Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 239:
''Cô giáo An, chúng sẽ ều tra nghiêm túc chuyện này!'' Cục trưởng Lý kh để tới đến lời của giám đốc nghệ thuật Trương nói, gật đầu với An Tri Hạ đau khổ trả lời lại, đây là nơi các nhà lãnh đạo gặp mặt, một chút chuyện nhỏ cũng thể biến thành chuyện lớn gây ra tổn hại tới đất nước.
Tiếc rằng lúc này kh máy quay, phía sau hậu trường tính cả diễn viên và nhân viên làm việc cũng lên đến 200 , thân hình và trang phục của mọi giống nhau, còn qua lại, ai thể chú ý đến m cái này chứ? Thêm nữa đạo cụ biểu diễn đã bị phá hủy gần một nửa, hoàn toàn kh bằng chứng để tìm ra đã hút t.h.u.ố.c phóng hỏa.
''Cục trưởng Lý yên tâm, chúng hai đến ba ngày nghỉ sau khi biểu diễn tiết mục xong, trong khoảng thời gian này chúng sẽ tìm ra được thủ phạm đã phá hoại, trong thời gian tiếp theo còn phiền sai đến theo dõi chút, kh thể thêm chuyện xấu nào trong cuộc thi đồng đội nữa!'' An Tri Hạ nói, sau đó mở cửa phòng đạo cụ biểu diễn ra, một mùi khét gay gắt bên trong tỏa ra phả vào mặt.
Cô kiểm tra dưới quần áo, đã phạm tội ở nơi nhiều thế này, kh thể nhiều thời gian được, phát hiện một ếu t.h.u.ố.c bị dập cháy bởi nước.
''Ai đã dập tắt bằng nước thế?'' An Tri Hạ cười nhạt hỏi.
Mọi mặt An Tri Hạ kh chút tức giận hay sốt ruột nên trong lòng cũng dần bình tĩnh lại, lúc nghe được câu hỏi của cô, ánh mắt kh kìm được về phía giám đốc nghệ thuật Trương.
Giám đốc nghệ thuật Trương tức giận nói: '' các cứ thế? Lúc gặp lửa ai chả nghĩ đến cách dập bằng nước hả?''
An Tri Hạ nhướn mày nói: ''Sai , đang lúc chỗ đạo cụ ra vào nhiều, lửa do tàn t.h.u.ố.c gây ra kh quá lớn, lúc mọi phát hiện ra khói thì quần áo chỉ bị cháy một ít. Các hoàn toàn thể dập lửa, tự nhiên lại l nước chẳng để làm gì, cứ để lửa ở đó tiếp tục cháy?''
''An Tri Hạ cô đừng kiếm chuyện nữa! nào, cô nghi ngờ à? Dập lửa như nào? Ném xuống đất l chân đạp đạp hay l chổi phủi vào? M bộ trang phục này kh bị lửa đốt cũng chẳng dùng làm gì được! Tình huống lúc đó gấp như thế thì ai mà nghĩ được?'' Giám đốc nghệ thuật Trương nghiến răng cãi lại.
An Tri Hạ kh thèm nói lí với cô ta nữa: ''Di chuyển m cái bếp lò , cầm m cái máy s tóc ra đây hong khô quần áo một chút. chỗ nào máy may kh? Mang luôn ra đây !"
Kh cần những khác hành động, cục trưởng Lý chỉ huy ngay cấp dưới nh chóng khiêng đồ tới. Các diễn viên rối rít lên giúp đỡ, đẩy giám đốc nghệ thuật Trương sang một bên.
Đoàn kịch ngay lập tức bố trí một vài thợ may xưa, lúc nghe được tin này đã tụ tập ở đây hết, chờ An Tri Hạ chỉ đạo.
Quần áo bị cháy sạch, lốm đốm kh thể toàn vẹn, nhưng chỉ cháy mất một khoảng hơn lòng bàn tay. An Tri Hạ yêu cầu cắt xén bớt , làm cho quần áo chỉnh tề trở nên khác biệt, hầu như kh cái nào cắt xén giống nhau.
Những thợ may xưa hành động nh, An Tri Hạ tư duy nhạy bén, khi quần áo được s khô xong cũng là lúc mọi sửa chữa được hoàn thành. Cầm quần áo trên tay, mặt mọi như đưa đám, cố nhắm mắt mà mặc quần áo vào, ra nhau một chút.
Quần áo hơi kì lạ, nhưng lại kh hề khó , thậm chí còn một chút phá cách vô cùng đẹp. Ngay lập tức mắt bọn họ sáng lên, kh nhịn được ôm nhau vui sướng: "Được cứu , cuộc thi đấu đồng đội thể diễn ra bình thường được !"
" làm về nghệ thuật mà lại kh mắt về cái đẹp chứ!"
"Kh hổ là cô giáo An, kh chuyện gì là vấn đề với cô , rốt cuộc trên đời này chuyện gì mà cô kh làm được chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-239.html.]
Quần áo bây giờ còn đẹp hơn quần áo trước kia nữa, trong lòng như tàu lượn từ dưới đáy lên tới tận mây trời, đã thể đầy năng lượng để lộ ra trạng thái vui vẻ nhất cho lãnh đạo và bạn bè quốc tế xem.
