Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 459:
Đây quả thực là mức lương cao, khán giả ngồi trước tivi há hốc mồm, hai đồng một ngày cộng thêm ba bữa ăn, tức là 60 đồng một tháng. Mức lương này cao quá kh?
Mọi kh khỏi thầm nghĩ, đây chẳng là diễn quá lố ? An tổng thậm chí còn kh ều tra tình hình thị trường , diễn cũng diễn cho sát với thực tế chứ.
Phòng Quân Trác th minh, bé thường xuyên chợ với lớn, bình thường cũng nghe nhiều lời bàn tán, lại kh biết giá cả và tiền lương trung bình là bao nhiêu được.
bé mỉm cười, giả vờ ngây thơ hỏi: "Dì ơi, hai đồng là nhiều lắm đ ạ. Trên tờ th tin tuyển dụng của dì ghi là mười lăm đồng một tháng cộng với hai bữa ăn. Tại khi đến chỗ cháu, thù lao lại tăng gấp bốn lần mà còn được lo cả ba bữa ăn ạ?"
Bà chủ cửa hàng cười, ngược lại kiên nhẫn giải thích: "Cháu sợ bán cháu ? Cháu còn nhỏ nhưng đầu óc th minh, tính toán vừa nh vừa chính xác, khách hàng muốn gì cháu cũng nhớ rõ ràng, quả thực giúp chúng ta tiết kiếm nhiều sức lực. Cho dù hai làm e rằng cũng kh bằng một cháu.
Hơn nữa, việc kinh do ở đây tốt nhưng lại quá đ nên nhiều khách hàng đã tới các cửa hàng khác. Hôm nay nhờ sự giúp đỡ của cháu, số lượng khách hàng của cửa hàng chúng ta nhiều hơn một nửa ngày thường, cho nên cho cháu hai đồng tiền lương cũng kh thua thiệt gì cả."
"Kh giấu gì cháu, c việc kinh do ở thành phố này tốt, c nhân làm việc chăm chỉ một tháng cũng chỉ kiếm được ba mươi đến năm mươi đồng, còn kh đủ tiền thuê nhà hàng tháng của chúng . kh ngốc, nên cháu nói bao nhiêu tiền, trong lòng đều hiểu rõ!"
Phòng Quân Trác cười áy náy: "Dì, cháu cũng muốn giúp dì, nhưng lần này cháu cùng mẹ và các chị em đến đây du ngoạn, lát nữa cháu rời nên kh thể tiếp tục giúp dì được. Cháu biết ơn sự chân thành của dì và đã cho cháu phần thù lao nhiều như vậy. Kinh do là tất cả về sự chính trực và lòng tốt, chẳng trách c việc kinh do của dì lại phát đạt như vậy."
Bà chủ nhà cười nói: "Đứa nhỏ này kh chỉ th minh mà cái miệng nhỏ n của cháu cũng ngọt. Chỉ vì lời nói của cháu mà cho thêm đồ ăn."
Nói xong bà chủ liền nhét một túi hạt dẻ rang vừa mua chưa kịp ăn vào trong n.g.ự.c : "Nếu cháu đã gọi là dì thì cứ giữ , dì vui!"
Phòng Quân Trác kh hề tỏ ra giả tạo, bé lịch sự cảm ơn lại vội vã lớn tiếng nói một loạt lời tốt lành, khiến khách hàng trong quán bật cười, còn thu hút thêm một làn sóng khách hàng mới.
bé mang theo túi thức ăn theo chị hai và em gái, nhét hạt dẻ rang vào tay em gái: "Còn nóng đ, em nếm thử , nhưng đừng ăn nhiều quá nhé, lát nữa chúng ta còn ăn cơm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-459.html.]
Phòng Ca Hân mỉm cười chạm vào bé: "Trác Trác của chúng ta thật lợi hại, kh nói một lời đã kiếm thức ăn về cho gia đình chúng ta."
Bởi vì lời nói của bà chủ, khán giả trước tivi cũng quay qua, biết Phòng Quân Trác còn trẻ nhưng năng lực, và họ cũng nhận thức sâu sắc về cổ xuân phong uy lực của Hạ Hoa. Những c nhân như họ tự hào về mức lương ba mươi, năm mươi đồng, nhưng trong mắt bà chủ thì số tiền đó là chưa đủ.
Cuối cùng, họ lại tầm hạn hẹp và ác ý suy đoán về hai đứa con xuất sắc của gia đình này.
Dù họ hiểu rằng việc buôn bán nhỏ kiếm tiền dễ dàng nhưng ít đủ can đảm để từ chức và làm, suy cho cùng, họ kh thể chấp nhận rủi ro và kh muốn phá bỏ cuộc sống thoải mái trước mặt, hoặc trở thành một kẻ buôn bán nhỏ kém cỏi trong mắt khác chỉ vì tiền.
Trong khi chờ bọn trẻ trở về, mì đã chuẩn bị xong, nước xương đã được đun sôi và nhân đã trộn đều ngon miệng. Mọi bắt đầu bận rộn rửa tay, đội mũ, đeo khẩu trang.
Phòng Lễ Hi phụ trách nhào mì, An Tri Hạ và Phòng Tụng Ngôn đang làm bánh bao, còn Phòng Ca Hân thì hấp bánh bao, hai bé kia thì bán bánh bao và thu tiền, đồng thời hỏi thăm quá trình của các đoàn khách khác.
"Mẹ ơi." Phòng Ca Hân kể chuyện mà đã thu thập được từ m đứa trẻ: "Đoàn khách thứ ba và đoàn khách thứ tư đã đến. Bọn họ đang xe buýt, nhưng sẽ rời ngay khi xuống xe, cho nên cũng đến quán ăn cùng lúc với chúng ta. Mẹ đoán xem nhiệm vụ của họ là gì?"
Cô bé thích úp úp mở mở, nghe cô kể chuyện ai cũng hào hứng, đều lắc đầu và cô đầy mong đợi.
Cô bé cười khúc khích nói tiếp: "Mỗi đoàn khách được chuẩn bị ba chiếc xe đạp, chịu trách nhiệm vận chuyển thư từ của khách đến bưu ện. Tuy chủ yếu là báo và thư nhưng đồ được chuyển từ kinh đô về, một chiếc xe khách nhiều thư, lại lại bảy tám lần. Một chuyến qua lại 6km mất khoảng mười phút."
Mọi nghe vậy liền cảm th chân mỏi nhừ, họ nhau, th được sự may mắn trong mắt đối phương.
Gia đình bọn họ đều thích ăn các món như mì, bánh bao, sủi cảo, bánh dầu, bánh cuốn,... nên khéo léo và ăn ý trong c việc.
Sáu trăm chiếc bánh bao là một c việc lớn, bọn họ làm kh ngừng nghỉ. một cặp song sinh long phượng t.h.a.i xinh đẹp biết cách ăn nói, th mọi liền giới thiệu. Chỉ cần mọi ý định ăn uống là khó thể cưỡng lại lòng hiếu khách nồng hậu của những đứa nhỏ này, vậy nên họ sẽ mua một hoặc hai chiếc, hoặc mua một giỏ để ăn trưa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.