Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 50: Trông Thì Xấu Mà Nghĩ Lại Đẹp
“Đương nhiên thật, mỗi ngày thanh toán tiền mặt, chỉ bao cơm.” Nấu cơm mệt mỏi bao nhiêu?
Bản cô nấu, càng cô bé vất vả như .
Đại đội trưởng lập tức : “Chuyện , lát nữa loa phát thanh một tiếng, cô định khi nào bắt đầu?”
“Ngày mai bắt đầu ! , đá và gỗ, xin đại đội một lô, trả tiền.”
Đại đội trưởng thấy chữ tiền, lập tức mày ngài hớn hở: “Chuyện thành vấn đề, trong đại đội thiếu gì đá và gỗ, cô cần bao nhiêu?”
“ sửa căn nhà đó theo kiểu năm gian, bao gồm đá xây tường rào và nhà bếp nhỏ.”
xây, thì xây một cái mới .
“Đại đội trưởng xem thử, thu bao nhiêu tiền.”
Đại đội trưởng tính toán nhanh trong lòng, thực cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Dù cũng cần nhiều lắm, đá và gỗ dỡ xuống từ căn nhà Tần Dã cũng ít.
“Cô đưa mười đồng .”
Dung Yên: “...”
Mười đồng? Vật giá thời đại thật sự quá kinh .
“.”
Cô sảng khoái lấy từ trong túi hai tờ năm đồng.
Đại đội trưởng vui mừng khôn xiết, đây cũng coi như tăng thu nhập cho trong làng .
“Lát nữa phát loa thông báo xong, sẽ bảo chở gỗ và đá đến chỗ các cô.”
“ năm mới thể làm xong ?” Dung Yên quan tâm nhất chính điều .
Bây giờ cô chỉ một một phòng, một cái giường sưởi.
Phòng tắm gì đó thể cần nghĩ tới, dù chỉ cần phòng đủ kín đáo, mỗi ngày cô thể gian tắm, giới hạn thời gian hai tiếng đồng hồ, cũng đủ dùng .
Đại đội trưởng lập tức bày tỏ:
“ thành vấn đề, bảo họ gọi thêm nhiều , đảm bảo năm mới sẽ làm xong cho các cô.”
Chỉ với căn nhà đó Tần Dã, dỡ xây , chỉ cần đủ nhân thủ, căn bản cần quá lâu, vài ngày xong.
“ thì , Đại đội trưởng giúp tìm một dẫn đầu, kiểu thể quản lý , dẫn đầu trả một đồng một ngày.”
Thêm hai hào mà bớt việc, cớ làm?
Đại đội trưởng , trong lòng liền , thực ông càng tự làm, ngặt nỗi dạo công việc khá nhiều.
“Chuyện , vợ Tần Dã, đầu óc cô nhạy bén, tiến cử con trai cả nhà , nó trông coi, đảm bảo sẽ ai dám lười biếng.”
Dung Yên ý kiến: “, cứ quyết định thế . Đại đội trưởng, đây.”
Đại đội trưởng tươi rói: “ thong thả.”
Con trai cả nhà ông mấy ngày nay ở nhà rảnh rỗi sắp mốc meo lên , nếu thật sự một ngày một đồng, thì đến lúc ăn tết, còn thể kiếm mười mấy đồng.
Đây tuyệt đối một công việc .
Nhớ tới điếu t.h.u.ố.c tay, ông đưa lên ngửi ngửi, chậc, t.h.u.ố.c Hồng Mai khác biệt, thơm thật.
Ông xoay bước sân.
Gợi ý siêu phẩm: Xông Vào Cửa Ngõ Âm Dương (Tuyển Tập Truyện Huyền Nghi - Linh Dị) đang nhiều độc giả săn đón.
“Chuyện vợ Tần Dã đáng tin ? Cô thật sự thể trả tiền ?” Hoàng Thúy Hoa lúc nãy thấy, bà .
“Đương nhiên thật, trong tay cô chắc chắn tiền, nếu tiền... còn chiếc xe đạp ?” Đối với chuyện tiền bạc, Đại đội trưởng hề bận tâm.
Từ việc vợ Tần Dã nãy chớp mắt lấy mười đồng, còn cả điếu t.h.u.ố.c Hồng Mai nữa.
chủ nhân thiếu tiền .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-50-trong-thi-xau-ma-nghi-lai-dep.html.]
Chính sách bây giờ còn ai nghèo nhất thì đó nhất nữa.
mỗi năm một khác.
Hoàng Thúy Hoa nghĩ cũng : “Dù thế nào, ông giành công việc cho thằng cả nhà , ngày mai bảo nó giám công cho t.ử tế.”
Mùa đông giá rét, từng ở nhà đều sắp rảnh rỗi đến phát rồ .
