : “ giàu nhất Mễ Quốc, gia tộc Brick!”
Tạ Lan Chi bước tới, lạnh lùng hỏi: “Gia tộc Brick bảo bọn mày đến Hoa Hạ làm gì?”
Tên tráng hán thành thật khai báo: “Mang theo virus H-2R đến Hoa Hạ, khiến bộ Vân Quyến thất thủ, dẫn đến kinh tế Hoa Hạ sụp đổ, thừa cơ nhảy , thu thập tế bào Hoa Hạ.”
Chử Bạch Vũ tức giận mắng: “Súc sinh!”
Tần Xu khẩy một tiếng, đối với chuyện quá nhiều bất ngờ.
Đây mánh khóe quen dùng Bắc Mỹ, Hoa Hạ dấu hiệu trỗi dậy, sẽ từ thủ đoạn chèn ép.
Tần Xu may mắn, trải nghiệm sống một đời.
Đối với virus H-2R rõ như lòng bàn tay, rơi tình cảnh sứt đầu mẻ trán.
Nếu , dựa kỹ thuật y tế hiện tại Hoa Hạ, thật sự sẽ nhanh như , kiểm soát sự lây lan virus ở Vân Quyến.
Đôi mắt lạnh lẽo Tạ Lan Chi đ.â.m về phía tên tráng hán, khẽ hất cằm với A Mộc Đề.
“Xử lý sạch sẽ .”
“Rõ”
A Mộc Đề tiến lên, dùng một con d.a.o găm sắc bén, trực tiếp tiễn gặp Thượng đế.
Tần Xu nghiêng đầu, nghi hoặc Tạ Lan Chi.
“ đó giữ sống ?”
“Hỏi sự thật, hết giá trị lợi dụng , gã chỉ một quân cờ bỏ .”
“Giữ gã , đối chất với bên Mễ Quốc ?”
“Bọn chúng do gia tộc Brick mua chuộc, đối chất với hoàng gia Mễ Quốc vô dụng, chỉ lãng phí thời gian và tinh lực.”
Ai cũng , gia tộc Brick ch.ó săn hoàng gia Mễ Quốc, cũng túi tiền hoàng gia.
Dùng một tên lính đ.á.n.h thuê tàn phế, đối chất với Mễ Quốc, theo tác phong hành sự bọn chúng, chừng còn c.ắ.n ngược một miếng.
Xác lính đ.á.n.h thuê xử lý xong, nhóm Tần Xu, Tạ Lan Chi lập tức xuống núi.
Vết thương La Tuấn nghiêm trọng, mấy Chử Bạch Vũ cũng đều thương.
Tần Xu xử lý vết thương cho sáu , trời cũng sắp sáng .
Lúc cô về phòng, thấy Tạ Lan Chi đang trong phòng, đang gọi điện thoại cho ai đó.
Khí độ đàn ông lạnh lẽo, giọng mang theo vụn băng, đ.á.n.h thẳng lòng .
“Tất cả các đơn đặt hàng vũ khí ở khu vực xung quanh Mễ Quốc đều nhận hết, bọn họ bao nhiêu cho bấy nhiêu, giá cả thể giảm 20% để bán…”
Đợi Tạ Lan Chi kết thúc cuộc gọi, Tần Xu tắm xong, lau mái tóc ướt sũng bước .
Cô liếc đàn ông đang tựa đầu giường, lười biếng tùy ý.
“ định tay với Mễ Quốc ?”
Tạ Lan Chi chằm chằm làn da hồng hào, dung nhan kiều diễm động lòng Tần Xu, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
Yết hầu khẽ trượt, giọng lạnh nhạt: “, chỉ để Mễ Quốc bận rộn lên, đừng lúc nào cũng dán mắt chúng .”
Nội loạn, chiến tranh, sẽ làm tổn hao lớn đến nền tảng kinh tế bọn chúng.
Hoa Hạ thể nhân cơ hội phát triển thêm vài năm.
Sẽ một ngày, bọn họ sẽ kỳ phùng địch thủ với Mễ Quốc, vượt xa dẫn đầu.
Tần Xu ý tại ngôn ngoại Tạ Lan Chi, mím môi khẽ , thần thái tự tin và kiên định.
“Sự phát triển kinh tế và công nghệ Hoa Hạ hiện nay, mười lăm năm, chúng sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cường quốc một thế giới.”
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mười lăm năm?
Đôi mắt đen Tạ Lan Chi khẽ lóe.
Tần Xu sẽ vô duyên vô cớ, một con chính xác như .
“Oáp”
Tần Xu che miệng ngáp một cái, nhét khăn tắm lòng Tạ Lan Chi.
“Buồn ngủ , lau tóc cho em.”
Cô vô cùng tự nhiên tựa lòng đàn ông, giống như một con mèo lười biếng kiêu ngạo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.