Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 240: Xui Xẻo
Trái tim Từ Khả hoảng loạn vô cùng.
Ả bây giờ trong xem xét một phen, hai bước, lùi về.
, ả thể cứ thế bước tiệm cơm quốc doanh.
Nếu ả con tiện nhân Dung Yên đó nhận … thì sẽ tiện cho ả hành sự .
Dù ả Tần Dã và hai con tiện nhân Dung Yên đó làm mà về thành phố.
Họ chỉ đến thăm thôi ? họ thi đỗ đại học mới về thành phố.
Nếu vế … thì còn đỡ!
nếu vế … thì tuyệt đối điều ả thấy.
Con tiện nhân đó đáng lẽ sống cả đời ở nông thôn đó, mỗi ngày làm hết việc đồng áng, già nhanh hơn tất cả … nhất đàn ông đ.á.n.h cho mấy trận một ngày thì tuyệt vời nhất!
Hít sâu một , để khuôn mặt vặn vẹo khác thấy.
Bây giờ ả mặc dù thể trong, ả thể đợi bên ngoài xem thêm tình hình… lẽ ả nhận nhầm , phụ nữ đó con tiện nhân Dung Yên.
Đây tia may mắn cuối cùng mà ả tự lừa dối bản .
Đợi nửa giờ, ngay khi sự kiên nhẫn ả sắp cạn kiệt, thì thấy nhóm do Dung Yên dẫn đầu bước .
Khi ả thấy khuôn mặt Dung Yên… cùng với Tần Dã và cặp em trai em gái sinh đôi , tia may mắn cuối cùng tự lừa dối bản ả tan biến sạch sẽ.
Trong mắt lập tức tràn ngập sự tàn nhẫn, con tiện nhân … cô c.h.ế.t ở Đại đội Tần Gia ?
Dung Yên bước khỏi tiệm cơm quốc doanh cảm nhận một luồng ác ý nồng đậm, cô liền ngẩng đầu xung quanh, thấy ai.
Tần Dã bên cạnh cảm nhận thần sắc cô , thế liền nghiêng đầu khẽ hỏi: “Vợ, ?”
Luồng ác ý mà Dung Yên cảm nhận dường như biến mất, giống như nãy chỉ ảo giác cô .
“ , thôi!”
“!”
Mấy xách đồ ăn cùng về hướng nhà…
Đừng bỏ lỡ: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh), truyện cực cập nhật chương mới.
Đợi thấy bóng dáng mấy họ nữa, Từ Khả lúc mới từ trong góc khuất bước .
Hai mắt ả lóe lên tia sáng ghen tị.
Con tiện nhân Dung Yên đó… còn xinh hơn lúc ả rời .
Cơn đau do móng tay bấm rách lòng bàn tay khiến ả hồn từ trong sự ghen ghét, lạnh một tiếng, mặc kệ con tiện nhân đó vì lý do gì mới về đây, ả nhất định sẽ để con tiện nhân đó sống yên .
Nghĩ đến đây, ả mặt cảm xúc trực tiếp bỏ …
Dung Yên Từ Khả cô và Tần Dã cùng về thành phố , cho dù , cô cũng bận tâm.
Khi nhóm họ về nhà qua con hẻm, thu hút sự vây xem hàng xóm.
“ về ?” Dung đang quét dọn thấy mấy họ về, liền dừng động tác quét dọn.
Tần Dã lập tức tiến lên nhận lấy cây chổi trong tay bà: “, ăn cơm , chỗ để con.”
Dung cảm thấy đói : “ cũng .”
Dù chỗ nếu thật sự để một bà dọn dẹp, ước chừng nửa ngày cũng dọn xong.
Cơm canh do Dung Văn Minh xách về, hộp cơm đựng thức ăn do họ tự mang .
“ Yên Yên, đây, mang cho bà món thịt xào cải thảo mà bà thích đây, món đặc biệt xào cho bà đấy.”
Trong lúc Dung Văn Minh chuyện, ông bày những hộp cơm mang về lên chiếc bàn đá trong sân.
