Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp

Chương 135:

Chương trước Chương sau

Năm 1973. ngày mười hai tháng một dương lịch, mùng chín tháng mười âm lịch, bầu trời trong x lạ thường, kh một gợn mây, kh khí hơi khô lạnh, nhưng vẫn kh ngăn được trái tim nóng như lửa của thôn dân Hà Đường.

An Tri Hạ chằm chằm đồng hồ đeo tay, đến giờ lành liền giục trai đạp xe đón dâu. Hôm nay An Tri Thu mặc một bộ âu phục Trung Sơn màu xám sắt, giày da màu đen, tóc đầu nh gọn gàng, khuôn mặt màu lúa mì từ tối hôm qua đã đỏ bừng, nụ cười ngốc nghếch, hàm răng trắng như sắp bị đ cứng hết.

Đôi chân dài đạp chiếc xe mới màu ngói sáng bóng treo b hoa lụa đỏ to lao ra ngoài, phía sau là một hàng nam th niên trí thức ăn mặc chỉnh tề đạp xe.

Mọi kh nhịn được lần lượt đếm qua, đúng là chín !

Hạ Hoa thích ềm lành, số chín tượng trưng cho lâu dài, tính cả chú rể chính là thập toàn thập mỹ (viên mãn), nói thế nào cũng ý nghĩa tốt. Lúc này trong thôn mới nhận ra Phương Hồng Diệp kh chổi, ta rõ ràng là một ngôi may mắn bị phủ bụi, cảnh tượng phô trương này mà xem, thể hiện nhà trai hài lòng cô dâu mới sẵn sàng tốn sức giữ thể diện.

An Tri Hạ ở trong nhà chào hỏi khách khứa, m đứa bé nhà họ Phòng cũng tới giúp đỡ, còn bác Hoa dẫn m cô con dâu bận trước bận sau.

Gần như một nửa số trong thôn đều chen chúc trong sân nhỏ, thậm chí còn nằm sấp trên đầu tường nhà Hàng Hướng Lỗi và Nhiếp Nghĩa Xương.

"Em gái, kh đến muộn chứ?" Hồng còn chưa th , đã nghe th tiếng cười ha ha đặc biệt truyền tới.

An Tri Hạ vội vàng tươi cười tiến đến chào đón, lại phát hiện xã trưởng, chủ nhiệm Chương, chị Lý, Vương, năm chú xuất ngũ và một số đồng nghiệp quan hệ tốt thường xuyên qua lại, thậm chí còn cả bác ba Dương đều đứng ở cửa.

" tất cả mọi đều tới thế này?" Cô vui vẻ chào hỏi trực tiếp dẫn vào phòng .

Phòng Lễ Hi dắt theo hai em gái bưng nước đường đỏ ấm vào, lễ phép đưa trái cây cho từng . lớn cười khen ngợi vài câu nhét kẹo bánh vào vòng tay lũ trẻ.

" Hồng kh ở trong huyện hơn nửa tháng , chẳng lẽ lại cố ý về gấp dự hôn lễ của trai em ?"

Hồng uống nước xong, l trong túi xách ra một tập hồ sơ đưa tới: "Cũng kh hẳn, sau khi hồ sơ của m đứa được xét duyệt, muốn về kinh đô lúc nào cũng được, nhưng nhất định đến một chuyến trước khi m đứa rời , vừa vặn trai em kết hôn, mang tiếng là cả, chẳng lẽ lại kh được thể hiện một chút?"

An Tri Hạ mỉm cười cầm l túi hồ sơ, l ra xem, đó là bằng chứng về các loại thủ tục và báo cáo c việc của hai em trở lại thành phố: " Hồng đúng là biết giữ lời, em chỉ nói với cho vui, kh ngờ lại lặng lẽ hoàn thành như vậy, bọn em cũng kh biết cảm ơn như thế nào."

Hồng cười xua tay: "Đâu đâu , cũng kh cao quý như các em nghĩ, sau này em ta sẽ còn hợp tác nhiều chỗ, nếu kh thể xử lý chút chuyện nhỏ này cho em gái thì mặt mũi nói chuyện khác nữa? ều." Hàng l mày đen dày của nhíu lại: " ều kh biết Tri Thu sắp kết hôn, chỉ sợ c việc của em dâu này kh dễ dàng, sẽ mất chút khó khăn trắc trở."

một số ân huệ cần để dành dùng khi cần thiết, nếu sử dụng quá thường xuyên, yêu cầu liên tục, sẽ chỉ thiệt thòi phần hơn. Dựa theo ý của , hai em cần đứng vững ở kinh đô trước, để quý nhân th rõ giá trị, đến lúc đó vốn thương lượng, mới tính kế chuyện này.

An Tri Hạ lắc đầu, cười nhẹ nói: "Chuyện này kh cần phiền Hồng, bọn em đều đến kinh đô, nếu còn kh thể tìm được việc cho chị dâu, thì em cũng thật kh dám nhận cành ô liu của ."

