Thập Niên 70: Xuyên Sách Thành Vợ Cả Pháo Hôi, Tôi Cầm Kho Vật Tư Tỷ Đô Đá Bay Đám Cặn Bã
Chương 87: Lần Đầu Tiên Dã Ca Cảm Thấy Tên Em Trai Mình Rất Chí Lý
Bữa tối vô cùng phong phú. bánh bao thịt, còn cá và thịt. Thơm nức mũi, quả thực quá kích thích vị giác. còn cơm trắng. Thế ăn quá ngon .
Tần Dư trong lòng thầm kêu một tiếng tội , quá lãng phí. mà, thực sự thơm, nước miếng bé sắp chảy ròng ròng .
“ , bưng sang chỗ cả cùng ăn nhé?”
Vốn dĩ Dung Yên thích việc ngủ và ăn lẫn lộn với . ở đây những nhà giường sưởi hình như đều ăn như . Đặt một chiếc bàn nhỏ giường sưởi, quây quần bên .
“Bên đó mùi thuốc, cứ để bên ăn .”
Tần Dư , cũng ý kiến gì nữa. Vốn dĩ bé ăn ở cũng , chỉ nghĩ đến nhiều món ngon thế , nhất cả nhà ăn cùng , đừng tách cả .
“ em bưng qua cho cả.”
Dung Yên ngăn : “ cần bưng, gọi qua đây ăn, dù cũng .”
nãy cô kiểm tra qua, vấn đề gì lớn, thì cần chiều chuộng. Hơn nữa, chẳng ? chiều chuộng hai đứa nhỏ, càng nên như thế.
Tần Dư cảm thấy cũng , nếu cả , qua bên ăn cũng .
“Em gọi.”
bé ba chân bốn cẳng chạy ngoài. Dung Yên thì với Tần Mai: “Em sang một bên , để chị bưng thức ăn.”
Cô tiến lên bưng bộ thức ăn đang hấp trong nồi lên bàn.
Bên Tần Dư bước cửa bắt đầu gọi: “ cả, ăn cơm thôi, chị dâu bảo qua bếp ăn.”
Tần Dã đáp một tiếng: “Ừ, .”
Tần Dư liền về, chạy nửa đường chạy ngược trở : “ cả, cần em dìu ?”
Tần Dã: “… cần.”
“ ! nhanh lên nhé, thức ăn nguội sẽ mất ngon.” Tần Dư nghĩ đến bữa cơm tối nay, bé chạy như bay về bếp.
Bên Tần Dã thực đau lắm, nên cũng nhanh chóng qua đó. Khi thấy thức ăn bày bàn, ngạc nhiên: “Những thứ tiệm cơm quốc doanh ?”
Dung Yên gật đầu: “ .”
Cô cảm thấy cá ở tiệm cơm quốc doanh làm khá ngon, còn thịt nữa… cũng làm ngon. Dù cô và Tần Mai đều nấu hương vị đó.
Tần Dã gì thêm, trực tiếp xuống. Tần Dư thấy , nhanh chóng xới cơm cho cả, còn xới cho cả chị dâu nữa. Cuối cùng mới đến em gái và phần .
Tần Dã gắp một miếng thịt cá, gỡ hết xương đó. Hướng đũa vươn tới, Tần Dư tưởng cả gắp cho , liền đưa bát : “ cả, thực em tự làm …”
Tần Dã liếc bé một cái, cái bát bé đưa tới: “Ừ, em nghĩ , cứ tự làm .”
đó mặt biến sắc vòng miếng cá gỡ xương qua cái bát đó đặt lên bát cơm Dung Yên.
Tần Dư: “…?”
Dung Yên: “…”
Đừng bỏ lỡ: Ác Nữ Hoàn Lương Mang Theo Không Gian Ngàn Tỷ Vật Tư Nuôi Con, truyện cực cập nhật chương mới.
Tần Dã chạm ánh mắt Dung Yên, ôn tồn lên tiếng: “Em yên tâm, đũa đũa chung, em ăn ! xương .”
Dung Yên: “… Em tự làm .”
“Mắt tinh hơn, gỡ xương làm giỏi hơn.” Tần Dã mãi tìm cơ hội, bây giờ vất vả lắm mới thể làm chút việc cho cô, đương nhiên nắm lấy.
