Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã

Chương 218: Con Rể Của Mẹ Lợi Hại Lắm Đấy

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tần Dã vợ thì xót xa vô cùng: “Để bưng thức ăn.”

vợ nấu cơm nước xong xuôi . Dung Yên thấy cũng vội vàng theo phụ bưng bê. Chỉ chốc lát , bàn bày la liệt các món, trong đó mấy món mặn cực kỳ thịnh soạn. Cặp song sinh thấy nhiều đồ ăn ngon như , tự nhiên vui mừng khôn xiết. Cảm giác hệt như đang ăn Tết . , từ khi trong nhà chị dâu, thêm bố chị dâu đến ở cùng, ngày nào nhà bọn chúng cũng giống như đang ăn Tết.

Ăn tối xong, Dung Yên thấy Tần Dã chuẩn ngoài liền hỏi: “ đấy?”

“Vợ , lên núi một chuyến, em ngủ sớm , đừng đợi .” Vợ kiếm tiền giỏi như , tuy hiện tại thể kiếm nhiều bằng, cũng thể tụt hậu quá xa . Vẫn nỗ lực hơn mới xong.

Dung Yên liền hiểu ngay định lên núi săn thú.

, cẩn thận một chút.” Đàn ông chí tiến thủ kiếm tiền thì chẳng lý do gì để cản trở, thế nên cô hề ngăn cấm.

Tần Dã vui, ngay vợ nhà hiểu nhất mà.

“Vợ, đây.” Mang theo đồ đạc, chuẩn bước ngoài.

Dung Yên sực nhớ điều gì, vội gọi : “Đợi , em cho túi thơm chống muỗi và côn trùng , lát nữa lên núi nhớ đeo nhé.” Cô lấy từ trong túi áo một chiếc túi thơm nhỏ nhắn đưa cho .

Tần Dã nhận lấy túi thơm, trong màn đêm, đôi mắt càng thêm sáng rực. khi cất kỹ túi thơm túi áo, mới cất bước rời .

Dung Yên theo bóng lưng khuất dần, định về phòng thì suýt chút nữa đụng trúng .

, im lìm lưng con thế? May mà con bệnh tim, nếu chắc dọa c.h.ế.t khiếp .”

Dung lọt tai mấy từ "bệnh" với "c.h.ế.t", lập tức "phi phi phi" mấy tiếng: “Suốt ngày cứ gở cái gì ! Với , nãy tới, tự con thấy tiếng bước chân đấy chứ.”

, Tiểu Tần thế? còn cầm theo rựa? Nó định lên núi ?”

Dung Yên gật đầu: “, kiếm tiền đấy ! Ây da, quả nhiên, dù ở thời đại nào thì việc kiếm tiền cũng cuộn trào ganh đua như thế.”

“Ganh đua cái gì mà ganh đua, con khuyên nó một câu? Dù nhà bây giờ cũng thiếu tiền, việc gì để nó ban ngày làm, ban đêm lên núi săn thú kiếm tiền nữa, lỡ vắt kiệt sức khỏe thì làm ?” Dung chút lo lắng.

, chuyện cứ mặc kệ , chí tiến thủ kiếm tiền, đó biểu hiện tích cực, nhà cản trở làm gì? Hơn nữa, còn trẻ khỏe, sức vóc cường tráng, dễ gì mà suy sụp . Cùng lắm thì quên con ? Con thể bồi bổ điều lý cơ thể cho mà.”

Dung: “...”

con ranh nhiều ngụy biện thế ?

lúc , Dung Văn Minh cũng bước , hiển nhiên ông thấy cuộc đối thoại hai con.

thấy Yên Yên đấy, đàn ông chí tiến thủ chuyện , cần cản trở.” Cùng đàn ông, Dung Văn Minh tự nhiên thể hiểu tâm trạng đó Tần Dã. Chắc hẳn kiếm thêm nhiều tiền lo cho gia đình.

Dung hai bố con nhà cùng một chiến tuyến, bà nhịn mà trợn trắng mắt: “ , hai cái gì cũng hết.”

Dung Văn Minh lập tức bồi thêm một câu: “Thực , bình thường bà cũng thể làm thêm nhiều món ngon để bồi bổ cho con rể.”

Dung hừ giọng: “Chuyện còn cần ông nhắc ? Con rể nhà ai thì nấy xót chứ.”

Dung Văn Minh , nhịn bật .

“Thôi, về phòng đây, hai bố con làm gì thì làm.” Việc nhà buổi tối làm xong, ngày mai bà còn dậy sớm, nên nhất ngủ sớm.

