Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 392:
Chú Phương ngược lại trấn định hơn, dù tòa nhà giảng dạy năm tầng của trường trong thôn đã chính thức khai giảng, chính cũng kh kh kiến thức. Chỉ là đó là tài sản c, mà hiện giờ bọn họ ở trong nhà con gái, cảm giác khác biệt vô cùng lớn.
"Chú thím, ăn cơm trước nhé? Mọi ngồi tàu hai ngày khẳng định vừa đói vừa mệt vừa buồn ngủ, chúng ta ăn cơm trước, sau đó chúng ta tắm rửa, trở về ngủ một giấc thật ngon, ngày mai lại nói chuyện.
Dù mọi cũng ở lại lâu mà." An Tri Hạ chào hỏi.
"Đúng đúng đúng, kh vội lúc này, chúng ta ăn cơm trước." Trong lòng thím Phương lại nhung nhớ việc tắm rửa.
Ba đứa nhỏ còn chưa tan học, An Tri Thu cố ý để lại đồ ăn đưa đến nhà họ Phòng, nói một tiếng với chị dâu Đặng.
Đây là lần đầu tiên thím Phương tắm, th cái gì cũng tò mò, nhưng bà sợ bị ta coi là nhà quê lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, vẫn khẽ thu liễm mí mắt, nhẫn nại tính tình.
An Tri Hạ cười khẽ giải thích bên tai bà.
Trước tiên bọn họ đến đổi phiếu tắm, l chìa khóa đến nhà tắm nữ. Cởi quần áo từ gian ngoài, bọn họ thoáng run rẩy bưng chậu xách ghế vào phòng tắm.
Sương mù lượn lờ, bên tai đều là tiếng nói chuyện vang vọng.
"Ôi chao." Nước hơi nóng, xả lên thoải mái đến mức thím Phương kh nhịn được hô nhẹ ra tiếng: "Trong thành phố quả thật thuận tiện, nơi tắm rửa kh lạnh, nhiệt độ nước vừa vặn, cũng kh sợ dùng hết lại đun nước. Hiện tại trong nhà chúng ta ban ngày cũng lạnh, buổi tối đắp chăn dày còn run rẩy."
"Nếu thím thích thì cùng chú ở lại đây nhé." An Tri Hạ cười nói: "Tuổi và trình độ văn hóa của chú đặt ở đây, kh nhiều kh gian thăng tiến, chi bằng nghỉ ngơi sớm cùng thím dạo chung qu hưởng phúc con cháu."
"Hai trai của cháu đều kh chịu thua kém, hoàn toàn thể nhận l gánh nặng từ trong tay chú cháu. Chỉ là." Thím Phương khẽ thở dài nói: "Hiện tại trong thôn thu được nhiều hơn, tiền trong sổ sách thôn cũng nhiều, tuy rằng đến cuối cùng sẽ dựa theo c việc phân chia đến tay mọi .
Nhưng vài thời khắc khắc chằm chằm, nhân cơ hội vớt một khoản, hoặc là đẩy chú cùng trai của cháu xuống."
Hiện giờ An Tri Hạ lạc quan tích cực, ngược lại an ủi bà nói: "Thím, sổ sách trong thôn c khai, mọi đều rõ ràng, những đó chút động tác nhỏ, đừng nói nhà chúng ta, ngay cả những khác trong thôn cũng kh muốn.
Uống nước dám quên c đào giếng chứ?
"Thím và chú của cháu cũng đã nghĩ th cả , c việc của trưởng thôn kh hề dễ làm, nếu kh do chú của cháu muốn làm nhiều việc thực tế hơn nữa cho dân làng thì cũng chẳng lý do gì mà cứ ở mãi vị trí đó cả?
Ít nhất thì hãy đợi cho chú của cháu giải quyết xong hết mọi việc ở trong làng , để mọi đều chút tiền dư, cơ sở hạ tầng trong làng được xây dựng tốt, mọi đều biết rõ rằng lợi nhuận một năm sẽ được phân chia cho mỗi nhà là bao nhiêu thì chú của cháu mới nghỉ hưu được.
Như thế thì, cho dù khác làm trưởng thôn, lén lút tiêu hai tệ thì kh sau, nhưng tiêu nhiều thì sẽ kh dám và cũng chịu kh nổi đâu. Ánh mắt của dân làng đều là tinh tường!" Thím Phương gật gật đầu, cười mà nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-392.html.]
"Vậy đợi đến khi chú nghỉ hưu thì chú thím sẽ đến Bắc Kinh để định cư lâu dài. Đến lúc đó, cháu sẽ tìm việc cho các ." Hơn một năm nay, An Tri Hạ đã cảm nhận đủ được sự giản dị và tốt bụng của nhà họ Phương.
Phương Hồng Diệp đối với cô chẳng ý xấu gì cả, thực sự coi cô như em gái của mà quan tâm, đồ gì tốt đều nghĩ đến cô.
An Tri Hạ là qua thì cũng sẽ lại, cô kéo nhà họ Phương cùng nhau làm giàu.
