Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Dâu Góa Của Nam Chính? Nữ Phụ Độc Ác Từ Chối Tẩy Trắng

Chương 278: Thằng nhóc con, lực khí đúng là khá lớn

Chương trước Chương sau

Biết hôm nay vợ , Thẩm Nam Sơ, c tác về, Bùi Chính Niên đặc biệt chắt chiu ra chút thời gian từ c việc bận rộn ở đơn vị, bước về nhà dưới ánh hoàng hôn bu chiều, trở lại sân tứ hợp viện.

Vừa bước đến cửa nhà, còn chưa kịp đẩy cánh cửa gỗ sơn đỏ đang khép hờ, đã nghe th từ bên trong vọng ra những tràng cười đùa vui vẻ: giọng nói ngọng nghịu non nớt của con trai, lời đáp lại dịu dàng đầy cười nói của vợ, còn cả tiếng hát nhỏ lâm râm từ nhà bếp của mẹ .

Âm th quen thuộc ấm áp này, trong khoảnh khắc đã rửa sạch lớp bụi phong trần cùng sự mệt mỏi bám trên , khóe miệng kh tự giác giãn ra.

đẩy cổng vào sân, thứ đầu tiên đập vào mắt, chính là Thẩm Nam Sơ đang ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây thạch lựu, cô cúi đầu, ánh mắt dịu dàng đứa con trong lòng, ánh hoàng hôn vàng rực vẽ nên đường nét mềm mại bên gương mặt cô.

Còn thằng quỷ nhỏ đại nhân kia của , Bùi An Thần, thì đang ngồi thoải mái trên đùi mẹ, tay nhỏ ôm chặt l cổ mẹ, đầu nhỏ tựa vào hõm vai mẹ, dáng vẻ chiếm hữu rõ ràng: đây là núi của ta mở ra.

Bùi Vân Chu đang ngồi xổm một bên, cố dùng cọng cỏ đuôi ch.ó trêu chọc cháu trai kh thành, tỏ ra hơi buồn chán chẳng biết làm gì, ngẩng mặt lên liền tr th bóng dáng hai .

Lập tức, Bùi Vân Chu như tìm được tổ chức, mắt sáng lên, "sốt" đứng dậy, vài bước x đến bên cạnh Bùi Chính Niên, hạ giọng, mang theo chút ủy khuất cường ệu mách tội:

" hai! cuối cùng cũng về !"

"Con ! Con trai cưng của nó bắt nạt em!"

Bùi Chính Niên nhướng mày, ánh mắt thu lại từ hai mẹ con, đặt lên em trai, giọng ệu mang chút trêu đùa:

"Ồ? Nó bắt nạt em thế nào? Cướp kẹo của em? Hay làm hỏng mô hình của em ?"

thực sự kh thể tưởng tượng nổi, một đứa nhóc mới hai tuổi còn thơm mùi sữa thể bắt nạt một th niên đang tuổi ăn tuổi lớn thế nào.

Bùi Vân Chu lập tức sống động, thêm mắm thêm muối kể lại một lượt quá trình vừa bị cháu trai tát vào mặt chuẩn xác, nhấn mạnh trọng ểm đã bị coi thường trí tuệ ra .

"... hai, nói xem, nó mới bao nhiêu tuổi? Cái khả năng quan sát này, cái logic này, cái miệng lưỡi này! Em bị nó chặn họng kh nói nên lời! Đ chẳng là bắt nạt ?"

Bùi Chính Niên nghe xong, kh những kh thương hại em trai, ngược lại còn cười khẽ.

vỗ vỗ vai Bùi Vân Chu, giọng ệu mang sự khinh miệt kh che giấu:

"Mày một đứa làm chú, kh bằng một đứa trẻ hai tuổi, còn mặt về mách tội? Đồ bất tài!"

Nói xong, kh thèm để ý đến Bùi Vân Chu mặt đầy ấm ức nữa, bước dài, thẳng tiến về phía hai mẹ con dưới gốc cây.

Nhóc con Bùi An Thần từ lúc Bùi Chính Niên vừa bước vào sân đã chú ý đến .

Cái đầu nhỏ nhúc nhích nhẹ, trong mắt thoáng qua tia hưng phấn cùng vui mừng nhỏ nhoi.

Nhưng chút hưng phấn này, khi th Bùi Chính Niên bước dài như bay, mục tiêu rõ ràng tiến về phía Thẩm Nam Sơ, lập tức bị một cảm giác nguy cơ mãnh liệt thay thế.

Kh ổn !

Bố muốn tr mẹ với nó.

Bùi An Thần lập tức ôm chặt l cổ Thẩm Nam Sơ, cánh tay nhỏ cũng trong nháy mắt siết chặt hơn. Thân hình nhỏ bé cũng lại co sâu hơn vào lòng mẹ, đôi mắt to cảnh giác Bùi Chính Niên càng lúc càng đến gần.

Trên khuôn mặt nhỏ mềm mại ngọt ngào viết rõ ràng:

Bố là xấu, sẽ tr mẹ với nó.

Kh được, mẹ là của nó!

Thẩm Nam Sơ trong lòng đã đoán ra cái suy tính nhỏ nhặt của con trai , nụ cười trong mắt càng thắm.

