Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 164: Để Thằng Bé Tỏ Lòng Hiếu Thảo
khi cha con Tần lão đầu rời , bên cũng còn gì để tranh cãi nữa.
Tần Nhị gia về phía Đại đội trưởng: “ chuyện làm phiền ông bận tâm một chút, lát nữa, bữa tối… cứ sáu giờ , tập trung tại nhà Tần Dã, , tự mang theo công cụ.”
Lúc cả trông bình tĩnh hòa nhã, cái miệng thốt những lời c.h.ử.i c.h.ế.t nữa.
Đại đội trưởng Tần đều cảm giác thụ sủng nhược kinh.
“.”
Tần Nhị gia khẽ gật đầu với ông , đó liền gọi Tần Dã cùng ngoài.
La Thành đương nhiên cũng theo.
Ba cùng , cứ thế mà toát cái cảm giác nhân trung long phượng.
Dù thì tướng mạo ba đều , đặc biệt Tần Dã… Vốn dĩ trong thôn ai coi trọng , lúc mặc bộ quần áo vải thô, cũng hề kém cạnh so với hai mặc đồ đắt tiền .
Điều khiến những dân làng đang hóng hớt đầu tiên dùng ánh mắt chính diện để chú ý tới … Hóa Tần Dã trai như .
Ba đối mặt với bao nhiêu đôi mắt, bọn họ cũng bất kỳ sự mất tự nhiên nào, cứ thế đường hoàng ngoài.
đường , hai trầm mặc.
Tần Nhị gia liếc bên trái một cái, liếc bên một cái.
Khóe miệng khỏi giật giật.
! Vốn dĩ chỉ một tên câm, lúc , trong gia tộc thêm một tên nữa.
em họ cũng một cái hồ lô kín miệng nhỉ!
Thế nhịn một câu: “Em họ , em cái dáng vẻ giống như cái hồ lô cưa miệng khó lấy sự vui vẻ em dâu đấy, phụ nữ vẫn thích đàn ông dỗ dành cô hơn, cho nên, đối với vợ em, em thể trầm muộn giống như đối với .”
ngờ Tần Dã lạnh lùng buông một câu: “ xứng để so sánh với vợ ?”
Tần Nhị gia: “…?”
thấy cái gì ?
Khoan , xứng ?
Tần Dã thèm để ý đến .
Trực tiếp rảo bước nhanh.
Tần Nhị gia bóng lưng rời đó, đó đầu về phía một bức tượng băng khác bên cạnh: “La Thành, em xem chuyện kiểu gì , xứng để so sánh với vợ chứ?”
gì cũng một thanh niên tài tuấn, tệ nhất thì vẫn họ Tần Dã cơ mà.
La Thành gì bất ngờ vẫn khuôn mặt liệt, khi thấy lời , ngay cả mí mắt cũng thèm nhấc lên, trực tiếp lạnh lùng đáp một câu: “ quả thực xứng.”
đó cũng sải bước luôn.
Tần Nhị gia: “…”
Cái đám , từng từng một. coi gì ?
gì cũng chiếm cái danh xưng làm cơ mà!
Haiz, thôi bỏ , rộng lượng, thèm chấp nhặt với bọn họ.
Bên Tần Dã về đến nhà.
thấy vợ đang rửa đồ bên giếng, lập tức đau lòng c.h.ế.t.
Bước nhanh tới, phát hiện đang rửa bát: “Vợ, để làm.”
Dung Yên ngẩng đầu : “Xong .”
Tần Dã nhiều, trực tiếp nhận lấy cái chậu: “ , nước lạnh em đừng đụng , cứ để làm , cũng thể để Tần Dư làm, nó sợ lạnh.”
đôi tay lạnh đến mức đỏ ửng … Tần Dã nắm lấy tay cô ủ ấm cho cô.
Mà Tần Dư từ bên ngoài chuồn về nhà bước sân thấy câu cả .
Nửa câu đầu, thì vấn đề gì.
nửa câu … cái gì gọi bé sợ lạnh?
Ngước mắt chạm ánh mắt chị dâu, cái miệng bé còn nhanh hơn cả não.
“Chị dâu, mấy việc rửa bát rửa rau , chị đừng làm nữa, tay chị quý giá lắm, cứ để em làm. Em chịu lạnh giỏi.”
