Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 243:
Trong khu tập thể quận Triệu Dương, bà cụ Khương vẫn vác theo cái túi như cũ, mặc quần áo cũ chuẩn bị ra ngoài.
"Bà nội, hai tháng nay ngày nào bà cũng ra ngoài mà kh cho ai theo vậy?" Khương Sĩ Minh đỗ xe máy trong sân, chút oán giận nói: "Hơn nữa bà th đại bảo bối nhà tới, cũng kh thèm liếc mắt một cái, chẳng lẽ bà bảo bối mới ở bên ngoài à?"
Bà cụ Khương run rẩy toàn thân, vẫn ra bên ngoài, vừa vừa nói: "Cái gì mà mới hay kh mới? Bà chiều chuộng cháu hơn hai mươi năm qua, cũng kh chiều chuộng ra được một b hoa cây cỏ nào, còn kh bằng ra ngoài dạo thư giãn?"
"Bà đâu vậy, cháu đưa bà ?" Khương Sĩ Minh chút ngượng ngùng nói, hai tay đút trong túi quần lắc lư, theo bước chậm rãi của bà nội.
"Ngày nào cháu cũng bận rộn đến kh th bóng dáng, bây giờ lại nhớ tới bà già này ? Về nhà , Tiểu Trương làm món thịt kho mà cháu thích ăn nhất, đừng cản trở bà nội ra ngoài dạo!"
"Mới sáng sớm cháu cũng kh thể ăn món nhiều dầu mỡ như vậy, bà thể nghiêm túc nói về lý do bà muốn tống cổ cháu được kh?" Khương Sĩ Minh kh chịu rời như ruồi bọ, trong mắt kh khỏi hiện lên ý cười xấu xa. Ngoại hình của bà đã già nhưng tâm tính trẻ con của bà vẫn chưa bao giờ thay đổi. Chưa kể nội yêu thương chiều chuộng bà từ tận đáy lòng như cháu gái, ngay cả một tiểu bối như ta cũng nhịn kh được mà đối xử với bà nội của như một đứa em gái chưa lớn.
Tuy nhiên, trong mắt ta ẩn hiện lên một chút ảm đạm, tâm trí ai mà kh lớn lên theo năm tháng? Sự ra của cô út đã giáng một đòn lớn vào bà nội, đã làm cho ký ức của bà lùi lại hơn m chục năm, như chưa từng sự thay đổi nào. Dù năm tháng trôi qua, bà vẫn tưởng chỉ mới vừa gả vào nhà họ Khương, chỉ là kh thể hiểu được tại già lại còn nhiều con cháu.
Bà lão kh thể đuổi được cháu trai của , chút khó thở nói: "Cháu vậy đại bảo bối, ngày thường cháu bỏ chạy kh chút dấu vết, bây giờ lại muốn quản lí chuyện của bà già này? Hay là cửa hàng Hữu Nghị đã đóng cửa nên cháu kh việc gì để làm?"
Khương Sĩ Minh liên tục cầu xin sự khoan dung: "Bà ơi, bà kh cho cháu theo thì thôi. Được , cháu l đồ làm. Trên đường bà nhớ cẩn thận." ta quay rời sau khi bà cụ Khương vui mừng đưa tiễn, đến khúc cua khuất liền dừng lại, l kính râm ra ều chỉnh góc độ, từ hình ảnh phản chiếu th bà lo lắng kh yên tâm về hướng này tầm năm phút, sau khi xác nhận là ta đã rời , bà mới quay lại mỉm cười tiếp tục bước về phía trước.
Khương Sĩ Minh nhướng mày, bà nội của ta nhất định bí mật! ta theo bà cụ Khương một đường đến tận cổng của một nhà máy.
Bà cụ Khương vào phòng bảo vệ nói chuyện với ta, sau đó xách cái ghế gấp gọn ra ngoài, ngoan ngoãn ngồi xuống, đám xung qu, sau khi mọi tan làm đã về hết, bà mới gấp cái ghế lại, cả kh vui quay vội vã về nhà.
Khương Sĩ Minh theo bà, th bà trở về nhà, liền vòng vèo đến phòng bảo vệ.
"Xin hỏi, bà nội vừa mới tới đây nói là bà làm rớt mất một chiếc ghim cài áo, bảo tới đây tìm nó." Khương Sĩ Minh cười nói: "Bà nói chiếc ghim cài này ý nghĩa với bà, nếu kh ngăn cản, bà nội cũng muốn tự đến đây tìm."
bảo vệ thật sự nghiêm túc cúi xuống đất tìm: "Kh , chị gái nhỏ nhớ nhầm hay kh? Bà tới lui hai lần, kh thể nào ngẫu nhiên rớt ở đây được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-243.html.]
"Kh tìm được cũng kh ." Khương Sĩ Minh nhẹ nhàng thở dài: "Dù cũng chỉ để hoài niệm thôi, giữ lại cũng chỉ đau lòng."
bảo vệ cũng thở dài: "Chị gái lớn là mệnh khổ, ngày nào cũng đến đây đúng giờ hơn những trẻ tuổi tan làm trong nhà máy. Cô út của còn ở đây kh? Các là tiểu bối cũng kh biết khuyên nhủ, lại để bà ngày nào cũng đến đây? Chúng ta đều cảm th đau lòng!"