Dung Yên cũng chuẩn về phòng: “Chúc bố ngủ ngon.”

*

núi, Tần Dã hành động cực kỳ dứt khoát. tóm gọn hai con lợn rừng lớn và tha cho mấy con lợn rừng con. Tuy nhiên, việc vác hai con lợn rừng trưởng thành xuống núi quả thực chút khó khăn. Chủ yếu con lợn đực trông quá to xác. Con lợn nái thì khó vác hơn.

Suy nghĩ một lát, cầm đuốc đào một cái hố sâu, đó thả một con lợn rừng xuống để tránh những dã thú khác ngửi thấy mùi m.á.u tanh mà mò đến ăn thịt. Còn con thì trực tiếp cõng thẳng về nhà.

hai chuyến... đợi đến khi đặt cả hai con lợn rừng xuống sân, thời gian cũng điểm mười hai giờ đêm. Tần Dã nghĩ mùi m.á.u tanh thực sự nồng, nếu để trong sân lỡ ngửi thấy thì . Suy tính , quyết định đưa luôn hai con lợn rừng lên trấn. tiên, về phòng lấy chìa khóa căn nhà trấn .

Lúc phòng bật đèn, chỉ cẩn thận bước ... Giây tiếp theo, đèn trong phòng đột ngột sáng lên.

về ? Săn thú lớn ?” Cô vốn ngủ sâu, thấy tiếng tên hình như về một chuyến, chỉ cô lười ngoài xem.

“Ừ, hai con lợn rừng, định đưa lên trấn ...” thể đêm nay sẽ về nữa.

Dung Yên săn hai con, cả lập tức tỉnh táo , thảo nào lúc nãy về một chuyến. Cô bật dậy từ giường đất: “Nửa đêm nửa hôm giao hàng, ngốc ? Chẳng lẽ quên mất gian em ? Em giúp cất đó, ngày mai em cũng lên trấn.”

Thực Tần Dã quen với sự tồn tại siêu việt vợ . Mặc dù vợ sẽ gây tổn hại gì đến cơ thể cô, ... vẫn chút lo lắng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-218-con-re-cua-me-loi-hai-lam-day.html.]

“Vợ , , hơn nữa, lúc nãy về gây tiếng động nhỏ, lỡ như bố bên thấy...” vẫn luôn nhớ kỹ rằng gian chỉ hai vợ chồng họ .

“Bố em mà thì chắc họ dậy từ lâu . , đừng nhiều nữa, để em lo liệu.” Dung Yên trực tiếp mặc quần áo bước xuống giường đất.

Khi bước ngoài, cô liếc mắt một cái thấy hai con lợn rừng chình ình mặt đất. Khóe miệng cô giật giật, cũng to gớm nhỉ. nhiều lời, cô trực tiếp thu hai con lợn rừng trong gian.

Tần Dã: “...”

Sự biến mất thần kỳ đột ngột ... quả thực vẫn khó thích ứng.

Dung Yên đưa tay vỗ nhẹ Tần Dã đang ngẩn ngơ, hạ thấp giọng: “Xong , tắm ! Cả mùi kìa, còn ngủ sớm nữa, ngày mai dậy sớm đấy.”

Tần Dã gật đầu: “.”

Dung Yên phòng, Tần Dã lấy quần áo tắm. Đợi đến khi tắm xong trở về phòng, phát hiện vợ vẫn ngủ.

em ngủ?” , leo lên giường đất. vì sợ lạnh tắm xong sẽ làm vợ lạnh, dám xích gần.

Dung Yên thầm nghĩ, đ.á.n.h thức thì mà ngủ ngay. Tuy nhiên, ngoài miệng cô buông lời trêu chọc: “Đợi đấy, , em ngủ .”

đàn ông thật thà Tần Dã thấy câu , nhịp tim bỗng chốc đập loạn nhịp, nhiệt độ mặt cũng ngừng tăng lên. khô khan đáp một câu: “, lạnh...”

Dung Yên dái tai ánh đèn nhanh chóng đỏ bừng, khóe miệng cô khẽ nhếch lên. ngờ tên chịu nổi trêu chọc, phản ứng mãnh liệt thế cơ chứ. Cô xích gần, khẽ thì thầm: “Em bận tâm , hai chúng một lạnh một nóng, bù trừ cho .”

Tần Dã: “...”

thì nhiệt độ mặt nóng rực như lửa đốt.