Tần Dư: “…”
Xùy, bé tự đa tình . ngờ cả như . gỡ xương giỏi, đây cũng từng thấy gỡ xương cho em và em gái.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-xuyen-sach-thanh-vo-ca-phao-hoi-toi-cam-kho-vat-tu-ty-do-da-bay-dam-can-ba/chuong-87-lan-dau-tien-da-ca-cam--ten-em-trai-minh-rat-chi-ly.html.]
“ cả, để em làm cho! Chị dâu mùi thuốc.”
Dung Yên: “…”
Hình như cô căn phòng đó mùi t.h.u.ố.c mà?
Còn câu Tần Dư khiến sự ôn hòa mặt Tần Dã cứ thế cứng đờ. nhàn nhạt quét mắt Tần Dư một cái, đó về phía Dung Yên: “… Xin , mùi t.h.u.ố.c ảnh hưởng đến em.”
Dung Yên thể sự thất vọng và tự trách quá rõ ràng mặt : “… , gỡ xương khéo, em đỡ mất công…”
Sự ôn hòa mặt Tần Dã trở .
“ gỡ xương tiếp cho em.”
Dung Yên: “…”
Cái đó thì cần thiết. dáng vẻ hứng thú bừng bừng , lời từ chối cứ mắc kẹt ở cổ họng. Thôi bỏ , làm thì cứ để làm!
Tần Dư dám nhiều, bé luôn cảm thấy ánh mắt cả quét về phía chút lạnh lẽo. Thế dứt khoát cắm cúi ăn cơm. Thức ăn ngon lành khiến bé quên những thứ khác. Thực sự quá ngon.
Một bữa cơm trôi qua… chung cả nhà ăn uống vui vẻ. Đây bữa cơm họ ăn no nhất từ đến nay. Tần Mai và Tần Dư hợp tác, giành lấy công việc rửa bát cọ nồi.
Bạn thể thích: Sau 10 Năm Chia Tay, Tôi Bị Người Cũ Mặt Lạnh Quấy Rầy - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Dung Yên nhớ một chuyện: “Vài ngày nữa, nhà cửa xây xong hết, cần mời trong thôn đến ăn cỗ tân gia ?”
Tần Dã kịp mở miệng, Tần Dư đang rửa bát chịu . bé chạy nhanh tới: “ mời.”
Mời cái gì mà mời? trong thôn cũng từng mời họ ăn cỗ, dựa nhà họ mời khác?
Tần Dã đồng tình với lời bé: “ mời, cần thiết, chúng kết hôn cũng làm cỗ, ngôi nhà càng cần thiết.”
đó bổ sung thêm một câu: “Chúng giao thiệp gì nhiều với trong thôn.”
xây nhà , một , lúc sắp đến Tết nông nhàn… tất nhiên, quan trọng nhất vợ trả tiền công cao. Những đó vì kiếm thêm vài đồng, đến lúc ăn Tết thể mua thêm chút đồ ăn, nên mới nhiều đến làm việc như .
Dung Yên thấy hai em họ đều , liền gật đầu: “, theo hai , dù chuyện em cũng hiểu, chỉ tiện miệng hỏi một chút thôi.”
Tần Dư cô , âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần làm cỗ , nếu , bao nhiêu đến nhà ăn, sẽ tốn bao nhiêu lương thực chứ? Hồi lúc bọn họ sắp c.h.ế.t đói, cũng chẳng thấy ai mang chút đồ ăn đến cho, dựa bây giờ làm cỗ?
bé chạy về rửa bát tiếp.
Dung Yên thấy , liền với Tần Dã: “Em dìu về phòng.”
Tần Dã , yếu ớt thấy rõ bằng mắt thường, khẽ gật đầu: “.”
Tần Dư luôn chú ý đến bên , lúc thấy lời cả, bé vẩy nước tay, chạy tới.
“ cả, sức em lớn, để em dìu .”
Tần Dã liếc xéo bé: “…”
chuyện mày ?
đầu tiên, phát hiện cái tên cha đặt cho thằng nhóc quả quá chí lý. (Tần Dư - Dư trong dư thừa).
Đáng tiếc thằng nhóc Tần Dư sắc mặt, lúc bé chuẩn tay thì cả nhẹ nhàng đẩy .
“… Em vẫn nên giúp em gái rửa bát ! Đừng để con bé làm một . Chỗ … chị dâu em , bọn tiện đường, đều về phòng.”
Dung Yên thì nghĩ nhiều như , chủ yếu biểu cảm Tần Dã điều gì khác.
Tần Dư thấy làm việc, cả liền ỉu xìu.
“… Ồ, !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.