Dung : “ bảo ông cứ mang đại về ? Đặc biệt xào cái gì mà xào?”
khi bà bước tới thấy những món ăn phong phú bàn đá, khóe miệng khỏi nhếch lên… rõ ràng, bà vui.
Hết cách , ba ngày tàu hỏa, ăn lương khô mang theo miệng bà sắp phồng rộp lên .
thời gian cái miệng nuôi kén ăn cũng sắp nhạt nhẽo đến c.h.ế.t , bà cũng cần đồ ăn ngon.
“Con dọn phòng đây.” Phòng Dung Yên ở lầu hai, cô quét dọn một chút, như tối nay mới thể ở .
Dung nghĩ đến điều gì, lập tức : “Chiếc giường đó , nhỏ quá, dù bố con cũng làm việc gì nặng, chi bằng để ông chợ xem giường nào … bảo ông mua một chiếc.”
“ cần ! Dù ở đây cũng chẳng mấy ngày, chúng sẽ chuyển đến nhà mới.” Dung Yên vẫn dự định mấy ngày nay quét dọn sạch sẽ khu tứ hợp viện đó xong, thì cả nhà sẽ chuyển qua đó ở.
Phòng bên đó nhiều, hơn nữa còn rộng rãi, quan trọng nhất gần Đại học Kinh Thị hơn một chút.
Dung nghĩ cũng , nếu thật sự chuyển qua đó sớm như , thì cần thiết lãng phí tiền mua giường, đang định mở miệng đồng ý.
Dung Văn Minh ở bên cạnh lên tiếng: “Mua một chiếc ! Dù cũng tốn bao nhiêu tiền, ít nhất mấy ngày nay cũng thể ngủ thoải mái một chút. chợ đồ cũ bên xem thử, chừng thể mua một chiếc rẻ một chút.”
Dung ông , thì cũng gì để đồng ý.
“ cũng , ông mau .”
Dung Văn Minh bà: “Đưa tiền cho một ít chứ! Trong tay tiền mua .” Tiền hai vợ chồng họ đều do vợ quản lý, ông nhúng tay .
Dung cũng ông tiền, cũng quá năm đồng.
Thế bà đặt đũa xuống đang định lấy tiền…
, Dung Yên từ trong phòng bước nhanh hơn bà một bước, trực tiếp móc năm mươi đồng đặt lòng bàn tay đồng chí Lão Dung.
“, đừng lấy nữa, con đưa cho bố, nhân tiện bảo bố lúc về, mua thêm nhiều thức ăn các thứ về.”
“Thế, thế cũng nhiều quá , bố lấy mười đồng …” Dung Văn Minh trả tiền thừa.
“Bố cứ cầm lấy ! Mấy ngày nay ước chừng mua nhiều đồ, bố cứ cầm lấy .” Dung Yên cho ông từ chối, và tiện thể còn móc nhiều loại phiếu các loại, “Những thứ bố cũng cầm lấy, nếu chỉ cầm tiền, bố cũng mua đồ về .”
Dung Văn Minh thấy thái độ con gái kiên quyết, cũng đành cất cả tiền và phiếu túi: “ , bố đây.”
Ông dắt chiếc xe đạp kiểu cũ khỏi cửa.
Dung Yên xuống lầu để tìm xô, cô xách xô lên lầu quét dọn…
Dung Văn Minh đạp xe về phía chợ đồ cũ.
Gần chợ đồ cũ, Dung Văn Trạch vốn định về nhà, khi thấy bác cả đang đạp xe, trong mắt gã tràn đầy sự khó tin.
Bác cả? còn sống?
thấy sắp mất hút, gã chút do dự bám theo.
Khi gã tìm thấy , thì thấy bác cả gã đang mua giường.
Suy nghĩ một chút, vẫn tiến lên: “Bác cả!”
Dung Văn Minh thấy tiếng gọi quen thuộc, liền nghiêng đầu một cái, thấy đứa cháu trai lớn , thần sắc liền trở nên lạnh nhạt.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-240-xui-xeo.html.]
“ mày ở đây?”
Dung Côn đ.á.n.h giá tinh thần diện mạo bác cả… Trời đất, thế giống sắp c.h.ế.t.
