Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 291: Vậy Thì Cùng Đi
Lúc Tần Dã về đến nhà thì gần trưa. Thấy ông nội cũng ở đây, chút bất ngờ. Đưa mắt quanh một vòng, thấy bóng dáng vợ .
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Đừng tìm nữa, vợ cháu nhà .” Tần lão gia t.ử thật sự chướng mắt cái kiểu bước cửa tìm vợ .
thấy ông nội sờ sờ đây ? Đến một tiếng chào cũng gọi.
Tần Dã sang em gái , đợi hỏi, Tần Mai vội vàng : “ cả, chị dâu ... họ đón , hình như thương cần chị dâu đến chữa.”
Tần Dã: “...”
Chữa cho ai? Bệnh viện hết ?
Tần lão gia t.ử thấy căng cứng khuôn mặt, ngay hiểu rõ, bèn giải thích thêm: “Cháu Tề Ngạn chứ? Cái thằng nhóc làm công an , con trai cả nó Tề gặp chút tai nạn, Tần Chân liền đón vợ cháu .”
Chuyện truyền ngoài, ông chắc chắn .
Tần Dã: “...”
Trí nhớ tồi, lập tức nhớ Tề ai, chính cái thằng nhóc cứng đầu giống hệt Tần Dư, lúc Tần Dư mới đưa đến, Tần Chân còn xúi giục hai đứa đ.á.n.h một trận.
“Trưa nay ông ăn cơm ở đây ?”
Tần lão gia tử: “...”
Đây chẳng nhảm ? đến giờ cơm , còn cần hỏi? Chẳng lẽ làm ông nội như ông xứng đáng ăn cùng một bữa cơm?
“... Ăn.” Giọng điệu chút nghiến răng nghiến lợi.
Tần Dã thấy chữ , nét mặt vẫn chút đổi, chỉ gật đầu một cái, đó bếp. Còn về việc ông nội ăn gì... ngoài vợ , bình thường sẽ tỉ mỉ hỏi khác như .
Tần Mai ông nội một cái, về phía nhà bếp: “... Ông nội, cháu giúp cả nhóm lửa...”
Tần lão gia t.ử đưa tay cản cô bé : “... Trời nóng thế , cháu cần , một cả cháu làm , hơn nữa, tin chắc cả cháu cũng cháu giúp , cứ đây , lời cháu ...”
So với đứa cháu trai lớn lúc nào cũng lạnh lùng, ông thích cô cháu gái nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn. Hôm nay qua đây ngờ thấy cô bé đang vẽ tranh, tuy mới học gì, ông cảm thấy cháu gái nhà nhất định sẽ giỏi. điều khiến ông vô cùng bất ngờ ... dạy cháu gái nhỏ học vẽ chính cháu dâu ông.
Tần Mai ông nội , đành xuống .
Nửa tiếng , Tần Dã bưng mì nấu xong lên.
“Trưa nay ăn món .”
Tần lão gia t.ử bát mì bốc khói nghi ngút, ông chút cạn lời, buổi trưa mùa hè nóng nực thế , ăn thứ nóng hổi như , chê đủ nóng ?
Tần Dã chú ý thấy ông động đũa, liền thuận miệng hỏi một câu: “ , ông thích ?”
“... , ông chỉ kích động thôi, đây đầu tiên ăn mì cháu nấu.” Cho nên, dù trời nóng ảnh hưởng đến khẩu vị, ông cũng sẽ ăn hết bát .
Tần Dã: “...”
Ăn bát mì mà cũng kích động? thể đồng cảm nổi. Cứ thế cắm cúi tự ăn phần .
Còn Tần Mai vốn kén ăn, cho gì ăn nấy. Những từng trải qua cái đói sẽ thể hiểu tầm quan trọng lương thực, họ bữa đói bữa no... , căn bản từng ăn no, chỉ lót chút đỉnh mà thôi. Cho nên cô bé trân trọng mỗi ăn no.