Kiếm một đồng một đồng.
“Bà với thằng cả , loa phát thanh một tiếng.” Đại đội trưởng dặn dò một câu, ông liền ngoài nữa.
Năm phút , dân làng đại đội Tần Gia một nữa thấy tiếng loa phát thanh.
“Các xã viên chú ý, nhà Tần Dã sửa sang xây nhà mới, cần những trẻ tuổi khỏe mạnh và kinh nghiệm làm việc, tám hào một ngày bao cơm, những ai đủ điều kiện ý định xin mời mau đến đăng ký... Các xã viên chú ý...”
Đại đội trưởng tiến hành phát thanh vòng thứ hai.
Dân làng ban đầu thấy nhà Tần Dã sửa nhà mới, ngoài sự ghen tị , họ căn bản .
Ai rước lấy cái xui xẻo dịp năm mới chứ?
đến đoạn thế mà tám hào một ngày... từng đều sôi sục.
Trời đất ơi, nhà Tần Dã giàu thế ? Thật sự thể bỏ tám hào một ngày?
rằng công nhân bình thường ở xưởng đường trấn cũng chỉ mức lương tháng hai mươi lăm đồng, chỉ những làm lãnh đạo, họ mới ba mươi đồng thôi.
Thế mà để họ làm việc ngay cửa nhà, còn tám hào một ngày.
Đồ xui xẻo gì chứ, đó tuyệt đối một quả trứng vàng a!
còn chờ gì nữa?
Những trong nhà thể cử động , đều đồng loạt về phía trụ sở đại đội, chỉ sợ muộn một chút, sẽ đăng ký .
“Ối giời ơi, tức đau cả gan.” Vương bà t.ử tiếng loa phát thanh , cơn giận dữ liền tăng vọt.
“, ban đầu đáng lẽ nên để con cưới con ả họ Dung .” Tần Phú Quý cũng tức đau cả gan, trong mắt sự ngưỡng mộ ghen tị hận .
đến việc con ả họ Dung trông xinh , chỉ riêng việc cô nhiều tiền như , cưới cũng kiếm lời .
Hôm đó nhảy xuống nước cứu chứ?
Nếu , chuyện chẳng rơi đầu ?
Vương bà t.ử thấy lời con trai út, trực tiếp vung một tát đập gáy .
“Mày mơ cái gì đấy? Loại phụ nữ đó mày thể cưới ? Cứ cái m.ô.n.g lép nhỏ nó, tuyệt đối đẻ con trai , mày rước một đứa đàn bà đẻ con trai về làm gì? còn chỉ tiêu tiền, loại đàn bà như căn bản đồ phá gia chi tử, ai cưới đó xui xẻo.”
Tần Phú Quý nghĩ như : “ cô tiền a! còn xinh ... Hơn nữa, đàn bà rước về nhà chẳng cứ thuần phục cho t.ử tế , đ.á.n.h một trận , thì đ.á.n.h thêm trận nữa. Vẫn , đ.á.n.h tiếp... Cứ đ.á.n.h nhiều , còn đứa đàn bà nào đ.á.n.h mà ngoan ngoãn ?”
Lời chút kinh khủng, Vương bà t.ử cảm thấy con trai út lý, bà dường như cũng quên mất bản cũng một phụ nữ.
“... , cái loại tướng mạo bạc mệnh như nó, đẻ con trai, nhà chúng cần đứa con dâu đẻ con trai.”
Tần Phú Quý cũng cảm thấy sinh con trai chuyện lớn, mặc dù con vợ quỷ c.h.ế.t yểu đầu tiên sinh cho một đứa .
ở cái nông thôn , nhà ai chê nhiều con trai? Đương nhiên cũng ngoại lệ.
Xem thêm: Tái Sinh, Tôi Từ Bỏ Tra Nam, Cưới Ân Nhân Cứu Mạng - Lâm Kiến Sơ + Kê Hàn Gián (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“, cả hôm nay sáng sớm , chúng sang chỗ Tần Dã? Nó chẳng sắp xây nhà ? làm chú út như con đương nhiên giúp đỡ trông coi một chút.”
Như , đồ chẳng sẽ để cầm ?
Vương bà t.ử thấy con trai út : “, thấy mày cứ xem thử, bọn chúng tuổi trẻ thì cái gì? Bảo chúng giao tiền cho mày quản lý, như cũng sẽ lừa mất.”
Tần Phú Quý thấy chữ tiền, đôi mắt đục ngầu lập tức sáng lên mấy độ.
“, chính cái lý , con dù cũng coi như bậc trưởng bối, con quản lý tiền cho chúng, đó cũng vì cho chúng thôi.”
đắc ý nghĩ thầm, rốt cuộc sẽ bao nhiêu tiền rơi tay đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.