Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 167:
Trong thời gian kiếm ăn khó khăn dưới tay mẹ kế, hai em An Tri Thu và An Tri Hạ kh nhận được nhiều hơi ấm. Một là hai em cảnh giác với lạ, hai là mọi đều vật lộn với cuộc sống của chính , l đâu ra sức lực mà vươn tay giúp đỡ bọn nhỏ hàng xóm?
Nhà họ Tiết và nhà họ Khang sống sống cùng sân nhà họ An gần như là hai trong số ít tia sáng giữa những năm tháng đen tối của bọn họ. Giờ đây, bọn họ khả năng bước ra khỏi bóng tối, nhưng lại phát hiện ra, nhà họ Tiết thể kh thuần khiết và tốt bụng như bọn họ tưởng tượng.
"Nghe nói th niên trí thức xuống n thôn về thăm họ hàng khó khăn, mới năm đầu tiên mà hai em các cháu đã về được ?" Bà Tiết tò mò hỏi: " dân bên đó làm khó các cháu kh?"
"Kh , mọi đều tốt." An Tri Thu lịch sự mỉm cười nói: "Cháu học một ít kỹ năng nấu nướng, được ta trúng, sắp xếp cho hai em chúng cháu đến học việc ở khu Đ Thành. Bây giờ chúng cháu đã thể tự nuôi sống bản thân. Chúng cháu vừa ổn định xong cuộc sống, nên nhân dịp nghỉ lễ đến thăm thân."
Đây là kết quả của cuộc thảo luận giữa hai em tối qua, che giấu hết d tiếng.
"Vậy thì tốt." Nụ cười của bà Tiết chút cứng ngắc, con dâu bưng bát vào: "Các cháu mặc ít quần áo quá, khuôn mặt nhỏ n của Hạ Hạ đỏ hết lên vì lạnh kìa, mau ăn chút trứng đ.á.n.h đường cho ấm ."
Đ Vân nặng nề đặt bát trước mặt hai em nhà họ An, bụng hơi nâng cao, một tay chống nạnh khẽ hất cằm ngồi xuống ghế đối diện.
" khó chịu ở đâu kh?" Bà Tiết vội vàng đứng dậy quan tâm, sau đó vui mừng quay đầu giải thích với hai em nhà họ An: "Hổ T.ử nhà ta mới cưới vợ dịp Trung Thu, quên kh viết thư cho các cháu. Tr đ, Đ Vân đã m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, kh ăn uống được gì, một hai bước là chóng mặt nên chỉ thể tạm thời để khác làm thay ca, ở nhà dưỡng thai."
Đổng Vân xoa bụng cười nói: "Đúng vậy, là đứa nhỏ này biết đầu thai, nhà chúng ta ai cũng làm c nhân, chỉ cần mở miệng ăn cơm, ai chẳng nói nó được rơi vào ổ phúc?"
An Tri Hạ mỉm cười cầm bát lên, đến trước mặt cô ta: "Thím và chị dâu khách khí quá, chúng cháu còn trẻ khỏe mạnh kh cần bồi bổ, để chị dâu ăn trứng đ.á.n.h đường này ."
Đổng Vân sửng sốt một chút, sau đó vội xua tay nói: "Kh được, đây là mẹ bảo làm cho hai . Hai là khách quý, thể tr ăn được? Hai ăn , ăn , vào phòng nằm một chút."
"Được , con vào phòng nằm nghỉ , lát nữa mẹ sẽ bảo Quốc Phi l đồ ăn cho con." Bà Tiết vội vàng nói.
Đ Vân vừa vào nhà, Tiết Quốc Phi rửa mặt xong tới: " hai đến cũng kh nói trước? Để ra trạm xe đón. Bây giờ hai sống ở đâu? Nhà họ An nhiều lắm, đến chỗ đặt chân cũng kh nữa."
"Chúng về cùng những khác, bây giờ đang ở Đ Thành. đ.á.n.h xe tới lui, phiền phức lắm, nên chúng mới kh nói với mọi ." An Tri Thu cười nói: "Là như vậy, chúng đường vòng đến đây trước để chúc Tết và thím, tiện thể hỏi xem tình hình bên đó như thế nào."
Nói đến đây, Tiết Quốc Phi tới bên cạnh An Tri Thu, kéo ghế ngồi xuống, nhỏ giọng nói: "Mẹ kế lại sinh cho hai một đứa em trai, sinh nhật là hơn tháng chín âm lịch, coi như đã gần ba tháng , chú An bây giờ nghe lời bà ta lắm, để cho nhà họ Khang sống cùng. M đứa trẻ suốt ngày làm loạn, cãi nhau vì miếng bánh, miếng thịt."
