Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 388:
"Nếu kh m chị dâu liều mạng bảo vệ , hôm nay đã c.h.ế.t ở đây, hai mạng !" Cô liếc mọi : "Đây gọi là âm mưu phạm tội, bản chất của nó tương đương với một tội ác. Ngày nay nhiều cũng đang lợi dụng địa vị của để làm ều ác, gây hỗn loạn cho một xã hội tốt đẹp. Đất nước đang nghiêm khắc trấn áp các hoạt động tội phạm. e rằng hôm nay m sẽ gặp rắc rối đ."
Sau khi nghe ều này, một số bắt đầu lặng lẽ rút lui.
"Đừng nghĩ đến việc chạy trốn. Ai vu khống, ai khuyến khích trộm cắp, ai kích động dư luận phá hoại sự đoàn kết của nhân dân, ai giở trò đồi bại với những lưu vong. đã chụp ảnh tất cả và ghi âm giọng nói .
Hôm nay ai phạm tội và bỏ trốn, khi bị bắt sẽ bị kết án nặng nề hơn!"
Mọi đều kh hiểu những ều này, khi gặp một tình huống nào đó, họ luôn muốn lo qu. Ý thức pháp luật của họ còn yếu, ít khi nhờ đến sự giúp đỡ của các đồng chí trong cơ quan khi chuyện gì xảy ra ở nhà.
dáng vẻ kiên quyết của An Tri Hạ, ngay cả Trần Tam cũng kh nhịn được, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô, cô xoá ảnh và băng ghi âm , m thể đưa năm đồng là chuyện này coi như xong.
Con cái bầm dập đến mức mất răng, dung mạo biến dạng, sau này sẽ khó nói chuyện cưới xin. kh muốn nhiều."
"Đúng vậy, chúng chỉ là nói nhảm, phóng đại những gì nghe được. Ai sẽ coi trọng chuyện đó? Chị dâu Phòng, cô đừng chấp nhặt với chúng nữa."
"Chúng ..." Các lão run rẩy: "Chúng chỉ muốn giật máy ảnh thôi, kh, chúng kh ác ý gì. Cô là phụ nữ thai, dù quậy phá thế nào cũng kh dám gây chuyện."
Mọi lần lượt tự minh oan cho .
An Tri Hạ bất động: "M cho rằng đúng thì kh cần sợ hãi, sau này các đồng chí trong cục sẽ đến giáo d.ụ.c pháp luật cho mọi , xem ai đúng hay sai, ở mức độ nào, sẽ bị bỏ tù, ai cần b.ắ.n bắn.
Mọi nên làm quen với nhau trước để thể gần nhau hơn?"
Các đồng chí tuần tra đã nhận th sự náo động ồn ào, quay lại đồn gọi vài đồng nghiệp, cùng nhau lao tới đây, tình cờ đụng nhóm chị dâu.
Trên đường m chị dâu đã nói ngắn gọn về sự việc, khi nghe nói là vợ tiểu đội trưởng Phòng vừa mới thai, là đối tượng được đặc biệt bảo vệ, m đồng chí trong đồn cảnh sát bước nh hơn, m trực tiếp chạy luôn.
"Tiểu Tần, đến đồn cảnh sát dẫn thêm chút viện binh! Tốt nhất là mượn thêm một số của m đơn vị bên cạnh, lo là sau đó sẽ gây ra một cuộc bạo loạn, chúng ta kh thể áp chế được." Một đồng chí hơi lớn tuổi cau chặt mày phân phó nói: "Vấn đề tại khu nhà ở của đội vận tải quá nhiều, e là lần này sẽ bùng phát lớn. Chúng ta cần xử lý một cách nghiêm khắc, nếu kh làm gì, thì kh biết sẽ xảy ra rối loạn gì nữa!"
Tiểu đồng chí đáp ứng quay chạy thật nh về phía đồn cảnh sát để tìm viện trợ.
Những còn lại cũng nói chuyện với m chị dâu dùng tốc độ nh nhất chạy đến hiện trường vụ việc.
Khi th một số đồng chí trong đồn cảnh sát chạy tới, mọi đều cảm th bủn rủn. Đối với bọn họ, chỉ khi án mạng hoặc là đột nhập vào nhà cướp bóc, cưỡng hiếp, bắt c và những vụ việc cực kỳ nghiêm trọng khác, thì m đồng chí trong đồn cảnh sát mới được ều động.
M vừa mới gây náo loạn đều cúi rạp xuống như chim cút, chỉ ước một cái kẽ hở trên mặt đất để chui vào. Những già bị gãy cổ tay đau đến mức sắc mặt trắng bệch, liên tục đổ mồ hôi lạnh, sợ đến mức chân run lẩy bẩy di chuyển từng chút vào trong đám đ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-388.html.]
biết rằng tội phạm lưu vong sẽ bị kéo xử bắn. Bọn họ thường xuyên lợi dụng khác, lỡ như kh cần d dự hùa theo An Tri Hạ đưa những chuyện trước kia ra, bọn họ thực sự sẽ kh còn đường sống.
