Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 168: Không Gian Này Có Phải Thiếu Đạo Đức Lắm Không?
Nửa giờ , Dung Yên thở dài… Từng mấy trăm triệu ở ngay mắt, mà cô bỏ lỡ.
Còn ai ngốc như nữa ?
cô, cô, chính cô.
ai thể hiểu cảm giác hụt hẫng và đau buồn khi từng sở hữu đột ngột mất .
Còn khó chịu hơn cả thất tình!
do bàn tay vàng mở quá lớn, nên bây giờ hối hận ? Vấn đề những vật tư vốn cô mà!
Cô thở dài một .
Còn làm gì nữa? chấp nhận cũng chấp nhận thôi.
May mà gian vẫn đến mức đuổi cùng g.i.ế.c tận, vẫn giữ bộ đất đen cho cô.
Còn nữa… cuối cùng cô cũng hiểu , giai đoạn tân thủ ban đầu để cho cô cơ hội lấy đồ miễn phí.
Cô hề chuyện .
Bây giờ thì trực tiếp đóng .
Điều cũng nghĩa tất cả biến mất.
Chỉ lấy đồ từ siêu thị thì bỏ tiền mua.
Siêu thị chính mà vẫn bỏ tiền.
Còn cả biệt thự cô nữa.
dùng cũng , trả tiền.
Một giờ một gram vàng. Cái cũng cho cô dùng vô hạn, vẫn chỉ một giờ.
nó… chuyện càng vô lý hơn.
Biệt thự cô đấy! Đây thu phí quản lý ? Đắt đến vô lý.
Hơn nữa, cô lý do để nghi ngờ… gian đang nhắm ba thỏi vàng mà cô cất giữ .
Nếu , tại cần dùng vàng?
Việc nạp tiền và thanh toán trong siêu thị thể dùng vàng, cũng thể dùng những thứ trồng đất đen trong gian để đổi thành tiền ảo siêu thị.
Nó còn chu đáo đặt một cái máy giống như hệ thống thanh toán tự động ở siêu thị.
Trong lòng Dung Yên lướt qua một chữ… đệt, một loại thực vật.
Xem kỹ giá cả các mặt hàng đây lẽ niềm an ủi thứ hai duy nhất cô, ước chừng cũng tương đương với giá xuất xưởng thị trường.
Hơn nữa, chủng loại hàng hóa cũng còn những thứ bày bán trong siêu thị ban đầu, nó thể chuyển đổi thành những thứ thể lấy ở thời đại .
Cái thói quen lấy cô xem như đừng hòng nữa .
Tạm thời cô sẽ nạp vàng, cô trực tiếp đào một củ nhân sâm từ đất đen.
Bỏ máy quy đổi, lâu , màn hình hiển thị dư hai trăm năm mươi.
Dung Yên: …
Đừng bỏ lỡ: Con Cái Nam Thành [Thập Niên], truyện cực cập nhật chương mới.
Cái thứ quỷ đang c.h.ử.i cô ?
Ngươi mới đồ hai trăm năm*, cả nhà ngươi đều đồ hai trăm năm.
*
Bên , hai em họ lái máy kéo đến ga tàu mua vé , đó lái máy kéo về trạm nông cơ.
“ trả máy kéo .”
Tần Nhị gia với La Thành.
Ông trạm nông cơ, nhớ một chuyện.
Làm việc ở trong thôn khá vất vả, tìm cho Tần Dã và vợ một công việc ở trấn , cũng hơn làm nông ở trong thôn!
, ông nghĩ đến việc cả nhà Tần Dã chắc chắn sẽ đón về Kinh Thị.
Lúc , La Thành .
Tần Nhị gia liếc , “ thôi! Đến nhà Thiết Trụ lấy đồ.”
Hai cùng đến nhà Thiết Trụ.
Thiết Trụ đang ở nhà, thấy hai họ đến, liền : “Hai về ! lấy hàng ?”
Tần Nhị gia gật đầu, “ , chúng lát nữa , đến lấy đồ gửi ở chỗ .”