Mọi bật cười, trong lòng cảm th chua xót. Loại chuyện tìm việc làm, chuyển hộ khẩu n thôn thành hộ khẩu thành phố hay kinh đô, mà xưởng trưởng Tiểu An cũng dám mở miệng, vậy thì chắc c ta kh nói su, mà thật sự khả năng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-135.html.]

Tuổi trẻ dám nghĩ dám làm thật tốt!

"Khi nào m đứa ? Để nói với ta, đặt trước vé giường nằm cho các em." Hồng chu đáo hỏi.

An Tri Hạ híp mắt suy nghĩ, thật ra cô và trai đã thảo luận vấn đề này nhiều lần, nếu năm nay thể kinh đô ăn Tết, vậy nhất định bọn họ dành thời gian ngồi xe, tìm nhà, mua đồ và đến đơn vị báo cáo c việc, mà trai vừa l vợ, cũng kh thể ngay, để cặp vợ chồng ở bên nhau một chút.

"Em và trai định qua Tết Táo mới , Hồng xem giúp bọn em còn vé giường nằm ngày hai mươi tư âm lịch hay kh?"

Hồng đáp lại, mọi lại nói vài câu, nghe th chú rể đón cô dâu trở về thì ra ngoài xem náo nhiệt.

Bác ba Dương cuối cùng, nắm l áo Hồng, nhỏ giọng nói: " Bồn Bạc, tiện tay mua cho một cái vé giường nằm, sát bên cạnh hai em bọn họ nhé."

Hồng kinh ngạc nhướng mày: "Bác ba Dương, bác thân ở kinh đô ?"

" coi thường đ à?" Bác ba Dương trừng mắt lườm một cái: " lòng vòng theo sau lưng thằng nhóc nhà họ Lý kia thì được bao nhiêu tầm ? Tương lai hãy theo con bé Hạ, đảm bảo sẽ rơi vào ổ hưởng phúc!"

Nói xong hớn hở vào chung vui, Hồng gãi đầu, đây rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại biết tên nhà quý nhân? Mặc kệ, dù dáng vẻ và giọng ệu nói chuyện của lão, hẳn là lợi cho hai em nhà họ An.

Nhưng vẫn lặng lẽ nói một câu với An Tri Hạ.

An Tri Hạ ngược lại kh nhiều bất ngờ, chỉ cười nói với một câu phiền phức.

An Tri Thu đón Phương Hồng Diệp về, một vòng qu nhà xe của Hồng lên huyện l gi chứng nhận, khi trở lại đã là giữa trưa. chứng hôn đọc trích lời của đồng chí Mao, sau đó đọc hai tờ gi chứng nhận kết hôn màu đỏ tươi, hai vợ chồng cúi đầu chào nhau, rải vài giỏ kẹo cưới, bánh cưới và đậu phộng cho khách mời, hôn lễ coi như kết thúc.

Dù mọi thứ đơn giản nhưng nhà họ An vẫn dọn sáu bàn tiệc chiêu đãi đồng nghiệp trong c xã của hai em, nhóm th niên trí thức quan hệ tốt, các cán bộ thôn và thân nhà gái đưa đến.

Chín đĩa thức ăn một bát c, qua gà, cá, thịt cao cấp, thực ra đều là c xã tự sản xuất, chỉ hao chút nguyên liệu và nhân c. Đây là những phúc lợi xã trưởng gửi trước cho hai em nhà họ An nhân dịp năm mới.

Ăn cơm xong thì giúp đỡ các thím rửa sạch bát đĩa và trả lại bàn ghế.

An Tri Hạ cảm ơn mỗi bằng một phong bì màu đỏ đựng hai đồng tiền, mọi vừa , khoảng sân nhỏ đã được khôi phục vẻ sạch sẽ, một hàng đèn lồng đỏ rực dưới mái hiên cùng những chữ hỉ dán khắp nơi, quấn sự náo nhiệt vào trong lòng tiếp tục xao động.

Cô mím môi cười, đến thời đại này cũng đã tròn một năm , kh còn ánh đèn chói lọi và trang phục lộng lẫy năm xưa, ngày tháng trôi qua tràn ngập hạnh phúc bình dị khắp nơi, đẹp đến mức con ta muốn ngưng thời gian lại, kh muốn tiếp tục trôi nữa.

"Em làm gì vậy? kh vào nhà?" An Tri Thu ra ngoài đổ nước, th em gái cười ngây ngốc đèn lồng, cười tiến lên ôm cô vào lòng: "Sáng nay em chưa ngủ đủ giấc, còn bận rộn cả ngày, th buồn ngủ thay em luôn đ. Mau ngủ , kẻo ảnh hưởng đến cơ thể..."

"Chị dâu, chị xem em nói chuyện này? Em chỉ dậy sớm hơn m phút, mà nói như hơn một đời!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...