Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 21:
Ngày mười bảy tháng mười hai âm lịch phiên chợ, hai em mua ít thịt, rau khô, cá về sớm.
Buổi trưa, mùi c cá từ phòng bếp bên cạnh tỏa ra thơm ngát, lỗ tai của An Tri Hạ vểnh lên, đúng là nghe th Lưu Nhất Nguyệt nói: "Th niên trí thức Kỳ, em cũng quá tốt bụng , mua hết toàn bộ số cá mà đám oắt con loại hắc ngũ bắt được. Em kh th ánh mắt của m bà thím, nàng dâu trong làng sắc như dao, hận kh thể cạo sạch lớp da thịt của em à? Một hai lần cũng được, nhưng nếu làm nhiều lần như thế, chỉ sợ em cũng bị dân trong thôn xa lánh thôi."
"M đứa trẻ đó đáng thương quá, mùa đ cha bọn chúng khơi th mương nước tưới tiêu, kh thể lo cho bọn chúng được. Dù chúng ta cũng cần mua cá ăn Tết, mua của ai chẳng được?"
Trong lòng An Tri Hạ vô cùng tức giận, những đứa trẻ kia cũng quá kh hiểu chuyện , lúc trước đã được dặn dò kỹ càng, thế mà sau đó vẫn tiếp tục đập băng bắt cá. Cô phòng bị ngày đêm, cũng kh làm gì được nữa! Bây giờ còn tăng thêm lòng tốt giả tạo của nữ chính, rõ ràng cô ta đang âm thầm dùng tiền và thức ăn để giật dây đẩy m đứa bé đó vào chỗ c.h.ế.t mà.
Cho dù cô tức giận, cũng kh thể bỏ mặc Phòng Lễ Hi thực sự bước vào số phận c.h.ế.t đuối. Đến cùng cũng chỉ là một đứa bé chín tuổi chịu đói rét hàng ngày thì làm thể chịu được sự cám dỗ của tiền bạc chứ?
Cô băm thớt ầm ĩ, thành c th báo cho phòng bên cạnh cách âm kh tốt.
Hai im lặng, Kỳ Vân Lan mím chặt môi, trong lòng cảm th trống rỗng khó hiểu.
Vào tháng mười hai âm lịch, nhiệt độ trong núi càng ngày càng thấp, nước trong vạc cũng đóng một lớp băng dày, An Tri Hạ làm liền một cái nồi bánh bao hai loại lớn, một loại là bánh bao ba nhân gồm thịt lợn, nấm hương và cải trắng, một loại là bánh bao nhân đậu phụ, mật ong và rau củ. Bánh nhân thịt dùng thịt ba chỉ mỡ nạc được nấu chín cắt thành khối vu, vị đậm đà dai ngon hơn nhiều so với những chiếc bánh bao nhân thịt lớn mà các tiệm cơm quốc do chuyên phục vụ.
Vừa l ra khỏi nồi, An Tri Thu đã xuýt xoa c.ắ.n hai miếng, bỏ năm cái vào trong cái giỏ nhỏ, chuẩn bị ra ngoài.
", định làm gì đ?"
Trong căn bếp nhỏ một bộ bàn ghế ăn cơm, hai em đều ăn uống ở đây. Th rời , An Tri Hạ tò mò mở miệng hỏi.
"Mang vào trong phòng ăn, để một số ngửi được hương vị mà tự ngẫm lại bản thân." nhướng mày cười xấu xa nói, quay vào phòng, đặt cái giỏ nhỏ lên mặt bàn.
ăn từng miếng lớn, bánh bao ăn kèm tỏi là cách ăn cổ ển nhất của miền Bắc.
Nhiếp Nghĩa Xương kh tiền đồ kh nhịn được nuốt nước miếng, liếc những chiếc bánh bao hấp vỏ mỏng nhân nhiều qua khoé mắt, An Tri Thu ăn ngon lành thơm nức, trong lòng như giấu một con mèo, cào cấu c.ắ.n xé khắp nơi.
Hàng Hướng Lỗi bây giờ kh còn cảm giác khó chịu nào ngoại trừ đôi mắt hơi sưng đỏ, cổ họng khô rát. Cái mũi đã th thoáng trở lại, tự nhiên cũng ngửi th mùi thơm của thịt tràn ngập bốn phía, kh nhịn được mà đ.á.n.h trống khua chiêng ầm ĩ với cái bụng của bạn .
An Tri Thu nghe được, nhíu mày cười: "Th niên trí thức Kỳ nấu c cá, bỏ bánh bột ngô vào, hầm thêm khoai tây, hình như còn cho ít thịt băm vào nữa, hai mau ăn ."
Sắc mặt hai đều kh được tốt lắm, trực tiếp đứng dậy ra ngoài. Hôm qua rửa sạch vị giác bằng một đống hơi cay, th những món ăn Kỳ Vân Lan tự làm, cảm th vô cùng thiếu nước, mặc dù bị cái bụng đói phản đối nhưng vẫn kh cảm giác thèm ăn cho lắm.
Sau khi ăn xong, An Tri Hạ dùng gi thấm dầu gói hai cái bánh bao ra ngoài.
Trời lạnh, nhưng trong thôn vẫn tràn ngập tiếng trẻ con đuổi đ.á.n.h nhau ầm ĩ. Cô cầm hai chiếc bánh bao hấp, một hồi vẫy tay với một nhóc choai choai làm vua.