"Kh được nhúc nhích, chạy đâu? Tất cả đều ở lại." Các đồng chí cảnh sát đến từ phía khác đã chặn những đang định bỏ chạy lại.
"Đồng chí cảnh sát, chúng kh làm cái gì hết chỉ đứng xem náo nhiệt mà thôi, trong nhà còn con nít uống sữa, trở về..."
"Đúng đúng đúng, mẹ chồng bị liệt đang nằm trên giường chờ bưng chậu tiểu tới..." Mọi gượng gạo tìm kiếm những lý do khập khiễng.
"Vừa nãy kh hăng hái ? Yên tâm, chúng sẽ ều tra rõ ràng vụ việc, m là nhân chứng, nghĩa vụ phối hợp với chúng để hiểu rõ từ đầu đến cuối." đồng chí lớn tuổi lạnh lùng nghiêm túc nói.
" họ Hồ, là đội trưởng của đội cảnh sát khu vực, ai thể nói cho biết chuyện gì đã xảy ra kh?" Mặc dù trên đường bọn họ đã hiểu sơ qua, để tránh bị nói là thiên vị, bọn họ giả vờ như kh biết cái gì hết, từng chút làm sáng tỏ sự tiến triển của vụ việc trước mặt mọi .
"Xin chào đội trưởng Hồ, là An Tri Hạ, chồng là nhân viên của đội vận tải." An Tri Hạ lạnh lùng qua mọi , đưa camera và bút ghi âm lên, cực kỳ đơn giản kể lại chuyện đã xảy ra dựa theo sự thật: " đã chụp ảnh và ghi âm, còn nhiều làm chứng, kh thể để cho một số biện hộ thoát tội được đúng kh?"
Ảnh rửa ra thì mới xem được, nhưng bút ghi âm thì thể bật nghe ngay lập tức. An Tri Hạ tăng âm lượng đến mức tối đa, những lời nói đảo lộn sự thật, hắt nước bẩn vào cô được phát ra rõ ràng từ trong đó.
Khi những đó nói chuyện quá đáng, sau khi nghe xong ngay cả bản thân nói cũng chút kh chịu nổi. Rõ ràng bọn họ chỉ nghe m lời, nhưng dần dần vì sự tức giận và chột dạ, mà họ đã cố gắng lắp ráp lại thành một câu chuyện đáng xấu hổ và quá đáng như vậy.
"Đội trưởng Hồ, kh biết đồn cảnh sát thụ lý tội vu khống, kích động dư luận, gây rối và lợi dụng tội phạm lưu vong kh?" An Tri Hạ hỏi.
"Thụ lý." Trên mặt đội trưởng Hồ hiện ra sự tức giận, ánh mắt về phía mọi mang theo sự nghiêm nghị: "Đồng chí An nói đúng, Tân Hạ Hoa thành lập để giải phóng dân tộc, để chúng ta xoay trở thành chủ nhân chứ kh để ức h.i.ế.p và lợi dụng khác!
Đến đây, vừa nãy ai nói đồng chí An quan hệ kh đúng với lãnh đạo, qua đây đứng hết." Ông chắp tay sau lưng, chân hơi tách ra, ưỡn lưng thẳng tắp, tựa như một huấn luyện viên.
Mọi trái nhưng kh ai bước lên.
Đội trưởng Hồ cười khẩy: "Kh biết m đã từng nghe đến khẩu hiệu dán trong phòng thẩm vấn của văn phòng chúng chưa, thẳng tg sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị. Ý nghĩa là nếu m chủ động nhận tội, chúng sẽ xem xét thái độ nhận lỗi và hối cải của m để xử lý nhẹ nhàng.
Nếu kh, chúng sẽ ều tra rõ ràng, tội d mà m chịu, sẽ kh thiếu một cái!
Bây giờ, hỏi lại một lần nữa, vừa là ai nói bậy bạ? Cần phát lại đoạn ghi âm, để chỉ ra từng một kh?" Giọng của càng lúc càng lớn, m chữ cuối cùng giống như là đang hét lên.
Một vài phụ nữ kh chịu nổi nữa bước ra trước, cúi đầu đứng ở chỗ mà đội trưởng Hồ chỉ.
"Còn ai nữa, tự giác hết , lúc đó miệng nói hay lắm mà, giờ lại kh dám chịu trách nhiệm hả? Kh m cảm th chỉ nói m câu, kh đau kh ngứa, thì cứ việc nói thôi à? Vậy bây giờ kh dám đứng lên?"
Ánh mắt của đội trưởng Hồ như đuốc sáng quét qua từng , nhưng mọi đều mắt mũi, mũi tim, kh ai dám đối mặt với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.