Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 223: Chẳng Lẽ Cốt Truyện Không Thể Đảo Ngược?
Bà già ngớ , thấy bé định , vội vàng gọi với theo: “Ây, đợi , cháu đỡ bà sang bên cạnh , nếu , bà giữa đường thế cản trở khác mất...”
Bạn thể thích: Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Cháu đỡ nổi bà , vẫn nên gọi đến thì hơn, nếu bà cảm thấy sẽ cản trở khác, thì đơn giản thôi...” Giọng Tần Dư dứt khoát: “ thì đợi đường đến, bà nhờ họ đỡ một chút.”
xong những lời , bé lùi về một bước dài.
Bà già hành động bé, trong lòng tức ách. Biểu cảm khuôn mặt già nua suýt chút nữa thì giữ nổi.
“ bé, cháu đỡ nổi cũng , cháu và em gái cháu cùng đỡ ... Bà sang bên vệ đường...”
Tần Dư quả quyết từ chối: “Thế thì , em gái cháu thể yếu ớt, em đụng , bà vẫn nên đợi một lát , cháu gọi đến.”
Tần Mai định cô bé thể làm , dù cũng chỉ đỡ một bà cụ thôi mà, cần dùng nhiều sức. cô bé kịp mở miệng thấy hai chạy về phía nháy mắt hiệu, thế đành nuốt những lời định .
“Em gái, chúng ...”
Tần Mai hỏi .
Tần Dư gì, trực tiếp kéo tay cô bé bỏ .
Bà già hai đứa ranh con cứ thế định chạy mất, bà hét lên the thé: “Còn đợi gì nữa, mau bắt cho tao.”
Vốn dĩ lên kế hoạch đợi hai đứa qua đỡ bà thì trực tiếp đ.á.n.h ngất mang . ngờ thằng ranh con trơn tuột như lươn thế.
Tiếng hét bà dứt, từ hai bên đường lao hai gã đàn ông lực lưỡng.
Phản ứng Tần Dư cũng chậm, khi thấy tiếng hét bà già đó. bé thèm ngoảnh đầu , trực tiếp kéo tay em gái.
“Chạy mau...”
Tần Mai kéo chạy về phía . hai đứa trẻ làm chạy hai gã đàn ông lực lưỡng , chạy mấy bước, hai em tóm gọn.
Tần Mai kịp vùng vẫy, miệng bịt kín, trực tiếp ngất lịm .
Còn Tần Dư vì phản ứng mãnh liệt, để gã đàn ông bịt miệng , bé c.ắ.n mạnh một miếng cánh tay gã.
Gã đàn ông đau đớn buông tay, Tần Dư liền nhảy xuống chạy thục mạng, chạy hét lớn: “Cứu mạng với! Cứu mạng với! bắt cóc trẻ con... Cứu mạng với!”
Gã đàn ông đuổi theo mấy bước kịp, bà già thấy tình hình , thể chần chừ thêm nữa, bà vội vàng hét lên một câu: “Mặc kệ thằng ranh con đó, mau thôi.”
Hai gã đàn ông , cũng chậm trễ thời gian, lập tức rút lui về nơi ẩn nấp nãy...
Còn bà già lúc thủ vô cùng nhanh nhẹn, bà bám sát theo hai gã đàn ông .
Đợi Tần Dư chạy ngược trở , ba mang theo em gái bé, mượn đám cỏ dại ven đường che khuất, biến mất tăm biến mất tích.
Nước mắt Tần Dư trào trong nháy mắt. “Em gái, em gái...”
Gọi liên tiếp mấy tiếng đều tiếng đáp , bé rõ thể chậm trễ thời gian, cũng rõ bản cho dù đuổi theo cũng vô ích. Một bé căn bản làm gì.
Thế dùng ống tay áo quệt nước mắt, nhanh chóng chạy thục mạng về phía trấn.
bé cũng cả và chị dâu đang ở , cũng thể tìm mù quáng , thế bé chạy thẳng về hướng đồn công an...
Lúc chạy đến đồn công an, suýt chút nữa thì đ.â.m sầm Tiểu Lý.
Tiểu Lý kịp thời đỡ lấy bé đ.â.m sầm : “Cháu chạy vội vàng thế làm gì?”