" nghĩ chắc mẹ kế của kh muốn làm lại..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-167.html.]
Bà Tiết cũng xen vào, nghiêm túc nói: "Các cháu khó khăn lắm mới về được, tốt nhất là tránh thật xa, khu Đ Thành cách xa chỗ này. Chỉ cần các cháu kh tới đây thì làm gì ai biết các cháu đã trở về thành phố?"
"Bây giờ các cháu tới đây, kh sợ bọn họ nhớ thương c việc và tiền lương của ?"
Hai em nhà họ An kh nói gì, An Tri Thu l từ trong túi ra hai gói đồ ăn nhẹ và hai nắm mì khô: "Thím, Quốc Phi, chúng cháu kh ở lại lâu, chút nữa còn về Đ Thành. Chúng cháu biết mọi nghĩ cho hai em chúng cháu, nhưng chỉ cần cha cháu vẫn còn sống thì mối quan hệ ruột thịt này vẫn chưa thể cắt bỏ."
"Hai khách sáo quá, tới thì tới thôi còn mang đồ nữa." Đ Vân bước ra khỏi phòng, cười nói, tay lại vươn ra nắm l bao tải, bụng cong ra phía trước.
An Tri Thu mím chặt môi lùi lại một bước, nhấc bao tải ra xa trước khi cô ta nắm l, vẻ như việc rèn luyện cùng em gái mỗi sáng vẫn chút hiệu quả, khả năng phản ứng nh hơn trước nhiều.
"Chị dâu, đồ trong bao nặng lắm, ảnh hưởng đến bụng chị." Nói cười gật gật đầu với mọi , kéo tay em gái ra sân.
"Cái gì đây, nếu kh mẹ chồng thương hại các , thì các đã c.h.ế.t đói từ lâu . Kết quả thì , các c việc, xa tới cửa, lại chỉ mang ít đồ như thế, còn kh bõ một ăn nữa. Chúng hết lòng với các , các lại kh biết đền đáp xứng đáng?"
"Nghe tin và Quốc Phi kết hôn cũng kh chút phản ứng nào, đúng là cái loại kh cha mẹ nuôi dạy, kh biết lễ nghĩa..."
"Đ Vân, em nói cái gì đ?" Tiết Quốc Phi sắc mặt tái mét bịt miệng cô ta, lại bị c.ắ.n mạnh một cái, đau đến mức rút tay về lắc lắc.
"Nói gì là nói gì?" Đ Vân ưỡn bụng về phía Tiết Quốc Phi: "Th mai nhỏ của trở về, nên kh thể bà bầu như nữa? Rốt cuộc là cô ta ngủ cùng một giường với hay là đây? Đừng tưởng kh biết lúc nào cũng nhớ đến cô ta!"
Tiết Quốc Phi nghe vậy đỏ mặt ấp úng kh nói được lời nào.
Th vậy, Đ Vân càng tức giận hơn, vươn tay đ.á.n.h ta vài cái.
An Tri Thu siết chặt nắm đ.ấ.m kêu răng rắc, nghiến răng nói: "Miệng cô mới l từ hố phân ra ? Em gái và Tiết Quốc Phi kh gì!"
An Tri Hạ mặt kh biểu cảm kinh ngạc trai đang đứng trước mặt , đưa tay ra giữ l , nhẹ nhàng lắc lắc.
"Đ Vân, th cô m.a.n.g t.h.a.i đến ngu , nói nhảm cái gì vậy? Còn đ.á.n.h cả chồng? Đừng tưởng m.a.n.g t.h.a.i là thành tổ t, mau trở về phòng ." Bà Tiết lạnh mặt quát lớn.
"Mẹ, mẹ và Quốc Phi đều tốt bụng, để khác lợi dụng thoải mái, còn con kh chịu nổi. Nhà chúng ta cứu mạng bọn họ, bây giờ bọn họ c việc, khả năng báo đáp, con lại kh được đòi hỏi? Hai em các biết suy nghĩ thì trả lại gấp mười những gì đã ăn của nhà chúng . Từ nay về sau hai nhà chúng ta kh còn nợ nhau nữa." Đ Vân dắt cổ hét lớn.
An Tri Thu nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, lạnh lùng nói: " kh biết thím Tiết nói gì với cô, nhưng hàng xóm xung qu đều biết rõ, chúng chưa từng lợi dụng ai, cho dù chúng ăn bánh ngô của nhà họ Tiết, thì cũng đã kiếm củi, giặt quần áo trả lại hết ! Chúng thể sống đến bây giờ, tất cả đều là tự cố gắng!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.