Bùi Chính Niên bước đến gần, trước tiên dành cho Thẩm Nam Sơ một nụ cười dịu dàng:

"Về ? Đi đường vất vả ."

"Cũng được, chỉ là hơi nhớ đồ nấu."

Thẩm Nam Sơ nói thật.

Khá lâu chưa ăn cơm Bùi Chính Niên nấu, nhớ ghê.

"Mai nấu cho em."

Trên mặt Bùi Chính Niên tràn đầy sự dịu dàng chiều chuộng.

"Ừ."

Thẩm Nam Sơ hài lòng.

Chào hỏi vợ xong, Bùi Chính Niên mới con trai, đưa tay ra, muốn xoa xoa đầu nhỏ của nó:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"An Thần, nhớ bố kh?"

"Nhớ."

Bùi An Thần cho cái đầu nhỏ của ba giây thời gian đặt vào tay Bùi Chính Niên.

Sau đó, Bùi An Thần lập tức giấu mặt nhỏ vào hõm cổ Thẩm Nam Sơ, chỉ để lại cho Bùi Chính Niên một cái gáy cùng đôi tay nhỏ mũm mĩm đang bám chặt l Thẩm Nam Sơ.

Bùi An Thần dùng hành động biểu thị nó đã nhớ xong , bố thể đ.

Trong mắt Bùi Chính Niên thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Thằng nhóc con, muốn tr vợ với ?

Bùi Chính Niên kh tức giận, ngược lại cảm th cái dáng vẻ bảo vệ đồ ăn của con trai thú vị vô cùng.

cố ý ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh Thẩm Nam Sơ, cánh tay tự nhiên vòng qua vai cô, kéo cô về phía một chút:

"Ngồi đây mỏi kh? Về trong phòng nghỉ một lát?"

Thẩm Nam Sơ cảm nhận được nhiệt độ cùng sức mạnh truyền từ vai, trách móc liếc chồng một cái, còn chưa kịp nói, Bùi An Thần trong lòng đã kh chịu nổi .

Nhóc con cảm th mẹ bị kéo động, lập tức ngẩng đầu lên, bất mãn trừng mắt bố.

Quả nhiên, bố hôi hám muốn tr mẹ với nó.

Sau đó, Bùi An Thần dốc hết sức trâu, dùng thân hình nhỏ bé của ra sức kéo mẹ về phía ngược lại, trong miệng còn phát ra tiếng phản kháng "ừm~", mặt nhỏ đỏ bừng lên.

Một bên là cánh tay kiên cố của chồng, một bên là toàn bộ lực khí kéo co của con trai, Thẩm Nam Sơ bị kẹt ở giữa, muốn khóc kh thành tiếng, muốn cười cũng kh ra.

Bùi Chính Niên th con trai bộ dạng như đối mặt với kẻ địch, ra sức bảo vệ lãnh địa, ánh mắt cười sâu hơn, cố ý lại siết chặt hơn cánh tay một chút.

Bùi An Thần th kéo kh động, bu một tay đang ôm cổ, chuyển sang dùng cả hai tay nhỏ mũm mĩm cùng ra sức đẩy cái cánh tay tội ác kia của Bùi Chính Niên, l mày nhỏ nhăn thành nếp, trong miệng lẩm bẩm kh rõ:

"Tránh ra... bố tránh ra... mẹ, của An Thần!"

Thằng nhóc con, lực khí đúng là khá lớn.

Kh uổng c ăn một thân thịt.

Cuối cùng, Bùi Chính Niên sợ con trai dùng sức quá làm đau, chủ động bu tay ra.

Bùi An Thần lập tức như tướng quân nhỏ tg trận, lần nữa chiếm hữu chặt chẽ vòng tay mẹ, còn đắc ý ngẩng cái cằm nhỏ về phía bố.

Bùi Chính Niên thì bất đắc dĩ lại chiều chuộng lắc đầu, đưa tay nhẹ nhàng véo má phúng phính của con trai.

...

Buổi tối, vệ sinh cá nhân xong xuôi, đến giờ kể chuyện trước khi ngủ.

Đây là khoảnh khắc ấm áp Bùi An Thần mong chờ nhất mỗi ngày, được ở riêng với Thẩm Nam Sơ.

Nó sớm đã leo lên giường lớn của bố mẹ, chui vào phía trong sát tường, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ánh mắt tha thiết Thẩm Nam Sơ:

"Mẹ, kể chuyện."

Thẩm Nam Sơ cầm sách truyện lại, vừa ngồi xuống cạnh giường, Bùi Chính Niên cũng vệ sinh xong, mặc đồ ngủ bước vào.

tự nhiên đến phía bên kia giường, định lên giường.

Bùi An Thần th, lập tức căng thẳng lên, thân hình nhỏ ngồi thẳng tắp, đưa ngón tay nhỏ chỉ về phía bố, nghiêm túc nói:

"Bố, giường của bố, ở đằng kia!"

Nó chỉ một chỗ sofa trong phòng.

Trước đây, Bùi Chính Niên sợ nửa đêm về, đ.á.n.h thức Thẩm Nam Sơ, đều tạm bợ ngủ trên sofa.

Bùi Chính Niên giả vờ kh nghe th, một chân đã quỳ lên mép giường, cố ý trêu chọc Bùi An Thần:

"Bố cũng muốn nghe mẹ kể chuyện, làm bây giờ?"

...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...