Tần Dư dùng tay nắm chặt lấy Tiểu Lý, giọng điệu vô cùng sốt sắng: “Đồng chí, cứu mạng với, em gái cháu bắt ...”
Tiểu Lý , chuyện chuyện đùa.
bé, phát hiện đây một gương mặt quen thuộc: “Cháu ... em trai Tần Dã ở Đại đội Tần Gia?”
Dạo Đại đội Tần Gia xảy khá nhiều chuyện, theo Đội trưởng Lục đến Đại đội Tần Gia mấy , nên vẫn nhận bé .
“, cháu chính em trai cả cháu, đồng chí, em gái cháu ba kẻ bắt , chú mau tìm em về ...”
Tần Dư nước mắt kìm tuôn rơi. Em gái bé nhát gan, lúc bắt , chắc chắn em đang sợ hãi.
Sắc mặt Tiểu Lý biến đổi lớn: “Cháu mau kể rõ xem rốt cuộc chuyện gì.”
Tần Dư liền kể chuyện gặp bà già đoạn đường khỏi trấn, đó hai gã đàn ông xông bắt họ, kết quả bé chạy thoát .
“... Đồng chí, các chú thể nhanh lên một chút ? Nếu chậm trễ, sẽ đuổi kịp mất.”
Giọng điệu Tần Dư sốt ruột sợ hãi.
“Cháu đừng vội, chú trong gọi những khác.” Tiểu Lý nhanh chóng chạy sảnh lớn.
Chỉ chốc lát , mấy cùng bước , bao gồm cả Đội trưởng Lục vẫn rời .
Tần Dư một cái, thấy sắc mặt bé trắng bệch, hai mắt sưng đỏ vẫn còn vương nước mắt, cả run rẩy. Hiển nhiên thực sự dọa sợ .
“ cả cháu chuyện ?”
Tần Dư lắc đầu: “ , bảo tối nay việc về thôn, cháu còn đang ở ...”
Câu trả lời bé khiến Đội trưởng Lục và Tiểu Lý sững .
Đội trưởng Lục đầu Tiểu Lý: “ bây giờ thông báo cho Tần Dã, đưa thằng bé tìm .”
“Rõ.” Tiểu Lý sự việc nghiêm trọng, thời gian càng thể chậm trễ, hai lời, trực tiếp đạp xe đạp rời .
Tần Dư nhanh: “Chính chỗ , bà già đó giữa đường... hai gã đàn ông xông từ hai bên , đó bọn chúng chạy về phía bên trái ...”
Đội trưởng Lục dẫn theo ba , Tần Dư , lập tức bảo họ mau tìm .
đó với Tần Dư: “Cháu về đồn công an đợi, đợi cả cháu ở đây?”
“Cháu đợi cả ở đây.” Tần Dư dám .
nãy rời cũng chỉ để gọi , nếu dựa một bé làm thể cứu em gái từ tay kẻ về .
“, cháu cẩn thận một chút.” Đội trưởng Lục chút yên tâm khi để bé ở đây một , nghĩ , những kẻ đó thể nào nữa.
Tần Dư lập tức gật đầu.
Đội trưởng Lục khóa xe đạp , trực tiếp đuổi theo... đạp xe , mà bãi đất hoang cỏ mọc um tùm thực sự đường để đạp xe.
Tần Dư ba chiếc xe đạp, trong lòng hoảng loạn vô cùng, nghĩ đến lỡ như tìm em gái, nước mắt bé lã chã tuôn rơi...
Bên Tiểu Lý đến nhà Tần Dã, Tần Dã đang nấu cơm trong bếp.
Còn thấy tiếng đập cửa mở Thiết Lâm, khi thấy công an ngoài cửa, còn tưởng chuyện cả .
Tiểu Lý để ý đến , hét lớn: “Tần Dã, Tần Dã...”
Thiết Lâm đến tìm Tần, vội vàng : “ Tần đang nấu cơm trong bếp.”
Còn Tần Dã cũng thấy gọi , thế liền bước khỏi bếp, đập mắt khuôn mặt đầy vẻ sốt sắng Tiểu Lý.
“ thế?”
“Tần Dã, em gái xảy chuyện , cô bé ba bắt , mau nghĩ xem gây thù chuốc oán với ai ?”