Tần lão gia t.ử hai em ăn ngon lành, vốn dĩ cảm giác thèm ăn, xong, ông bỗng thấy đói, thế gắp một đũa... nếm thử, hai mắt bất giác sáng lên. Ông Tần Dã: “ ngờ tay nghề nấu nướng thằng nhóc cháu cũng khá phết.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-291-vay-thi-cung-di.html.]
Lúc , Tần Mai ngẩng đầu khen một câu: “Bây giờ cả cháu nấu ăn ngon lắm.”
... cũng ngon, dù lúc họ ăn rau dại cũng thấy ngon lành. Còn kén chọn gì nữa?
Tần lão gia tử: “ ưu điểm cũng tồi.”
Đừng bỏ lỡ: Con Cái Nam Thành [Thập Niên], truyện cực cập nhật chương mới.
Tư tưởng ông thực hề cổ hủ, giống những khác cho rằng đàn ông thì nên bếp. Cháu dâu... ông , căn bản làm mấy việc , cháu trai làm thì , trong một gia đình luôn một bù đắp cho thì mới trọn vẹn .
Ăn trưa xong, Tần Mai nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa: “ cả, để em rửa cho.”
Tần Dã cũng tranh với cô bé, đó sang ông cụ: “... Bệnh viện Quân khu ở ? Cháu thể qua đó ?”
Tần lão gia t.ử liếc một cái.
“Cháu qua đó làm gì?”
Tần Dã: “Cháu mang chút cơm cho vợ cháu, trời nóng thế , đồ ăn bên ngoài hợp khẩu vị cô .”
Tần lão gia tử: “...?”
“ Con bé thể đang bận phẫu thuật đấy...” đến đây, ông chợt nghĩ điều gì đó, liền đổi giọng: “Ông thể cùng cháu.”
ông cũng xem thử cháu dâu nhà thực sự lợi hại như . Ông dậy.
“ cháu chuẩn , ông về gọi điện thoại , đó bảo đến đón chúng , cháu cứ đợi ở nhà , lát nữa ông bảo xe chạy thẳng qua bên cháu.”
Tần Dã gật đầu: “.”
Tần lão gia t.ử cũng chậm trễ thời gian, trực tiếp chống gậy bước ngoài.
Chỉ bát đũa ba , Tần Mai rửa ngay tại bồn nước trong sân, rửa xong cô bé chạy đến mặt cả, ngẩng đầu lên: “ cả, tìm chị dâu, em thể cùng ?”
Tần Dã cô bé một cái, vốn định từ chối, dáng vẻ tràn đầy mong đợi cô bé, quả thực hiếm thấy. Thế do dự một chút gật đầu.
“... .”
Hai mắt Tần Mai... sáng lên thấy rõ.
Nửa tiếng , Tần Dã thấy tiếng còi ô tô ngoài cửa, xe đến, liền gọi Tần Mai đang ở trong nhà chính: “ thôi.”
Tần Mai , liền lạch bạch chạy . Hai em cùng bước ngoài. Lúc Tần Dã khóa cửa, Tần Mai ngoan ngoãn đợi một bên. Đợi khóa xong, mới mở cửa ghế : “Em đây, phía .”
“, cả.” Tần Mai lên xe, đó bẽn lẽn gọi ông cụ một tiếng: “Ông nội.”
Cô bé chút câu nệ, sợ ông nội thấy cô bé cùng sẽ tức giận.
“Mai Mai cùng , vốn dĩ ông cũng định bảo cả cháu đưa cháu cùng mà.” Tần lão gia t.ử liền hóa giải sự dè dặt Tần Mai.
Cô bé nở nụ bẽn lẽn ngọt ngào. khi Tần Dã lên xe, tài xế liền lái xe .
*
Tần Chân giơ cổ tay lên xem đồng hồ, thời gian trôi qua lâu như , vẫn xong? Chẳng lẽ ? Nghĩ đến đây, trong lòng khỏi lo lắng. Nếu cứu ... lo chuyện bao đồng ?
“ Tề, chị dâu Tề, để bảo mang chút cơm đến cho hai nhé! Hai ăn cũng ! Ca phẫu thuật bên trong, thời gian còn lâu, khi nào mới ngoài ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.