Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 519: Chị Gái Mồ Côi Và Em Trai Thợ Săn Thời Cổ Đại 40
Hoắc Đao Dung cô nương cũng chuẩn ngoài, gã chút hiểu lầm, còn tưởng Dung cô nương yên tâm về gã, nên đích ?
“ bạc cầm lấy, chuyện làm khế ước, lo liệu giúp . Ngoài , chiếc xe ngựa cho dùng tạm, mua chút đồ.”
Dung Yên chia bạc thành hai phần, đưa phần lớn hơn cho Hoắc Đao.
“Mười lượng dư , cứ cầm lấy.”
Hoắc Đao lập tức : “Dung cô nương, cái cần...”
đợi gã xong, Dung Yên xua tay: “Cho thì cứ cầm lấy .”
xong câu , nàng liền bước ngoài lên xe ngựa.
Dung Cẩm vẫn cùng nàng.
Vì Dung Cẩm ở trạch một .
Dung Yên nghĩ dù cũng mua đồ cho thằng bé, nên để thằng bé theo cũng .
Xe ngựa do khác đánh, còn Hoắc Đao đến nha môn cần xe ngựa, gã tự thể theo hai tỷ , đương nhiên cũng yên tâm.
Thế gã liền điểm mặt vài thị vệ bảo bọn họ theo.
Và cẩn thận dặn dò một phen: “... Các ngươi nhất định bảo vệ Dung cô nương và Dung thiếu gia.”
Những thị vệ điểm danh lập tức dõng dạc đáp: “.”
Dung Yên cũng ý kiến gì về việc mấy theo.
Nàng bảo đ.á.n.h xe xuất phát...
Thực nàng thể mua trong siêu thị gian, một thứ... nàng bắt buộc cho qua mắt khác, nếu , làm giải thích những thứ xuất hiện từ hư ?
Đầu tiên đến cửa hàng lương thực... khi hỏi thăm chưởng quầy cửa hàng lương thực về giá cả, nàng liền giá lương thực bên ngoài đắt gấp đôi so với siêu thị gian nàng.
Mặc dù , nàng vẫn mua một trăm cân gạo tẻ, một trăm cân bột mì trắng, cộng thêm một trăm cân bột ngũ cốc...
Đến các cửa hàng khác... vật giá đều đắt hơn siêu thị gian nàng gấp hai ba , thậm chí thứ gấp năm sáu .
Ngay cả gấp mười cũng .
thật lòng, lúc mua, nàng chút xót tiền... Hơn nữa, nàng lờ mờ nảy một cách kiếm tiền.
Đó chính lợi dụng gian để mua bán .
Dù vật tư... siêu thị gian nàng thực sự thiếu.
Cách thể kiếm tiền tiện lợi nhất.
đơn giản đỡ tốn sức, cớ làm?
Hơn nữa, nàng bán với giá cao, cứ để bách tính bình thường mua lương thực với mức giá như .
Nghĩ đến đây, ý định càng thêm kiên định.
Vốn định tìm nha khách trung niên , liếc mắt phố hình như khá nhiều cửa tiệm cho thuê.
Đừng bỏ lỡ: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến, truyện cực cập nhật chương mới.
thì tự đàm phán .
“A tỷ, tỷ ?” Dung Cẩm thấy A tỷ im nhúc nhích nửa ngày, thằng bé liền chút lo lắng.
Dung Yên hồn, cúi đầu liền bắt gặp ánh mắt lo lắng Dung Cẩm, thế lắc đầu: “A tỷ .”
lúc cách đó xa treo biển cho thuê cửa tiệm, thế liền bước tới.
Nàng cửa tiệm xem thử... Chỗ bố cục cũng tương tự như mấy cửa hàng nàng mua đồ, trông khá rộng rãi.
Nàng vô cùng hài lòng.
Chưởng quầy từ hậu viện bước thấy cửa tiệm , liền lập tức tiến lên: “Vị tiểu thư , xin hỏi mua gì?”
Cửa tiệm lão bán một đồ tạp hóa lặt vặt đáng tiền.
Cả ngày trời chẳng mấy mống khách.
Hôm nay hiếm khi thấy một vị quý nhân như tiên nữ bước cửa tiệm, lão cảm giác như rồng đến nhà tôm .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-519-chi-gai-mo-coi-va-em-trai-tho-san-thoi-co-dai-40.html.]
Dung Yên thu hồi ánh mắt, trực tiếp hỏi chưởng quầy: “Cửa tiệm ông cho thuê ?”
Chưởng quầy , lão sững sờ, ngay đó liền phản ứng , lão vội vàng gật đầu: “, , chỉ cho thuê, nếu tiểu thư mua, thì cũng ạ.”