Khương Sĩ Minh nắm chặt tay, cười nói: "Tại biết chúng kh khuyên nhủ bà? Nhưng tính tình bà nội kh tốt, lừa gạt mọi chạy đến đây mà kh báo cho nhà biết, nhớ rõ lúc trước bà đến đây nói với những gì kh?"
"Nhớ rõ, nhớ rõ, ngày nào bà cũng lặp lại những lời nói đó. Hỏi xem cô bé cao ráo, xinh đẹp, trắng trẻo đó ở đây kh. Trong nhà máy của chúng nhiều đồng chí nữ. đã làm bảo vệ hơn mười năm nay cũng chưa nhận mặt được hết mọi , đâu biết bà đang tìm ai? Chị gái nhỏ nói là bà ngồi ở đây một lúc, cũng kh biết nói gì?"
Sau khi trò chuyện với bảo vệ một lúc, Khương Sĩ Minh đã tìm ra bí mật nhỏ của bà nội, bước nặng nề trên đường trở về. Thật ra bà nội vẫn còn nhớ sự tồn tại của cô út? Bà giữ bí mật kín mít với gia đình, hoặc thực ra là mặc dù nhiều năm như vậy bà đã nhớ ra từng một đứa con gái, chỉ là muốn muốn để cho gia đình kh lo lắng nên mới cố tình kh nhắc đến, để mọi cho rằng bà đã quên cô út .
Về đến nhà, ta giả vờ như kh biết gì, cười hỏi: "Bà ơi, dạo này bà chơi nhiều quá, thậm chí còn kh xem tivi kh? Cháu nghe nói cuộc thi đoàn kịch mùa xuân hay. M ngày trước biểu diễn thành c, khác hẳn mọi khi. Cháu còn kh thể bỏ lỡ. Sau khi chiếu xong, cháu nhờ tìm cuộn băng đó phát lại, chúng ta cùng xem nhé?"
"Kh." Bà cụ Khương nh chóng lùa cơm, nói: "Làm bà thể suốt ngày qu quẩn cùng với một đứa trẻ như cháu mà quên làm chuyện chính? Ăn xong ngủ một lát bà lại ra ngoài!" Nói xong nh chóng uống nước lau miệng, hai chân bước lên lầu.
"Ông nội, cũng kh lo à?"
Ông cụ Khương thở dài, l ra một tờ báo góc cạnh thô ráp như đã lật nhiều lần từ đống báo tạp chí định kỳ: "Cháu biết cô bé này kh?"
Khương Sĩ Minh mỉm cười nhận l nói: "Thủ đô lớn, cháu thể quen biết được tất cả mọi ?" Nhưng khi th trên tờ báo, ta lại sửng sốt: "Ông ơi, này thì vậy?"
"Cô bé tr giống cô út của cháu, đặc biệt là khi cười như in cùng một khuôn với cô út của cháu. Bà nội cháu đã th cô bé này ở đâu đó, vẫn luôn kiên định kh bỏ cuộc ôm cây đợi thỏ." Ông cụ Khương kh thích ra ngoài lắm, nhưng cái gì cũng biết.
"Trong khoảng thời gian này đã phái ều tra, nhưng tin tức của mẹ cô bé quá bình thường, tr kh giống như cô út đã bỏ nhà của cháu." Ông cụ Khương lắc đầu nói: "Hạ Hoa lớn lắm, cũng nhiều, kh thể tránh khỏi hai tr giống nhau, lại nói hơn hai mươi năm trước sau khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa kh lâu, đất nước chưa yên bình, một cô gái trẻ một bỏ nhà rời khoảng bảy, tám phần là đã gặp nạn. Nếu kh tại chúng ta đã tiêu hết một nửa tài sản , vẫn kh thể nhận được một chút tin tức gì được chứ? Thay vì để bà nội của cháu ôm hy vọng chịu đựng sự tan vỡ, thà để bà gây chuyện, lâu dài bà mới thực sự cảm th nhẹ nhõm, cũng sống tốt hơn."
Khương Sĩ Minh mím chặt môi, An Tri Hạ đang cười trong hình: "Ông nội, thật sự giống nhau ?"
"Ừ tr giống nhau, nhưng khí chất thì lại khác nhau. Cô út của cháu là tiểu thư khuê cát, dịu dàng như nước, kh chủ kiến, chỉ một lần náo loạn như vậy mà đã khiến cả nhà chúng ta lăn lộn nửa đời theo tìm kiếm. Nhưng cô gái nhỏ này giống như một ngôi , cả toát ra sự kiên định hướng về phía trước và tinh thần phấn chấn, đây kh là thứ mà cô út của cháu được, cũng như kh thể trau dồi được."
Chưa có bình luận nào cho chương này.