Đứa bé làm vua kia chung qu một lượt, sau đó chỉ vào chính , th An Tri Hạ gật đầu, lập tức cười híp mắt chạy tới: "Chị gái th niên trí thức, chị việc gì ạ?"
"Em tên là gì? Là con nhà ai?" Cô cười nhẹ l ra m viên kẹo trái cây cứng đưa cho bé.
Đứa trẻ cũng kh khách khí, cầm l, bóc một viên ra nhét vào trong miệng, còn m viên cất vào trong túi như bảo bối: "Em tên là Phương Lập An, biệt hiệu Ngưu Vương. Ông nội em là trưởng thôn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-21.html.]
Con cháu nhà trưởng thôn?
Nghĩ đến vị trưởng thôn chân thành làm việc vì thôn dân kia, lại thiếu niên gầy gò khỏe mạnh trước mặt, cô mặt mày cong cong nói: "Đúng là chị một việc cần em giúp đỡ. Em biết Phòng Lễ Hi kh?"
Ngưu Vương chút mờ mịt: "Là ở thôn bên cạnh ạ?"
"Ba em sống trong chuồng bò , em nhận ra kh?"
"À, thì ra là bọn họ. Chúng em kh chơi cùng với nhau nên kh thân thiết lắm. Bọn họ tuổi còn nhỏ mà ngày nào cũng bận rộn kiếm ăn, chắc là kh làm phiền chị chứ ạ?" Ngưu Vương kh thể hiểu được ý của An Tri Hạ, giả vờ như kh để lại dấu vết nói thay ba em nhà kia.
An Tri Hạ càng hài lòng hơn: "Kh , đây kh là hôm qua cha của bọn chúng giúp chị và trai xây phòng bếp ? Cha của bọn chúng bình thường đều bận rộn kh th bóng dáng đâu, lo lắng cho lũ trẻ nên nhờ bọn chị tr coi hộ. Cũng kh cần hao tổn nhiều tâm trí, chỉ cần đừng để bọn nhỏ câu cá trên s là được ."
"Bọn chúng còn quá nhỏ, dễ xảy ra chuyện."
"Sắp đến Tết trong nhà nhiều việc, chị sợ kh lo được cho nên mới tìm đến em."
Vừa nói, cô vừa đưa hai chiếc bánh bao còn bốc khói ra: "Cha ta đã trả trước tiền c , em nhận việc này hay kh?"
Ngưu Vương chảy nước miếng, nhưng cũng kh nhận l ngay, trong đầu lặp lặp lại câu nói của cô hai lần: "Chỉ cần tr bọn nó tránh xa bờ s thôi ạ?"
An Tri Hạ gật đầu: "Thái độ cũng đừng quá cứng rắn, chỉ cần khuyên m câu thôi, nếu bọn chúng kh nghe thì các em đứng ở bên ngoài quan sát, xảy ra chuyện gì thì lập tức đứng yên gọi lớn. Các em cũng đừng dũng cảm tiến lên cứu giúp, nước s mùa đ nguy hiểm lắm đ."
Ngưu Vương cười nhận l, nhét bánh bao vào trong ngực: "Được, nhất định em sẽ giúp chị làm tốt chuyện này."
"Mà, nhớ chia kẹo cho đám bạn nhỏ của em ngọt miệng cùng nhé, nhớ kỹ, đừng để khác biết, kẻo lại gây thêm phiền toái kh cần thiết." Cô kh nhịn được lại nhắc nhở một câu.
"Chị đừng lo, miệng em kín nhất mà." Nói bé lập tức lao ra ngoài.
Bảo đám bạn nhỏ đợi một chút, bé gọi hai đứa em về nhà trước, rón rén lẻn vào phòng cô nhỏ.
"Cô, cho cô ăn này." bé l ra một cái bánh bao lớn nhét vào tay cô nhỏ, còn và hai đứa em trai em gái chia nhau một cái bánh bao khác.
Bánh bao hấp tr thì to, nhưng bẻ làm ba cũng kh được nhiều, còn thể th cả thịt thái hạt lựu bên trong, nửa nạc nửa mỡ, bóng dầu khiến ta chằm chằm.
Ba đứa trẻ c.ắ.n một miếng to, mùi thịt ngập tràn nổ tung trong miệng, bọn chúng nhấm nháp nhai nuốt, nheo mắt thưởng thức, kh thèm nói chuyện.
Sau khi tham lam l.i.ế.m ngón tay, Ngưu Vương ngẩng đầu lên, th cô nhỏ vẫn đang cầm bánh bao kh chịu ăn, lập tức chút sốt ruột: "Cô, cô ăn , ngon lắm đ."
"Cháu l ở đâu?" Giọng nói của cô gái l lảnh như chim vàng trên cây, khuôn mặt xinh đẹp, khi cười còn lúm đồng tiền nhàn nhạt trên môi.
Ngưu Vương đảo mắt một vòng: "Kh hôm qua nội đến xây bếp cho th niên trí thức mới tới ? ta đưa cho cháu, nhưng mà cô cứ yên tâm ăn , cháu loại cản trở nội đâu? Lát nữa cháu nhặt một ít củi lửa mang cho bọn họ, chắc c sẽ trả đủ tiền hai cái bánh bao này mà."
Vỗ vỗ đầu đứa cháu nhỏ, cô gái chia bánh thành bốn phần, mỗi một phần tiếp tục ăn.
Sau khi ăn xong, Ngưu Vương đưa hai đứa em tụ tập với bạn bè, chia cho mỗi đứa một viên kẹo trái cây ra cánh đồng ven s bắt chuột đồng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.