Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 159:
th niên này mày rậm mắt to, trên môi mang theo ý cười, đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới, cười nói: "Đúng là một cô gái xinh đẹp, bà còn kêu bảo mẫu l m cặp câu đối Tết liền. Chữ nghĩa dễ nghe, câu đối dát vàng thiết kế mới lạ hấp dẫn, đúng là đáng giá vài xu, bảo lại nhiều cổ vũ cô như vậy."
"Nhưng hôm nay các cô mang m bao tải tiền đến là đã kế toán chưa? Lỗ hay lãi đây?"
Tất cả mọi đều nhỏ tiếng cười nhạo, nhiều tiếng chồng chất lại nghe rõ ràng.
" y da, mọi đang chờ xem trò cười của các cô đ." Th niên nhướng mày, kho tay chỉ vào nữ chủ nhiệm duy nhất: "Chủ nhiệm Quý, cô kh thích bọn họ ?"
Vẻ nghiêm túc trên mặt chủ nhiệm Quý hơi thu lại, cười nói: "Bộ trưởng Lý, kh kh thích bọn họ, mà là tất cả mọi đều kh thích, tin xã trưởng và chủ nhiệm khu, cũng như bộ trưởng Lý khôn khéo đây cũng kh thích bọn họ ?"
"Th chưa?" Chủ nhiệm Khu thở phì phò chỉ vào đám , nói với chủ nhiệm Hoàng: "Tại ta thể quản lý tốt cửa hàng, bởi vì ta đầu óc tốt, căn bản kh cần sổ sách cũng biết các lời hay lỗ, chủ nhiệm Quý, cô nói cho bọn họ biết chuyện gì đã xảy ra , những kẻ ngu ngốc này làm tức c.h.ế.t !"
Chủ nhiệm Quý trịnh trọng gật đầu, quay sang đám chủ nhiệm Hoàng, ánh mắt đảo qua An Tri Hạ, lắc đầu thở dài nói: "Chủ nhiệm Hoàng một số việc tự quyết định mới được, th niên th minh, nhưng bọn họ cân nhắc vấn đề kh toàn diện, khiến chui đầu vào rọ kh ra được. Các nghĩ rằng bán hết đồ l m bao tải tiền, làm Đ Phong nổi tiếng khắp khu Đ, tg lợi, là thể thay đổi tổn thất của hợp tác xã cung ứng tiếp thị Đ Phong, chờ khôi phục đuổi kịp chúng ?"
"Sai , nhầm to , kh hôm qua các tổ chức hoạt động tặng quà ? Mua năm hào tặng hai hào, mua một đồng tặng bốn hào, mua năm đồng tặng hai đồng rưỡi, mười đồng tặng sáu đồng! Mua càng nhiều tặng càng nhiều, còn nghe nói các thuê một đám nhân viên lặt vặt, những tiền lương này cộng thêm phụ phí gi cắt hoa, tr Tết và câu đối Tết kh cần tiền ? Cộng lại chỉ sợ chiết khấu sẽ lớn hơn 40%, 50% trở lên ?"
"Chủ nhiệm khu chúng ta cho các giá th lý tối thiểu là 40%, tất cả các sản phẩm, bảy, tám kho hàng tồn mất 10%, lỗ bao nhiêu? Hừ, chút đầu óc đều biết các thật sự bán lỗ, nếu kh tất cả dân khu Đ Thành mua chỗ làm gì?"
Cả đám chủ nhiệm Hoàng sững sờ, bất giác An Tri Hạ, nhớ rõ lúc trước khi bọn họ hỏi hoạt động lỗ vốn kh, cô đã vỗ n.g.ự.c thề rằng sẽ kh tổn thất nào. Sau đó c việc bận rộn, bọn họ tin tưởng cô, coi là thật kh suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghe xong giống như bọn họ lỗ nặng lắm?
Nhưng trong ánh mắt bọn họ ngập tràn hy vọng, nhất định đồng chí Tiểu An thể biến hư thành ảo, cho dù lỗ vốn cũng kh ai thể tạo ra sự náo nhiệt cho toàn bộ khu Đ Thành.
An Tri Hạ cười nói: "À, đã hiểu được đại khái tại hiệu quả và lợi ích của hợp tác xã cung ứng tiếp thị chúng ta lại chênh lệch xa với các trung tâm thương mại như vậy. Chắc c kh chỉ khác biệt về kiểu dáng, chủng loại hàng hoá đâu."
"Cô bé, chúng ta đang nói về vấn đề của các cô, còn cô nói đến cái gì vậy? Khoảng cách giữa hợp tác xã cung ứng tiếp thị của chúng ta và trung tâm thương mại kh là thứ mà một con bé tóc vàng như cô thể soi mói!" Chủ nhiệm gầy gò tức giận kh nhịn được lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-159.html.]