Dung Yên: “…”
Hai em nhà đều thích với cô câu để /em làm .
mà, lời quả thực ấm lòng.
“ thôi! cứ để hai làm.”
La Thành bước cửa chút bất ngờ cách chung sống ba .
mà, khá hài hòa.
!
Dung Yên lúc mới nhớ chuyện chính: “ bàn bạc thế nào ?”
Tần Dã thấy cô hỏi liền : “Lát nữa ăn tối xong, lên núi.”
Dung Yên: “ tối làm việc, thì ăn cơm , bữa tối làm xong . mang mấy cái bát lên bàn ăn trong nhà chính .”
Bởi vì đủ bát, cho nên mới mang rửa.
Tần Dã bưng chậu bước nhà, khi đặt bát lên bàn, bước nhanh bếp.
“, con giúp bưng.”
Dung thấy : “, mấy món canh con bưng, mấy món khô , để Tiểu Dư làm.”
Hai em sắp xếp rõ ràng rành mạch.
vài vòng, tất cả thức ăn đều dọn lên bàn.
Cả nhà đều xuống, bao gồm cả Dung.
Thật Dung , ngặt nỗi Tần Dã cứ nằng nặc bắt bà , cũng hết cách, cứ đùn đẩy qua thì khó coi.
“Đều đừng khách sáo nữa, mau ăn cơm .”
“Ây, ! thì cùng ăn, đều đừng khách sáo.” Giọng điệu Tần Nhị gia, thỏa đáng coi chủ nhân .
mà, thì , vẫn đợi bố vợ Tần Dã động đũa , lúc mới bắt đầu gắp thức ăn.
khá thích ăn thịt, cho nên cũng khách sáo, trực tiếp gắp một miếng thịt bỏ miệng.
Lập tức cái miệng hương vị thơm ngon chinh phục.
khi ăn xong, mới giơ ngón tay cái lên với Dung.
“Bác gái, ngờ trình độ nấu ăn bác cao như , món thịt làm cực kỳ ngon cực kỳ thơm.”
Quả nhiên ăn cơm xong hẵng lên núi hợp lý hơn, nếu thì bữa tối e cũng ăn nữa.
Dung : “Thích ăn thì ăn nhiều một chút.”
Bữa tối nay, bà nấu cũng khá nhiều.
Tần Dã gắp cho vợ hai miếng thịt nạc.
Đừng bỏ lỡ: Tn70 Mẹ Kế Kiều Mị Và Ông Chồng Mặt, truyện cực cập nhật chương mới.
bàn ăn, đều chuyện nữa…
Một bữa cơm trôi qua, tám món mặn một món canh Dung làm đều càn quét sạch sẽ.
Bà cũng kiến thức lượng cơm ba đàn ông trai tráng, quả nhiên khủng bố.
May mà bà chỉ nấu nhiều cơm, mà còn hấp cả bánh bao chay và bánh bao nhân thịt.
Nếu , chắc chắn đủ.
Bên bọn họ mới ăn xong, bên ngoài gọi .
“Tần Dã, Tần Dã, chúng đến …”
Tần Dã lập tức dậy ngoài.
Tần Nhị gia cũng với La Thành một câu: “Chúng cũng ngoài xem thử.”
đầu về phía Dung và Dung Văn Minh: “Chú, bác gái, chúng cháu đây, tối nay hai ngủ sớm , cần đợi chúng cháu về , chừa cho cháu và La Thành một căn phòng . Nếu phòng trống, thì chúng cháu ngủ chen chúc với Tần Dư cũng .”
Tần Dư đang chuẩn dậy theo: “…”
Tại thương luôn bé?
bé hình như cũng thích ngủ chung phòng với lạ.
Cũng may Dung kịp thời lên tiếng: “ phòng trống, dọn dẹp xong cho hai từ sớm .”
Tần Nhị gia cảm ơn: “Cảm ơn bác gái, tối nay cháu ngủ một phòng, để La Thành ngủ với Tần Dư.”
Tần Dư: “…?”
Vốn tưởng thoát một kiếp, ngờ vẫn thoát .
bé hai , liền chuẩn lập tức bám theo.
mà, bé Dung Yên túm lấy cổ áo phía : “Em ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-164-de-thang-be-to-long-hieu-thao.html.]
Tần Dư: “Em, em cũng lên núi góp chút sức.”
