Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 500:
"Mẹ con nghĩ kĩ , ok, xin chắc c và khẳng định!" phụ nữ xinh đẹp liếc bé: "Con đừng xem thường khác. Con lại con xem, lớn bằng từng , trừ cái việc con làm đúng duy nhất là chui ra từ bụng mẹ thì còn chuyện gì đ.á.n.h để con huênh hoang kh?
Chuyện con cha mẹ làm nhà nước à, hay là bà nội tiền, hoặc là tự hào vì bà ngoại con làm giảng viên đại học? Các cô các chú trong nhà ai ai cũng thành đạt, hay là những chị em họ chăm chỉ giỏi giang?
Nếu con kh là con trai mẹ thì con còn được hưởng thụ những thứ đó ?"
bé trợn mắt mẹ, sửng sốt mất nửa ngày mới run rẩy hỏi: "Hóa ra quý bà Tiêu ghét con đến vậy ? Con là con trai ruột của mẹ đ!
Sau này con sẽ là phụng dưỡng hương khói cho cha mẹ đ. nhà ai con trai mà kh nâng niu chiều chuộng kh? Với cả con cũng đã trưởng thành đâu, con cháu trong phố cổ đứa nào chẳng như con.
Thế mà mẹ lại hi sinh con để tham gia cái chương trình kh ra gì này, mẹ hỏi ý cha con, hỏi ý kiến bà chưa?"
phụ nữ xinh đẹp cười lạnh, bà l ra khỏi túi chiếc máy ghi âm và nhấn hai lần, bên trong truyền ra một vài giọng nói: "Con trai, từ khi sinh ra đến giờ con chưa biết cay đắng đau khổ là gì.
Cha bằng lòng để hiện tại con chịu khổ một chút, để con hiểu được rằng dựa vào gia đình, dựa dẫm khác chẳng bằng dựa vào chính .
Con một gia đình kh lo lắng về kinh tế, ểm xuất phát của con cao hơn những khác kh biết bao nhiêu. Chỉ cần con cố gắng, sau này lớn lên chắc c sẽ thành tựu bỏ xa bà cha mẹ!"
"Cháu trai, cha mẹ cháu kh cho bà nhúng tay vào việc này. Cháu yên tâm rèn luyện nhé, đợi cháu về bà sẽ làm món thịt chiên và món thịt viên cháu thích ăn nhé..."
"Cháu ngoại, hiện tại lạnh , mọi ở n thôn đều ở nhà nghỉ đ hết, cháu nhớ nghe lời mọi nhé, nhánh lắm là được về nhà thôi, bà ngoại ra ga đón cháu nhé..."
Được , cả gia đình giấu , đứng chung một chiến tuyến hết .
Sắc mặt bé trắng bệch, vẫn kh thể tin nổi: "Quý bà Tiêu đáng kính, quý bà làm thật đ ạ?"
"Tất nhiên." phụ nữ xinh đẹp mềm lòng mất một giây, sau đó lại cứng rắn trở lại, bà bật cười khiêu khích: "Ngày thường mọi trong nhà khuyên con hết lời nhưng con nghe vào tai m câu kh?
Nếu kh dùng đến biện pháp đặc biệt thì con kh nhớ lâu được, cũng kh biết quý trọng thời gian, cố gắng vươn lên.
Tr cậy dưỡng lão hương khói cho mẹ á, thôi , chúng kh muốn c.h.ế.t sớm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-500.html.]
Chung quy vẫn chỉ là một đứa bé mười tuổi, bé th tình hình kh xoay chuyển được nữa, căng thẳng mím môi, sắc mặt nghiệm nghị kh lên tiếng.
Phan Hỷ Vũ và Tiểu Ngũ liếc nhau một cái, hai bước tới hòa giải: "Các vị khán giả, các vị đã th đúng kh ạ? Tình hình vừa chúng chưa hề bàn trước với nhau, cũng kh hề cố ý diễn kịch, mâu thuẫn giữa hai mẹ con vẻ khó giải quyết đó.
Cha mẹ đều mong con thành rồng thành phượng, nhưng trẻ em dù cũng là trẻ em, các em sẽ chút ham chơi, nhưng kh thể phủ nhận sự giáo d.ụ.c và cố gắng ngay từ khi còn nhỏ liên quan trực tiếp đến hạnh phúc và tương lai sau này.
Hy vọng rằng tại một môi trường khác nhau, bạn nhỏ Tiêu Tuấn của chúng ta thể th cảm cho tấm lòng lo nghĩ sâu xa của cha mẹ . Thứ chúng ta kh nên lãng phí nhất là thời gian đúng kh ạ!"
Bạn nhỏ khách mời sẽ hoán đổi gia đình với Tiêu Tuấn là Cố Tiểu Thảo, hoàn cảnh của cô bé đáng thương, tập hợp đủ mọi câu chuyện thê t.h.ả.m mà mọi thể nghĩ ra được.
"Bạn nhỏ Cố Tiểu Thảo, giới thiệu về cho các vị khán giả biết được kh nào? Chủ yếu là giới thiệu gia đình của em, các thành viên trong gia đình, và lý do tại em lại tham gia chương trình này, và tham gia bằng cách nào nhé."
"Xin chào tất cả mọi ." Đó là một cô bé gầy gò, nhỏ xíu, mặc dù bằng tuổi Tiêu Tuấn nhưng cô bé thấp hơn hẳn một cái đầu. Trời đã vào đ, cô bé mặc chiếc áo b mỏng dính, vừa bẩn vừa cứng, kh áo khoác dài mặc bên ngoài, quần ở phần đầu gối quần và cổ chân đã rách, thậm chí còn th những sợi chỉ tua rua lộ ra.
Phần cổ chân kh bị quần che tr đen đúa, thậm chí còn chỗ sưng vù lên vì quá lạnh.
Khuôn mặt đen nhẻm cùng với phần cổ của Cố Tiểu Thảo đỏ bừng vì ngại, thứ xinh đẹp duy nhất là đôi mắt đen láy, sáng long l.
Cô bé hít sâu một hơi, lắp bắp nói: "Em tên là Cố Tiểu Thảo, là làng Hướng Dương, thành phố Thiểm Tây Bắc. Gia đình em sáu chị gái, hai trai, một em gái, hai em trai.
Lúc cha em đang xây nhà cho ta thì bị gãy chân nên kh làm được những c việc nặng nhọc nữa.
Sinh con khiến sức khỏe mẹ em bị ảnh hưởng, cả ngày nằm trên giường kh dậy nổi, ngày nào cũng uống thuốc.
Bốn chị gái của đã l chồng trên miền núi, nhờ đó mà đổi được tiền cho hai của em tiền cưới vợ và xây nhà.
Gia đình em nghèo, kh ai được học cả. Ngày nào em làm việc cũng nghe được tiếng loa lớn của làng đang phát tin, em nghe th C ty Văn hoá Minh Nhật tuyển diễn viên nhí, chỉ hai đối tượng, một là con cái gia đình ều kiện nhưng nghịch ngợm, hai là những trong gia đình nghèo nhưng chịu khó cố gắng.
Em mang theo bốn quả dưa hấu nhỏ, bộ hết hai ngày để đến thành phố.
Chắc do em ăn mặc rách rưới quá nên được chọn ạ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.