"Cô chỉ là một đồng chí nhỏ, nếu năng lực lớn như vậy thì đừng ở trong hợp tác xã cung ứng tiếp thị chúng ta nữa, mà đến trung tâm mua sắm , xem ta cần cô kh."
"Ồ?" Bộ trưởng Lý kh hề khó chịu, tràn đầy quan tâm hỏi chủ nhiệm khu: "Theo được biết, mới đến kinh đô được m ngày, đã vội vàng sắp xếp đưa tin , lại ra vấn đề nh như vậy? Tại chúng ta kh ngồi xuống nói về hai vấn đề này, xem xem còn thiếu sót gì để một khởi đầu thuận lợi vào năm tới."
"Tiểu Lý." Chủ nhiệm khu bất lực xoa xoa huyệt thái dương: "Bọn họ ngu ngốc cháu cũng ngu ngốc ? Dù hôm nay Đ Phong cũng đóng cửa, các trở về chờ th báo , để xem trong thể chế còn vị trí nào trống kh."
An Tri Hạ cười lạnh, trực tiếp nói: "Chủ nhiệm Quý nói một câu đúng, một dẫn đầu dễ khiến mọi chui đầu vào rọ kh ra nổi. Chẳng lẽ các kh biết chúng chiết khấu cao nhất , mua năm đồng được tặng hai đồng rưỡi, cũng chỉ là khuyến mãi 6,30%, mua mười đồng tặng sáu đồng là khuyến mãi 6,25%? Cao hơn tiêu chuẩn 60% chủ nhiệm khu đưa ra cho chúng ."
Mọi sững sờ, rõ ràng là tiêu chuẩn 60%, bọn họ khuyến mãi 50% mà!
"Kh đúng, mua năm đồng tặng hai đồng rưỡi, trên thực tế là bảy đồng rưỡi tặng hai đồng rưỡi, thật sự là giảm giá 6,63% đ!" Một nhân viên kế toán đứng trong góc kêu lên: "Mua mười đồng tặng sáu đồng, là mười sáu đồng tặng sáu đồng, cũng đúng là giảm giá 6,25%!"
Lúc này mọi mới kịp phản ứng, chiết khấu lớn như vậy vẫn kiếm lời được trên giá vốn? Mặt bọn họ lập tức đỏ bừng, bản thân tốt xấu gì cũng m chục tuổi, cả ngày làm việc với tiền bạc trong thể chế, thể tự làm mất mặt trước một đàn em!
Xã trưởng và chủ nhiệm khu cũng há hốc mồm nhau.
"Cái đó, cái đó, bộ trưởng Lý nói đúng, chúng ta cùng tìm một phòng họp lớn ngồi xuống nghiên cứu vấn đề, lãng phí thời gian cả ngày, kh bằng làm chuyện nghiêm túc , đuổi theo, khụ khụ, khoảng cách chênh lệch với trung tâm thương mại." Chủ nhiệm khu hiểu ý của xã trưởng, lập tức dẫn mọi lên phòng họp lớn trên lầu.
"Đúng , bảo các đồng chí bên tài vụ cùng lên , đợi họp xong tính tiếp, làm tăng ca, lương gấp ba ngày thường. Tuy hôm nay là giao thừa, nhưng cần hoàn thành nhiệm vụ kh thể chậm trễ, xong hôm nay cho bọn họ thay phiên nhau nghỉ thêm một ngày ." Xã trưởng phân phó với trợ lý nhỏ: "Bao gồm tất cả các đồng chí tham dự cuộc họp ngày hôm nay, đều chấp hành như thế!"
Một đoàn tự xách theo túi tiền của , kh ai gì miễn cưỡng, một mặt được nhận tiền làm thêm giờ gấp ba lần, mặt khác lại tò mò và hào hứng với hoạt động giảm giá tặng quà này, trong lòng nóng như lửa đốt. Nếu phương pháp này được vận dụng tốt, vậy chuyện đuổi kịp các trung tâm thương mại còn là giấc mơ ?
Phòng họp rộng, là phòng chức năng đa phương tiện thể chứa hai trăm cùng lúc, chỗ ngồi là loại ghế gỗ thể gập lại được đóng nh vào bậc thềm như ở rạp chiếu phim. Điểm khác biệt là phía sau lưng ghế một tấm bảng thể kéo xuống làm mặt bàn cho mọi ghi chép và để ly nước.
Mọi tập trung ở hàng ghế đầu dãy giữa, xã trưởng và chủ nhiệm khu tự nhiên ngồi ở chính giữa nhóm đầu tiên: "Phiền đồng chí Tiểu An vui lòng giải thích cho chúng về hoạt động giảm giá tặng quà lần này, cộng với những chỗ cô th chênh lệch giữa hợp tác xã cung ứng tiếp thị chúng ta và trung tâm thương mại thành phố ." Xã trưởng ân cần nói: "Đừng sợ nói sai, hãy để mọi nghe chút tiếng nói bên ngoài và cải thiện."
Chưa có bình luận nào cho chương này.