Đây chữa bệnh ? còn nuôi dưỡng thế ?
Quan trọng nhất bộ quần áo , loại thiếu tiền, còn nữa… giày da? Nếu gã nhớ nhầm… ở cửa hàng Hoa kiều bên , đôi giày da hình như năm mươi đồng đấy! Đắt lắm.
Bác cả gã lớn tuổi như , đôi giày da năm mươi đồng chân, nghĩ đến đây trong lòng gã chua xót vô cùng.
Tâm tư xoay chuyển, biểu hiện mặt.
“Cháu nãy cũng việc ở gần đây, ngờ thấy bác cả… Bác cả, bác về lúc nào ? Bà nội cháu hơn nửa năm nay cứ nhớ mong , khi nào bác qua thăm bà nội?”
Đôi giày da Dung Văn Minh Dung Yên mua từ siêu thị gian, vốn dĩ ông , chỉ hôm qua tàu hỏa, ông bưng chậu vệ sinh đổ nước, một bé nghịch ngợm lao tới đụng đổ nước, chậu nước đổ hết lên giày, nên mới giày da để , xuống tàu xong vẫn kịp .
ngờ đôi giày da rước lấy sự ghen tị đứa cháu trai lớn, cho dù , ông cũng sẽ để trong lòng.
“ mới về, bận, thời gian sẽ .”
xong câu , ông liền lạnh lùng đầu , thêm một câu nào.
Dung Côn đối mặt với ông bác cả lạnh lùng, thần sắc gã chút bối rối.
mà, gã bây giờ cứ thế rời : “Bác cả, bác mua giường ? giường ở nhà hỏng ?”
Dung Văn Minh chút mất kiên nhẫn.
“Dung Côn, nếu nhớ nhầm thì, hai nhà chúng cắt đứt quan hệ , cho nên mày cũng đừng gọi tao bác cả nữa, mau làm việc mày .”
Tình nghĩa bề ngoài cũng thèm làm nữa.
Dung Côn những lời chặn họng đến mức mặt nóng bừng, càng đỏ rực như bốc hỏa… Tất nhiên tức đỏ mặt, bởi vì những xung quanh vì những lời bác cả gã đều dùng ánh mắt khác thường về phía gã.
“… Bác cả, chúng một nhà, thể thật sự cắt đứt quan hệ ? Lẽ nào bác vẫn còn giận bà nội ? Bà lớn tuổi như , bác vẫn đừng tính toán nữa.”
Dung Văn Minh những lời gã làm cho tức : “Mày đừng hươu vượn với tao, cả nhà mày nhân lúc tao bệnh nặng, chiếm đoạt nhà tao… mày nhanh quên ? Mau cút cho tao.”
Ông hề nhỏ, những vốn dĩ chú ý đến bên lúc ánh mắt càng khác thường hơn.
Mặt Dung Côn lúc đen lúc đỏ, lúc đỏ lúc đen, gã thể ở thêm nữa.
Cố nặn một nụ : “Bác cả, đó hiểu lầm… Thôi bỏ , bác đang lúc nóng giận, cháu đây, bác nhớ đến thăm bà nội…”
những lời cố vớt vát thể diện xong, gã chút chật vật rời .
Dung Văn Minh bóng lưng gã rời , liền thu hồi ánh mắt, một chút cũng để chuyện trong lòng.
Những khác cũng nhiều chuyện, cho dù tò mò đến cũng sẽ hỏi nhiều.
Dung Văn Minh mua một chiếc giường cũ lớn, trả mười một đồng: “ em, địa chỉ nhà đưa cho , lát nữa giúp chở đến nhà nhé, nhà đều ở nhà.”
bán một đàn ông to con, sảng khoái gật đầu.
“, bây giờ sẽ chở qua đó.”
“ cảm ơn nhiều nhé!” Dung Văn Minh xong, liền rời .
Ông còn dạo những chỗ khác, còn mua khá nhiều đồ nữa…
Dung Văn Minh chú ý đến việc phía còn một cái đuôi bám theo.