Cửa tiệm lão kiếm tiền, bán từ lâu .
Chỉ tiếc , đến thuê còn chẳng , huống hồ đến mua.
Dung Yên thấy chữ mua.
Nghĩ ngợi một chút, cũng thể.
“Nếu ông bán, thì giá cả thế nào?”
Chưởng quầy thấy nàng hỏi giá, hai mắt sáng rực lên: “Một trăm lượng.”
Dung Yên mức giá , nghĩ ngợi một chút, cũng đắt lắm, dù đây cũng cửa tiệm.
Tuy nhiên, mặc cả thì vẫn mặc cả.
“Tám mươi lượng.”
Chưởng quầy mức giá , mặt lộ vẻ đau khổ: “Tiểu thư, mức giá cũng... tàn nhẫn quá , thế , chín mươi lăm lượng nhé! Vị trí cửa tiệm khá , hơn nữa, cửa tiệm cũng khá rộng, chỉ , phía còn một cái sân nhỏ, ba gian phòng, một nhà bếp nhỏ, cộng thêm một cái giếng, cho dù cô để một gia đình hạ nhân ở cũng vấn đề gì.”
Xem thêm: Sau Khi Tráo Thân Gả Cho Sĩ Quan, Mẹ Kế Thân Kiều Thể Nhuyễn Nằm Thắng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vị tiểu thư mắt khí chất bất phàm, chắc chắn sẽ ở đây .
Dung Yên lão: “Chín mươi lượng, bán thì bán, nếu bán ... thì thôi .”
Chưởng quầy thấy chín mươi lượng, lão c.ắ.n răng: “ ! Chín mươi lượng thì chín mươi lượng.”
Bán chút tiền cũng .
Dung Yên đầu bảo thị vệ đang đợi bên ngoài .
Nàng lấy chín mươi lượng bạc: “Ngươi cùng ông đến nha môn làm thủ tục, lúc Hoắc Đao chắc vẫn còn ở bên đó.”
“.” Thị vệ lập tức đáp lời, đó gã nhận lấy bạc.
Chưởng quầy ngờ chuyện suôn sẻ như , cửa tiệm lão thực sự bán .
Lúc chút kích động: “Tiểu thư đợi một lát, lấy khế ước nhà ngay đây...”
Lão hớn hở từ cửa nhỏ về hậu viện.
lâu lão bước , theo lão một phụ nữ.
“Tiểu thư, đây tiện nội, bảo bà dọn dẹp chỗ ngay đây. Ngoài , đây chìa khóa cửa tiệm , cô cầm lấy. cùng thị vệ cô đến nha môn làm thủ tục sang tên đây.”
Dung Yên gật đầu: “ !”
Đợi chưởng quầy khỏi, phụ nữ mới cẩn trọng lên tiếng: “Tiểu thư, đương gia nhà chúng , chỉ dọn dẹp một sổ sách sổ sách gì đó thôi, còn bộ đồ đạc trong cửa tiệm ... đương gia sẽ để hết trong cửa tiệm .”
“ cần, bà cứ dọn hết những thứ .” Dung Yên xem qua , những đồ tạp hóa ... đáng bao nhiêu tiền.
phụ nữ nàng cần, hai mắt khỏi sáng lên vài phần: “ dọn dẹp sạch sẽ chỗ cho cô ngay đây.”
“Cũng cần vội, ngày mai .”
“ cần đến ngày mai , một lát xong thôi.” Vốn dĩ trong cửa tiệm cũng chẳng bao nhiêu đồ đạc, ngay cả hậu viện... thực cũng trống .
Dung Yên gật đầu, nàng đ.á.n.h giá cửa tiệm , trong lòng kế hoạch cải tạo như thế nào.
Bên phía nha môn, Hoắc Đao lấy khế ước nhà, đang định về, thì thấy thị vệ mà gã vốn dĩ bảo theo Dung cô nương xuất hiện mắt.
Điều khiến trong lòng gã sốt ruột, còn tưởng Dung cô nương xảy chuyện gì .
“Ngươi đang bảo vệ cô nương ? đến đây ?”
Thị vệ lập tức kể chuyện Dung Yên mua một cửa tiệm.
Hoắc Đao:...
Cho nên, chỉ mới một chốc lát, Dung cô nương mua thêm một cửa tiệm nữa? Nàng đây mở cửa tiệm buôn bán ?
Thật , hóa Dung cô nương nhiều tiền như .
“ , , những việc còn để lo, ngươi mau về .”
Quan trọng nhất bảo vệ cho , nếu thực sự xảy chuyện gì, thì bọn họ ăn hết cũng gói mang mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.