“ thôi, nhà lấy cho hai .” Thiết Trụ nhà lấy đồ.
đó, đưa ba củ sâm cho Tần Nhị gia, đồng thời còn một cái rương mây họ.
“Hôm nay vẫn còn tàu ?”
Tần Nhị gia gật đầu, “ .”
Ông đưa nhân sâm núi cho La Thành, “ cất .”
La Thành trực tiếp bỏ củ sâm trong rương mây.
“Chúng đây, tạm biệt!” Tần Nhị gia vẫy tay với Thiết Trụ.
“Tạm biệt!” Thiết Trụ họ rời , lúc mới thu ánh mắt.
Trong lòng thực sự chút tò mò… tại Tần Dã nhận họ hàng cùng?
Tuy nhiên, trong lòng hiểu rõ, cho dù hôm nay cùng, cả nhà Tần Dã chắc chắn cũng sẽ .
Họ hàng m.á.u mủ đều ở thành phố lớn như Kinh Thị, hơn nữa tìm kiếm bao nhiêu năm từ bỏ, thể nào để mặc cả nhà Tần Dã sống ở đây .
rằng, vợ mà Tần Dã cưới cũng quá vượng phu .
Hình như từ khi Tần Dã kết hôn, vận may cứ liên tiếp kéo đến… , đến cả bao nhiêu năm cũng tìm đến, còn loại siêu giàu.
Chậc, đổi vận , thật sự đổi vận .
Tần Dã làm việc về đến nhà năm giờ chiều.
đây, giờ , tuyệt đối thể về như , bây giờ khác, trong nhà vợ, còn cơm canh nóng hổi vợ nấu sẵn.
thứ đều đang thúc giục về nhà sớm hơn.
Vì , đến giờ ghi công điểm ở chỗ ghi điểm đại đội.
đó liền vội vã về nhà.
Dung đang từ trong bếp thấy về, “Tiểu Tần về ! Mau rửa tay ăn cơm.”
Bà đợi Tần Dã mới nhớ tối qua Tiểu Tần cả đêm ngủ, cũng ngủ bù, chiều làm việc, thể vất vả như ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-168-khong-gian-nay-co-phai-thieu-dao-duc-lam-khong.html.]
Trâu già cũng thể bắt làm việc như thế !
Tiếc đồng .
“, .” Ánh mắt Tần Dã đảo một vòng trong sân, cuối cùng dừng ở phòng .
Dung thấy ánh mắt liền vội : “Con đừng nữa, Yên Yên lên núi , đến giờ vẫn về!”
Con bé cũng quá khiến lo lắng, bà cứ tưởng nó sẽ về sớm, kết quả sắp ăn cơm tối mà vẫn thấy về.
Tần Dã , còn tâm trí rửa tay ăn cơm gì nữa!
Lập tức : “, con xem …”
Dung cần , bà thực sự lo cho con gái , trời quá muộn , nếu còn về, trời sẽ tối mất.
“ , con tìm .”
Tần Dã vội vã ngoài.
lúc , suýt nữa thì đ.â.m sầm Dung Yên đang định cửa, may mà kịp dừng .
“Vợ, em về !”
Dung Yên liếc , uể oải đáp một tiếng, “Ừm.”
Tần Dã lúc mới chú ý thấy vẻ mặt và giọng cô , trong lòng thót một cái, đang định hỏi cô làm .
hỏi một bước: “Con thế làm ?”
Dung tới, đây đầu tiên trong suốt thời gian qua bà thấy con gái bộ dạng , còn tưởng nó bắt nạt!
Giọng Dung Yên vẫn uể oải, “Con .” Cô chỉ mất mấy trăm triệu thôi mà.
Hóa đời chỉ tình yêu thể mất , mà tiền bạc cũng .
Dung lườm một cái, “Con thế mà gọi ?” Lừa ai đấy!
Tần Dã cũng tin.
“Con thật sự …” Dung Yên thấy vẻ mặt họ vẫn hỏi thêm, liền nhanh chóng thêm một câu, “Con làm rơi năm đồng, nên tìm đến tận bây giờ, tiếc tìm thấy.”