"Kh cần đâu." Thím Phương xua tay kh ngừng, cảm động tươi cười với cô: "Tri Hạ, thím biết cháu là ý tốt, nhưng mà Diệp T.ử nhà chú thím cưới trai cháu, thì m đứa mới chính là thân cùng một nhà với nhau."
"Hai trai của Diệp T.ử đã chú thím cháu tr chừng , bọn nó ăn mặc, như vậy là đã quá tốt so với nhiều . Chú thím đều biết rõ Tri Hạ là năng lực, nhưng mà bọn chúng mới chỉ học hết tiểu học, chỉ biết làm ruộng và lao động chân tay, tầm cũng kh cao bằng cháu.
Rời khỏi n thôn đối với chúng nó vẻ như kh là chuyện tốt."
Phương Hồng Diệp mỉm cười vô cùng ngọt ngào, nói với An Tri Hạ: "Hạ Hạ, nhiệm vụ của em bây giờ là dưỡng t.h.a.i và chăm sóc cơ thể cho thật tốt, những chuyện khác thì kh cần suy nghĩ làm gì. Nếu như trai và chị dâu của em thực sự cần em giúp đỡ, thì bọn chị nhất định sẽ kh ngại gì với em đâu, và em cũng kh thể nào kh giúp, đúng kh?
An Tri Hạ gật đầu, cô kh nói gì nữa, chỉ nói với thím Phương: "Thím ơi, lát nữa cháu hiệu sách mua m quyển sách gửi cho hai trai, để hai cùng học với chị dâu. đặt nền móng vững chắc từ đầu một chút, nếu như thể, thì hãy để cho hai tham gia thi cử, để xem liệu thể l được bằng tốt nghiệp trung học cơ sở hay kh.
Nếu như còn thể l được bằng tốt nghiệp trung học phổ th thì càng tốt. Sau này, nếu cơ hội đến kinh đô, cũng thể để hai và chị dâu thi thử. Nếu như thể định cư lâu dài ở kinh đô thì sẽ giúp ích nhiều cho sự trưởng thành và chuyện học tập của m đứa nhỏ sau này, chúng ta sống ở tuyến đầu của đất nước, m đứa nhỏ làm mà kh tương lai được cơ chứ?"
Thím Phương nghe cô nói xong thì trong lòng cảm th vô cùng ấm áp, chuyện liên quan đến tương lai của m đứa nhỏ, cho dù là ai cũng kh thể chống lại được loại cám dỗ này. Giọng bà chút do dự: "Tri Hạ, ở kinh đô nhiều bằng cấp hai cấp ba, nhưng bọn họ cũng đều kh việc làm, hai trai của cháu làm mà cơ hội được?
Thím biết cháu mối quan hệ, nhưng mối quan hệ nên được sử dụng khi thật sự cần thiết cơ, bọn thím kh hy vọng cháu lãng phí ều đó cho hai của cháu."
"Thím ơi, thím kh tin cháu ? Dù thì các và chị dâu học được càng nhiều thứ thì cuộc sống sau này của họ càng tốt đẹp hơn, hãy để cho họ cũng thể đôn đốc được việc học của bọn trẻ.
Trẻ con kh thể chỉ học, tốt nhất vẫn nên cho bọn chúng học một hoặc hai lớp năng khiếu vào cuối tuần. Điều kiện trong nhà tốt, tiền dư và lương thực dư thừa, thì mới thể lo cho bọn trẻ tốt được, nếu bây giờ đầu tư cho chúng nó một xu, thì đợi đến khi chúng nó lớn lên mới thể kiếm được mười đồng, một trăm đồng được chứ!"
Gần đây, An Tri Hạ đã đọc nhiều sách về nuôi dạy con cái, bây giờ cô gặp ai cũng muốn nói về chuyện này với ta một hai câu, cô thực sự kh muốn bọn trẻ lãng phí quá nhiều tuổi thơ của bọn chúng.
Sau này, những sinh vào những năm 1980. 1990 sẽ được gọi là thế hệ hy sinh, bọn họ đang ở trong thời kỳ kinh tế phát triển nh, cuộc sống lúc nhỏ kh được giàu , vốn dĩ là kh ều kiện để học năng khiếu. biết bao nhiêu đã hối hận cơ chứ?
Thím Phương nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, cháu nói đúng, học tập là kh được thụt lùi. Diệp T.ử nhà chúng ta đã học hành chăm chỉ, hiện tại con bé đã thể vào cấp ba . Đợi sau khi tốt nghiệp sẽ kh còn lo lắng nữa về chuyện tìm việc làm nữa.
Nếu như lúc đó con bé từ bỏ thì đã kh thể được cơ hội .
Đợi Tri Thu tan làm , sẽ cùng với chú của cháu đến hiệu sách chọn sách, sẽ đem gửi cùng với thư.
Đồng chí Mao đã từng nói rằng nghèo cũng kh thể kém giáo d.ụ.c được. Tất cả tiền ở trong nhà đều dùng để mua sách cho bọn nhỏ, bọn thím cũng kh th tiếc chút nào cả."
Chưa có bình luận nào cho chương này.