Nếu gây thù chuốc oán, thì còn dấu vết để theo, nếu , thì chút khó giải quyết... thể cô bé gặp bọn buôn .
Nếu kịp thời tìm về, thì rắc rối to . Dù cả nước rộng lớn như , tìm kiểu gì?
Sắc mặt Tần Dã lập tức đổi: “ em gái bắt ?”
Tiểu Lý gật đầu: “, chúng .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-223-chang-le-cot-truyen-khong-the-dao-nguoc.html.]
Tần Dã lập tức chạy ngoài.
Dung Yên vặn bước , cô nãy ở trong phòng thấy hết .
Tiểu Lý đang chuẩn : “ cùng các .”
Cô thấy Tiểu Lý đạp xe đạp đến, còn Tần Dã thì chạy ngoài , cô liền tự dắt xe đạp.
Khi thấy Thiết Lâm, cô thẳng: “ ở nhà trông chừng. vấn đề gì thì đến đồn công an.”
Cũng đợi Thiết Lâm đáp lời, cô dắt xe đạp ngoài.
“Tần Dã, đừng chạy nữa, mau qua đây đạp xe .”
Tần Dã tiếng, nhanh chóng , đó nhận lấy chiếc xe đạp từ tay vợ , nhảy lên đạp .
May mà tốc độ nhảy lên yên Dung Yên khá nhanh, mới bỏ .
Tiểu Lý phía cũng đuổi kịp.
Còn Thiết Lâm thì ở cửa những xa khỏi ngớ ... Em gái Tần bắt ?
Chẳng lẽ đám đ.á.n.h cả ?
tại bọn chúng bắt em gái Tần? Chẳng lẽ vì chị dâu cứu cả nhà ?
Suy đoán nảy trong đầu, liền hoảng hốt tột độ.
Tiếc bây giờ một trông chừng ở đây cũng thể rời , nếu về nhà gọi hai và cùng tìm .
Trong lòng sốt sắng cầu nguyện cho em gái Tần , thể nhanh chóng tìm về , cũng cầu nguyện cho chị dâu hoặc già hoặc hai đến một , cũng dễ bề báo chuyện cho họ ...
May mà lời cầu nguyện cũng linh nghiệm một nửa, lâu , thấy hai xách hộp cơm đến.
thấy , liền nhanh chóng hét lớn: “ hai, hai...”
Thiết Ngưu nhíu mày bước tới, giọng điệu bất mãn: “Mày hét lớn thế làm gì?”
Thằng nhóc lớn tồng ngồng mà vẫn còn hấp tấp như , đang ở nhà khác ?
“ hai, xảy chuyện ...” Lời Thiết Lâm còn hết, sắc mặt Thiết Ngưu đổi, “Xảy chuyện gì ? cả mất ?”
trách nghĩ như , thực sự cho đến tận bây giờ, cả vẫn chìm trong sự khó tin. Bác sĩ bảo đưa về lo hậu sự, mà vợ Tần cứu sống, mặc dù vợ Tần trông vẻ lợi hại, cô trông thực sự quá trẻ. Nếu đổi một lớn tuổi hơn, trong lòng cũng sẽ rơi sự thấp thỏm và nghi ngờ.
Tất nhiên, điểm quan trọng nhất cả vẫn tỉnh .
Nghĩ đến đây, còn yên nữa, trực tiếp định lao trong...
Thiết Lâm thấy hiểu lầm, vội vàng đưa tay kéo : “ hai, cả xảy chuyện, nhà Tần xảy chuyện, em gái nhỏ Tần đường học về bắt ...”
Thiết Ngưu thấy lời , trừng lớn mắt: “Mày thật ?”
“Em còn đùa với ? nãy đồng chí công an Lý gọi Tần và chị dâu , xảy chuyện ngay ở đầu trấn bên , , cũng giúp tìm thử xem!”
Tần và chị dâu chính ân nhân cả nhà họ, họ cứu cả, chuyện tìm tự nhiên giúp đỡ.
“Ây, , ngay đây.” Thiết Ngưu bỏ chạy.
Tuy nhiên chạy mấy bước nhớ một chuyện, thế liền nhanh chóng chạy ngược , dúi chiếc giỏ tay cho Thiết Lâm: “Đây cơm bảo mang cho mày...”
xong, liền vội vã chạy .