Dung thấy lời , sự chú ý bà lập tức chuyển dời lên bé: “Ây dô, cháu vẫn còn trẻ con, góp sức cái gì? Tối nay ngủ sớm , mấy việc đó… cứ giao cho cháu và .”
Trẻ con nhẹ vía, lỡ như quở quang thì làm ?
Tần Dư mím môi: “ em cũng đốt tro cốt cha … em xem thử.”
Dung thấy lời , bà tiện ngăn cản nữa.
Ai thể ngăn cản tấm lòng hiếu thảo một làm con chứ?
để bé nửa đêm canh ba lên núi xem bọn họ đào mộ, bà cảm thấy vô cùng thích hợp.
Lỡ như dọa sợ thì làm ?
Thế bà liền ngẩng đầu về phía con gái , hy vọng con gái dẻo miệng giúp ngăn cản bé.
Dù thì Tiểu Dư hình như lời chị dâu nó.
Dung Yên nhận ánh mắt già, cô dấu OK.
đó về phía Tần Dư: “ đợi lát nữa muộn một chút chị đưa em .”
Mắt Tần Dư lập tức sáng lên.
Còn Dung thì suýt chút nữa tức đến nhồi m.á.u cơ tim.
Bà bảo cô giúp khuyên nhủ, chứ bảo cô dẫn hóng hớt.
“, đây làm con trai tiễn cha ruột một đoạn đường, chúng thể ngăn cản tấm lòng hiếu thảo nó , dù thì con ở đây mà, sẽ để nó xảy chuyện gì .”
Dung: “…”
Chính vì cô ở đó, bà mới càng yên tâm.
Lúc , Dung Văn Minh lên tiếng: “Bà cũng đừng cản nữa, Tiểu Dư , thì để Yên Yên cùng nó, mà…”
Ông đầu về phía con gái : “ về sớm đấy.”
Dung híp mắt gật đầu: “ .”
Bà bên mới dứt lời, một giọng yếu ớt vang lên: “Em, em cũng .”
Dung Yên đồng ý: “Bên ngoài trời tối đường trơn, khó lắm, Mai T.ử ở nhà … Trong lòng em cha em, thì bọn họ ở trời sẽ cảm nhận , cần đặc biệt qua đó .”
Tần Mai chớp mắt: “Thật ạ?”
Dung Yên xoa tóc cô bé: “Đương nhiên thật , chị dâu lừa em gái .”
Dung: “…”
, cô lừa em gái, bởi vì cô lừa trẻ con.
Bà vẫn dọn dẹp bát đũa bà rửa thì hơn!
Tần Dư và Tần Mai đều giúp đỡ, Dung từ chối, bà mỗi ngày rảnh rỗi, cũng chỉ nấu cơm rửa bát, hà cớ gì để hai em chúng nó giúp?
Dung Yên thấy việc gì , cô chuẩn về phòng.
Tần Dư thấy vội vàng bám theo: “Chị dâu, khi nào chúng ?”
Dung Yên liếc bé một cái: “Em gấp gáp như làm gì? Đợi bọn họ đào hòm hòm hẵng .”
“ khi nào thì hòm hòm ? Chúng cũng .”
Dung Yên biểu cảm nghiêm túc bé, cảm thấy nếu cho bé một câu trả lời chính xác, thằng nhóc e sẽ cứ bám lấy cô mãi.
Thế liền ném cho bé một mốc thời gian: “Một tiếng nữa .”
Tần Dư ghi nhớ thời gian .
Dung Yên nhớ điều gì đó, thế cô bồi thêm một câu: “Đến đó chính tấm lòng hiếu thảo em , chúng ở mười phút về, , đợi đến lúc chuyển tro cốt về Kinh Thị nhập mộ, em thể mặt bộ quá trình.”
Cô vẫn suy nghĩ đến ảnh hưởng tâm lý thiếu niên mười ba tuổi .
Trong nguyên tác, thiếu niên hắc hóa, cuối cùng kết cục chút thê thảm.
Cho nên, cô vẫn hy vọng bé hướng dương một chút.
Cái cảnh đốt tro cốt … bé vẫn tạm thời đừng xem thì hơn.
Cũng may Tần Dư sảng khoái đồng ý: “.”
Dung Yên bé một cái: “ , em cũng đừng theo chị nữa, đến giờ , chị sẽ gọi em.”
xong câu , cô liền căn phòng .