Khi tất cả mọi lên sân khấu đầy đủ chào khán giả bằng bài hát 《Tiến Lên Con Đường Xã Hội Chủ Nghĩa》, những lãnh đạo phá lệ vỗ tay nhiệt liệt, những bạn ngoại quốc khen ngợi từ tận đáy lòng, ánh đèn từ máy chụp hình lóe lên. Bọn họ kh nhịn được mà vui mừng đến mức khóc nức nở, ôm nhau thật chặt.
Nhiều năm qua, đoàn biểu diễn kinh đô tổ chức cuộc thi đấu vào mùa xuân và mùa thu chỉ kiếm được những như nước như lửa với nhau, lãnh đạo gặp nhau thì giả vờ cười nói, những trẻ gặp nhau thì ghét nhau, dù là nhà thi ghi gặp nhau vẫn kh nhịn được cãi nhau vào câu. Cuộc thi đấu đồng đội trở thành nơi bọn họ tr giành d vọng và tiền tài, quên mất mục đích ban đầu là gì.
Mà bây giờ khi bọn họ th đối thủ của còn thể thoải mái cười đùa, hòa nhã với nhau, kh quá chú ý đến kết quả của cuộc thi. Tất nhiên ngày nào An Tri Hạ cũng nói những câu chuyện truyền động lực tới mọi , tẩy não mọi thành c, một vài quy tắc mới trong phạm vi đã được hình thành dưới sự ều khiển của cô.
"Cô giáo An." Một th niên tới cạnh đạo diễn Hồ thủ thỉ vài câu, đạo diễn Hồ kích động nghiêng đầu nói nhỏ với An Tri Hạ: " một nhà lãnh đạo lớn muốn gặp chúng ta."
An Tri Hạ hơi sửng sốt, nét mặt ngạc nhiên, trong lòng vui sướng. Cô vội vàng chỉnh lại đầu tóc, sửa sang quần áo, thậm chí còn l khăn ra ngồi xuống đất lau bụi trên giày.
Đạo diễn Hồ với vài phó đạo diễn cũng sửa sang lại trang phục, phủi phủi tay hai cái, vuốt gọn lại tóc trên đầu.
Th khóe miệng An Tri Hạ giật giật, bọn họ lại tay , suy nghĩ xem chút nữa được bắt tay với nhà lãnh đạo lớn hay kh nhỉ? Tay mùi hay kh...
Đến khi đoàn bọn họ được đưa tới cánh cửa trống ngoài nhà hát, vị lãnh đạo lớn cười với những ngoại quốc xung qu , nói: "Bữa tiệc văn hóa tối nay là do những đồng chí này làm, nó đã làm cho chúng cực kỳ kinh ngạc và vui mừng đ."
"Chào các bạn, các bạn biểu diễn hay, ý tưởng kh tệ, thích!" tóc vàng mắt màu cây cọ cười cười ấp úng nói tiếng Trung bày tỏ.
Đoàn của đạo diễn Hồ cười liên tục vẫy tay, nói: "Đây là thành quả của sự cố gắng của các em và sự tin tưởng của tổ chức ạ."
"Lão Hồ à, đã xem phim của nhiều lần, ngụ ý trong phim kh tệ đâu, đất nước Hạ Hoa của chúng đang thiếu một tài năng như bạn, một đạo diễn thể phản ánh những vấn đề chân thực tốt. Các bạn cũng đã thể hiện một màn trình diễn đồng đội đầy màu sắc, giữ thể diện cho đứng đầu đất nước chúng !" Vị lãnh đạo lớn cũng khen ngợi.
Nhưng lại một Kyrgyzstan tóc đen mặt nghiêm túc trò chuyện bằng tiếng của bọn họ: "Màn biểu diễn của các bạn đã sự tiến bộ lớn, nhưng mới chỉ được xem là nghệ thuật sơ cấp, khi nào đến thăm đất nước của chúng , mọi cùng luôn , để hai nước trao đổi với nhau, thi đấu với nhau thì mới sự tiến bộ lớn hơn nữa được."
Sắc mặt phiên dịch viên hơi khó coi.
Lãnh đạo lớn hút thuốc, nói: "Phiên dịch lại lời của ta ."
Chờ sau khi phiên dịch viên thuật lại, lãnh đạo lớn nói: "Bạn hãy nói lại với ta rằng, chúng ta kh hề hướng ngoại, chứ đừng nói gì đến đất nước nhỏ bé của bọn họ. Lịch sử đất nước ta đã từ lâu đời, nền văn hóa phong phú, ta kh thể phỏng đoán chỉ qua màn trình diễn này được.
một câu nói hay, chỉ trong nghề mới biết được thế nào, còn ngoài nghề chỉ vào xem sự vui vẻ. Lúc này còn th khá vui khi th ta sôi nổi như vậy, mà vừa ra cửa đã khác ngay ? Kyrgyzstan nói một đằng nghĩ một nẻo hả? Hay là bạn thử hỏi ta, xem vừa nãy ta hiểu vở kịch diễn gì kh ?"
Sắc mặt Kyrgyzstan tối sầm xuống, kh nói được câu nào. Dù ta cũng chỉ xem cho vui, chứ kh thể nói ra được gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.