Dung Côn mặc dù mất mặt ở chợ đồ cũ, gã cứ thế rời , mà bám theo Dung Văn Minh.
Khi gã thấy Dung Văn Minh cửa hàng bách hóa mua một chặp… đến cửa hàng thịt mua một chặp…
Bám theo mãi cho đến khi Dung Văn Minh về nhà.
Bên Dung thấy Dung Văn Minh mua nhiều đồ như về, cũng gì, chỉ hỏi: “Lão Dung, chiếc giường ông mua giá bao nhiêu ?”
“Bảo chở đến… tổng cộng mười đồng.” Dung Văn Minh báo giá, Dung liền chút xót ruột, “ đắt ? Sắp bằng mua mới .”
Dung Văn Minh mặt đầy ý : “Bà nhầm , chiếc giường đó lắm đấy, gỗ đều loại đặc biệt … Tuyệt đối đáng giá , hơn nữa bà thấy ? Chiếc giường đó còn mới chín mươi phần trăm.”
Dung nghĩ đến chiếc giường chở đến quả thực khá mới.
Thôi bỏ , dù đồ cũng mua về , hơn nữa đều lắp ráp xong, lẽ nào còn thể trả ?
Dung Văn Minh sang chuyện khác: “ , ở chợ đồ cũ bên gặp Dung Côn.”
Cái tên Dung hơn nửa năm thấy , thấy, bà suýt chút nữa nhớ ai.
“… Nó gì?”
Trong mắt sự chán ghét hề che giấu.
Bà bây giờ đối với cả nhà đó nửa điểm hảo cảm, nhất hai nhà già c.h.ế.t qua .
cắt đứt quan hệ , còn sán làm gì?
“ gì, chỉ thấy xong qua chào hỏi.” Dung Văn Minh cũng vợ thích nhà thằng hai, nên cũng nhiều.
Dung hừ một tiếng: “Chào hỏi cái gì? E nó kỳ lạ tại ông c.h.ế.t đấy!”
trách bà năng sắc bén như , thật sự những chuyện khốn nạn mà cả nhà đó làm quá khiến khó chịu.
còn c.h.ế.t, tính toán căn nhà cả nhà họ.
Lùi một vạn bước mà cho dù Lão Dung c.h.ế.t , thì căn nhà cũng để cho con gái bà, lẽ nào còn thể để cho đám sói mắt trắng nhà họ ?
Hừ, thì , nghĩ thì .
Dung Văn Minh thấy bà vui, vội vàng : “ nhắc đến họ nữa… bà tức giận thế chẳng cho họ thể diện ? , trong nhà dọn dẹp xong ? Còn cần làm gì nữa ? Để làm.”
“Quét dọn thì hòm hòm , bữa tối vẫn làm, ông mau rửa mấy mớ rau đó , nhóm lửa lên, lát nữa nấu cơm.”
Dung bây giờ bảo hề chút áp lực nào.
“.” Dung Văn Minh sảng khoái đồng ý.
Xem thêm: Xuyên Thành Đích Nữ Nguyên Phối: Nàng Hồi Kinh Vả Mặt Cặn Bã! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Dung làm nhiều việc, trong nhà quét dọn sạch sẽ , bà còn sắp xếp những đồ đạc mang đến.
Quần áo phần lớn đều gửi bưu điện, lúc vẫn đến.
những thứ mắm muối củi gạo dùng ở nhà đây… dù trong thời gian ngắn cũng về, nên mang hết những thứ đó bao gồm cả đồ ăn đến đây.
Bây giờ thời tiết nóng bức, nếu sắp xếp , sẽ hỏng mất.
Tần Dã và Dung Yên bên đang lắp giường trong phòng lầu.
Dung Yên chiếc giường thành, khỏi giơ ngón tay cái lên với Tần Dã: “Làm lắm.”
Tần Dã nhận lời khen vợ, tâm trạng tất nhiên vui vẻ.
“Cái đơn giản, lắp ráp một chút .”
“Chiếc giường đủ lớn chứ? thích ?” Dung Yên trêu chọc.
thật, để bố cô tìm chiếc giường lớn một mét tám, thật sự khiến cô chút bất ngờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.