Đây coi như lời dối thiện ý cô.
Tần Dã và Dung , khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Dung: “ cứ tưởng chuyện gì to tát… hóa mất năm đồng, mất thì thôi, lát nữa cho.”
Con gái phá , năm đồng cũng làm mất , mất luôn ?
Xót quá, năm đồng… mua mấy cân thịt đấy!
“, thật, cần ạ, , tâm trạng con lên hẳn , thôi, chúng ăn cơm! Con đói c.h.ế.t mất.” Tâm trạng Dung Yên trở nên vui vẻ.
Dung: …
Đầu óc con bé cũng thật đơn giản, mất năm đồng, vui vui ngay.
cố tình giả vờ ?
Tần Dã cẩn thận quan sát vẻ mặt vợ , xác định cô giả vờ vui, trái tim đang treo lơ lửng mới hạ xuống.
“ ăn cơm .”
rửa tay , đó giúp vợ bưng đồ ăn.
Dung Yên cũng đang rửa tay, lúc , Tần Dư ghé sát bên cạnh cô.
Dung Yên liếc mắt , “Em ở đây làm gì? ăn cơm ?”
Tần Dư gì, mà từ trong túi… lục lọi một lúc lâu, đưa tờ năm đồng vò nhàu nhĩ qua.
Xót quá, năm đồng đấy!
Đây còn tiền mừng tuổi dì chú cho hồi Tết.
Dung Yên thấy tờ tiền , đầu tiên sững sờ, đó bật , “ đấy! nhóc thật lòng, uổng công chị đối xử với em… chị nhận tiền nhé?”
Tần Dư: … Chị nên khách sáo từ chối một chút ?
Dung Yên liếc một cái, đó ánh mắt đau lòng nỡ nhóc, cô nhận lấy tờ năm đồng bỏ túi .
Xem thêm: Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tần Dư: …
thể ở nữa… tiền .
Thôi , khoản tiền khổng lồ hiếm hoi làm chị vui cũng .
ngoài, sợ nếu ở thêm một lúc nữa… thể sẽ đòi tiền.
Dung Yên nhướng mày .
Định bụng trêu thiếu niên một chút, ngày mai sẽ trả .
Lúc , Tần Mai cũng chạy tới mặt cô.
“Chị dâu, tiền cho chị… em cần dùng tiền.” tiền Tần Mai tiền mừng tuổi Dung bù cho cô bé khi đến đây.
Dung Yên: …
Hóa cô dối một câu, cả nhà đều chuyện cô mất năm đồng.
Làm để với cô bé thực cô mất tiền?
Cô chỉ mất mấy trăm triệu thôi.
Cô đưa tay đẩy tiền , “Chị dâu cần, em tự giữ lấy .”
Tần Mai đưa, vẫn Dung Yên đẩy .
“ làm chị vui, một cách, đó học hành cho giỏi, mấy ngày nữa khai giảng , lúc đó em học cho , tiền em giữ mua bút vở… , bây giờ chúng ăn cơm, chị đói c.h.ế.t mất .”
Tần Mai dắt ngoài.
Chị dâu nhận tiền cô bé, đành cất tiền cho kỹ.
“Tối nay ăn đơn giản thôi, mai làm món ngon.” thịt cũng thể ngày nào cũng ăn! Nhà nào cũng thể bữa nào cũng ăn thịt.
Tuy chỉ mấy món rau, tài nấu nướng Dung , ăn khá ngon.
Tần Dư vốn tưởng chị dâu sẽ ăn nổi cơm, kết quả còn ăn nhiều hơn buổi trưa nửa bát.
Trong lòng lập tức cảm thấy an ủi, tiền cũng đưa vô ích, ít nhất phát huy tác dụng.
Ăn nhiều như , chắc sẽ buồn nữa.
hiểu nỗi đau mất tiền … ở ga tàu trộm một đồng, mất ngủ cả đêm.
Mấy ngày mới nguôi ngoai.
Tâm trạng vui đến diễn tả thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.