Dung Yên tự nhiên cảm nhận nhịp tim đập quá nhanh , nghĩ đến tối nay vất vả nhiều , cần nghỉ ngơi cho t.ử tế. Thế trêu nữa, lùi khỏi vòng tay .

, còn sớm nữa, mau ngủ ! , ngày mai cũng gọi em dậy sớm một chút, em lên trấn cùng .” Sáng sớm chợ đen sẽ dễ bán hơn.

Tần Dã: “...”

Thế thì đêm nay ngủ thế nào ? thấy vợ che miệng ngáp một cái, chút tâm tư mới dâng lên đành cứng rắn đè nén xuống.

.” đưa tay tắt đèn.

Tuy nhiên, chút trằn trọc khó ngủ, sự xao động đàn ông trẻ tuổi bình tĩnh bình tĩnh ngay , đặc biệt khi yêu thương đang ngay bên cạnh. cố gắng kiểm soát nhịp thở, cố gắng làm ồn đến vợ... Cũng qua bao lâu, mới mơ màng chìm giấc ngủ. Dù thì lên núi hai , thể lực cũng tiêu hao khá nhiều.

Cho dù tối qua ngủ muộn đến , thì ngày hôm , vẫn sẽ tỉnh dậy từ sớm. Tần Dã mở mắt, nghiêng đầu cô vợ đang say giấc nồng, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng cứng rắn trong khoảnh khắc bỗng chốc tràn ngập sự ấm áp và... tình ý vô hạn. Mỗi khi mở mắt thấy khuôn mặt lúc ngủ vợ, trào dâng một cảm giác hạnh phúc tột cùng.

Cẩn thận bước xuống giường mặc quần áo. Vì trời còn sớm nên vội gọi dậy. Mở cửa phòng bước ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt... vội ăn sáng mà sân chẻ củi .

Dung Yên vì nhớ chuyện tối qua nên cũng tỉnh dậy khá sớm. Cô mở mắt , hề ngạc nhiên khi thấy bên cạnh trống . Cầm chiếc đồng hồ đặt cạnh gối lên xem, phát hiện mới năm rưỡi. Thôi ! việc thì vẫn dậy sớm...

Dung làm xong bữa sáng, bước khỏi bếp thấy con gái , bà chút bất ngờ: “Ây dô, hôm nay chuyện hiếm thấy nha! Thế mà ngủ đến gần trưa cơ đấy. thế, tối qua ngủ nhiều quá nên giờ ngủ nữa ?”

Khóe miệng Dung Yên giật giật: “, con làm gì mà ngày nào cũng ngủ đến gần trưa. Bảy tám giờ con mới dậy mà. Hơn nữa, con ngủ nướng thêm một chút, chẳng vì con một tuyệt vời ?”

“Đừng nịnh bợ bà già , bà đây ăn bộ .” Ngoài miệng tuy , khóe miệng giấu nổi nụ chứng tỏ tâm trạng lúc đến mức nào.

Dung Yên sớm nắm thóp tính cách : “Con nịnh bợ, con đang sự thật mà. , con rể ? thấy ?” Tên tự chứ?

Dung lườm cô một cái: “Con tưởng Tiểu Tần cũng lười như con chắc! Nó đang chẻ củi ngoài sân từ sáng sớm kìa!” May mà trong sân giếng nước, nếu chắc ngày nào cũng gánh thêm một khoản xách nước nữa.

Đang chuyện thì Tần Dã vặn từ sân bước . thấy vợ dậy, đang định bước tới thì vợ nhanh chân hơn một bước: “Tiểu Tần , cần dậy sớm chẻ củi thế , mấy việc cứ để làm ...”

Tần Dã thể nào để vợ chẻ củi .

, ạ, chẻ một thể đốt mấy ngày, con mệt .”

Dung làm tin cái từ " mệt" , làm việc chân tay nặng nhọc, làm gì đạo lý nào mệt.

“Tối qua con về muộn lắm ? Thực con thể ngủ thêm một lát mà. Tuy con còn trẻ, sức khỏe vẫn giữ gìn chứ.”

Tần Dã từng lớn tuổi quan tâm chân thành đến , trong lòng trào dâng một cỗ ấm áp.

, con ...”

Dung Yên ngắt lời , trực tiếp với : “, con rể lợi hại lắm đấy, tối qua săn hai con lợn rừng nặng mấy trăm cân cơ.”

“Cái gì? Hai con lợn rừng?” Dung vội vàng đưa mắt quanh quất: “Ở ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...