Bên Tần Dã và cũng đến địa điểm xảy sự việc, nhanh chóng dừng xe đạp .
“Tần Dư, rốt cuộc chuyện gì?”
Tần Dư thấy cả và chị dâu cuối cùng cũng đến, bé càng dữ dội hơn.
“Hu hu... cả, chị dâu, cuối cùng hai cũng đến ... Em gái ba kẻ cướp , bọn chúng làm em gái ngất xỉu, một em đ.á.n.h bọn chúng, chỉ thể trơ mắt bọn chúng mang em gái , em báo án... hu hu...”
Sắc mặt Tần Dã khó coi, sang vợ : “Vợ , em ở đây, tìm .”
Tiểu Lý tỏ ý cùng, hai nhanh chóng rời .
“Chị dâu, đều tại em, em nên thấy bà già đó còn tiến lên hỏi han... Nếu em sớm đưa em gái rời thì ...”
Tần Dư thực sự đau lòng và tự trách.
Dung Yên dáng vẻ đau khổ bé, đưa tay xoa đầu : “Đừng , đây em, bọn chúng mai phục sẵn ở đây từ lâu, các em tránh khỏi , em kể chi tiết cho chị , đặc biệt tướng mạo ba đó, còn nhớ bao nhiêu?”
Tần Dư thấy lời , bé bắt đầu cố gắng nhớ .
bé chú ý đến việc chị dâu lấy một cuốn sổ vẽ màu trắng và một cây bút từ lúc nào.
bé kể tướng mạo bà già đó, còn kể tướng mạo gã đàn ông bắt ...
“... Còn một nữa em chú ý xem gã trông như thế nào, em thấy chỉ kẻ định bắt em, , em còn c.ắ.n mạnh một miếng tay gã đàn ông đó, lúc đó, chắc c.ắ.n chảy m.á.u ...”
Khi bé xong, Dung Yên cũng vẽ xong bức phác họa ban đầu.
“Xem thử xem, trông như thế ?”
Tần Dư nhận lấy tờ giấy vẽ xem thử: “Lông mày bà già , miệng cũng , còn cái cũng ...”
Dung Yên lấy tờ giấy vẽ, sự miêu tả bé, cô sửa một chút.
“Xem thử bây giờ .”
Tần Dư cầm lấy tờ giấy vẽ , trong mắt lập tức bùng lên tia thù hận: “, chính bọn chúng...”
Dung Yên: “Em cầm kỹ cái , bây giờ theo chị, chúng đến ga tàu.”
Vốn dĩ Tần Dư định hỏi , đến ga tàu, bé lập tức gật đầu: “.”
Dung Yên mấy chiếc xe đạp , suy nghĩ một chút, liền một câu lên giấy: “Xe đạp công an.”
Gợi ý siêu phẩm: Kệ Mẹ Kinh Dị, Tôi Còn Bận Đi Tấu Hài. ( Thăng Thiên Cùng Tôi Đi Tấu Hài ). đang nhiều độc giả săn đón.
Sợ chữ hiểu, cô còn vẽ một hình công an thu nhỏ ở trống bên cạnh.
đó kẹp tờ giấy yên xe đạp.
“Em mau lên xe.”
Tần Dư lập tức lên yên .
Dung Yên đạp xe .
“Chị dâu, em gái tìm ?”
“Nhất định sẽ .” Dung Yên an ủi một câu.
Cô thể hiểu sự hoang mang lo sợ thằng bé .
Trong lòng càng thở dài một tiếng, vốn tưởng rằng cốt truyện đổi , ngờ Tần Mai vẫn bắt .
Nếu Tần Mai tìm , e thằng nhóc thực sự sẽ hắc hóa mất.
Nghĩ đến những kẻ đó, trong mắt Dung Yên hàn khí, cô ghét nhất những kẻ tay với trẻ con.
Đạp xe đến ngã ba đường trong trấn thì dừng : “Tần Dư, cầm bức tranh chị vẽ cho em, em đến đồn công an với công an. Chị đến ga tàu ...”
Tần Dư lúc não thể tự chủ suy nghĩ, sự ỷ bé Dung Yên lớn, tự nhiên cô gì thì nấy.
Nhảy xuống xe đạp, nhanh chóng chạy về hướng đồn công an...
Chưa có bình luận nào cho chương này.