Bên Tần Dã và đến núi, khi xác định phần mộ, liền bảo bắt tay đào…
Ba ngôi mộ cách xa lắm.
Điều cũng thuận lợi cho làm việc.
Tần Nhị gia qua bãi đất bên .
“Các cử hai , dọn dẹp bãi đất , ngoài , thêm bốn nữa chặt thêm ít củi về đây. Những còn bắt đầu đào !”
Để phòng ngừa bọn họ đều chạy dọn dẹp và chặt cây, nhanh chóng bồi thêm một câu: “Bây giờ làm việc nhẹ nhàng, lát nữa đốt tro cốt đấy.”
Những vốn định qua đó, lập tức dừng bước.
Những gan lớn một chút, ngược làm theo yêu cầu qua đó mấy .
“ làm mấy cái đuốc.”
“ thôi!” Đuốc đủ thì .
Những làm việc bên nếu nhiều tiền như chống đỡ, bọn họ từng một đều chạy .
Cho dù đào mộ ! Ban ngày ban mặt đào ? Cứ cái đêm tối gió lớn … chuyện cũng quá nó đáng sợ .
Từng một trong lòng khổ thể tả.
“Các đừng lề mề nữa, xong việc sớm thì thể về nhà sớm, nếu , thì làm đến sáng đấy.”
Những làm việc thấy lời vị họ phú quý Tần Dã, lập tức cả .
Nếu mà làm cả đêm? Gan bọn họ e trụ nổi mất.
Từng một vội vàng dùng hết sức lực.
May mà Đại đội trưởng cân nhắc đến việc hai ngôi mộ cha Tần Dã cũng làm, thế dứt khoát gọi thêm mấy nữa.
Tổng cộng tìm hai mươi .
La Thành dao, cũng cách nào chặt cây, liền giúp dựng giàn thiêu…
Bên Tần Dư rốt cuộc cũng thấy chị dâu đến tìm : “ đến giờ ?”
Trong nhà thứ gì thể xem giờ, bé trôi qua bao nhiêu thời gian.
Dung Yên gật đầu: “, thể .”
Tần Dư lập tức đến bên cạnh cô.
Dung Yên đưa một cái đèn pin trong tay cho bé: “Soi đường.”
Tần Dư đặc biệt thích cái đèn pin , rằng trong thôn ít đấy.
, Tần Tiểu Bảo , thỉnh thoảng đến mặt bé khoe khoang.
Hành vi đương nhiên khiến bé tức giận, nhà bọn họ còn ăn đủ no, kết quả Tần Tiểu Bảo thế mà ngay cả đèn pin cũng mua nổi.
Bọn họ quá xa.
bây giờ đó ông nội ruột , sự hận thù trong lòng liền tan biến còn tăm .
Dù cũng ruột thịt, yêu cầu nhiều như làm gì?
Huống hồ, bé bây giờ cũng đèn pin , chị dâu cho.
“Còn ngây đó làm gì? thôi!” Dung Yên suy nghĩ bé nhiều như .
Thúc giục một tiếng liền ngoài.
Tần Dư hồn lập tức bám theo.
Đợi Dung dặn dò vài câu, lúc mới phát hiện hai đều .
“Em chắc chắn đường chứ?” Dung Yên chỉ con đường mòn mắt.
Thất sách.
thế, cô nên cùng bọn Tần Dã, đó xem một lát, xuống sớm.
Tần Dư vô cùng chắc chắn: “Chính chỗ , , em và cả mỗi năm lúc tảo mộ, đều từ đường .”
Dung Yên về phía một cái, thể lờ mờ thấy âm thanh: “ ! chúng .”
Bạn bảo cô đối với bố chồng từng gặp mặt bao nhiêu coi trọng… đó chuyện thể nào.
Cùng lắm cũng chỉ tôn trọng mà thôi.
Tần Dư cầm đèn pin trong tay, đương nhiên phía .
Dung Yên theo phía .
Đích đến cũng xa lắm, mười mấy phút tới.
Đừng bỏ lỡ: Nữ Phụ Thập Niên 80: Vừa Quyến Rũ Vừa Nhát, truyện cực cập nhật chương mới.
Dung Yên đến nơi, thấy những khác đều đang khí thế ngất trời làm việc, ngược một kẻ nhàn rỗi…
Chưa có bình luận nào cho chương này.