Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 544:
Kế toán cẩn thận thống kê sổ sách ngày hôm nay từ đầu đến cuối thì ngạc nhiên: "Trưởng bạn, xem này, tổng cộng ba trăm mười sáu đồng lẻ chín xu bốn hào, số tiền này xấp xỉ với do thu bán hàng của chúng ta trong hai ngày Tết!"
Quản lý nhập l sổ sách, cẩn thận xem xét, trong lúc đó ta còn kh kiềm lòng được mà ngước Tiêu Tuấn vài lần.
Quan niệm chỉ tiêu của dân ở thị trấn nhỏ khá bảo thủ, ít mua hàng xa xỉ, trừ khi trong gia đình sắp kết hôn hoặc sinh con. Về cơ bản, khách hàng chỉ chọn mua đồ dùng hàng ngày và hàng hóa cần dùng trong dịp Tết.
Trung bình mỗi hộ gia nh chỉ bỏ ra ba đồng, thậm chí nhiều gia đình chỉ chi ra hai đồng để mua sắm, suy cho cùng thì giá cả hàng hoá trong dịp Tết đắt.
Hôm nay là lần đầu tiên bọn họ đón được một trăm năm mươi đến một trăm sáu mươi lượt khách từ khi hợp tác xã cung ứng tiếp thị được thành lập, tất cả đều là c lao của trai trẻ trước mắt.
"Trong kho hàng còn bao nhiêu gi đỏ?" Trưởng ban gọi quản lý kho hàng đến hỏi.
"Thưa trưởng ban, lần này chúng ta nhập vào tổng cộng năm trăm tờ nhưng lúc trước đã sử dụng vài chục tờ nên bây giờ còn chỉ còn lại hơn bốn trăm tờ."
"Được , đồng chí Tiêu Tuấn, sẽ tặng tất cả gi đỏ còn lại trong kho cho xem như tiền c." Trưởng ban mỉm cười, nhờ nhân viên quản lý kho hàng l đồ ra, ta còn tự bỏ tiền túi mua cho bé một cây kéo mới.
"Đây là những thứ đáng được nhận." Th Tiêu Tuấn muốn trả lại kéo, trưởng ban vội nói: "Hiện tại chế độ khen thưởng của hợp tác xã cung ứng tiếp thị dành cho bán hàng tăng hơn trước nhiều, hôm nay giúp chúng bán được nhiều hàng như vậy cũng đồng nghĩa giúp đám c nhân chúng kiếm được tiền. Chỉ là một cây kéo mà thôi, nhân viên chúng mua hàng sẽ được tính theo giá nội bộ nên kh tốn bao nhiêu tiền, nếu đã tặng thì cứ cầm l , như vậy mới dám bàn chuyện hợp tác tiếp theo."
Tiêu Tuấn gật đầu, sau khi cảm ơn xong, bé cất cây kéo vào túi xách.
Trưởng ban ngẫm nghĩ nói: "Đồng chí Tiêu Tuấn, định mang tr dán trang trí cửa sổ mà cắt được ra chợ bán hay kh?"
"Đúng vậy, Hai ngày nữa ở thôn chúng sẽ buổi họp chợ, cháu dự định làm thêm giờ để cắt tr gi trang trí cửa sổ mang bán." Tiêu Tuấn gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-544.html.]
"Đồng chí Tiêu Tuấn, chân váy mà cắt ra đẹp, nhưng trung thương thường thích mua gi đỏ nhờ quen cắt. Hôm nay việc buôn bán của hợp tác xã cung ứng tiếp thị sung túc như vậy là do tr gi trang trí cửa sổ là hàng được tặng, nhưng nếu mang ra ngoài bán, chưa chắc trong thời gian ba ngày đã bán được một trăm tám mươi cặp."
"Ý của chú trưởng ban là?" Tiêu Tuấn mím môi cười nhạt giống như một trưởng thành, tâm trạng của bé kh hề bị những lời nói của trưởng ban làm cho d.a.o động, vẻ bé đã lường trước ều này.
" nghĩ thời tiết bây giờ lạnh, so với việc ở bên ngoài chịu lạnh cả ngày cứ mang những tr gi trang trí cửa sổ mà bản thân làm xong đến bán cho chúng sẽ tốt hơn. Mỗi cặp tr gi chúng sẽ mua với giá hai xu, cắt được bao nhiêu chúng sẽ bán b nhiêu, mãi đến ngày hai mươi chín tháng chạp mới tạm ngừng. nghĩ thế nào?"
Trưởng ban kh bảo Tiêu Tuấn về nhà hỏi ý kiến lớn mà nghiêm túc thương lượng với bé như một đối tác bình thường.
Tiêu Tuấn cụp mắt, vừa xoa cổ tay cứng ngắc vừa âm thầm tính toán trong đầu. Bốn trăm tờ gi thể cắt được một ngàn hai trăm cặp tr gi trang trí cửa sổ, một cặp bán với giá hai xu, vậy tổng cộng là hai mươi bốn đồng.
E rằng bé làm việc kh ngừng nghỉ suốt ba ngày mới thể hoàn thành số lượng này.
Đến lúc học, chỉ hai ngày thứ bảy và chủ nhật bé mới vó thời gian cắt gi, còn ngày thường Tiêu Tuấn chỉ thể cắt gi trong hai tiếng nghỉ trưa mà thôi. Nếu vậy, một tuần bé thể giao sáu trăm cặp tr gi, sau khi trừ bớt chi phí thì còn lãi được mười đồng.
ều, trước khi nhập học bé vẫn còn mười ngày nghỉ, nói cách khác, chỉ dựa vào viện bán tr gi trang trí cửa sổ Tiêu Tuấn đã thu vào hơn một trăm đồng.
"Được thì được đ, nhưng mà cháu còn học, từ nhà cháu đến trường học về về khoảng hai mươi kilomet, e rằng bình thường kh bao nhiêu thời gian rảnh." Tiêu Tuấn khó xử nói.
Trưởng ban nhớ lại vị trí hẻo lánh của thôn Hướng Dương mà đau đầu. Nếu lượng tr gi trang trí cửa sổ quá ít thì kh đáng để tốn thời gian l.
"Nhưng mà nếu cháu phương tiện lại thì mỗi ngày sẽ giảm bớt được ba tiếng di chuyển, như vậy mỗi ngày lúc học cháu thể cắt được bảy tám mươi cặp tr gi." Tiêu Tuấn cười nói: "Hơn nữa, theo cháu được biết, trường học của cháu cách thị trấn gần, thể giảm bớt nhiều phiền toái cho mọi ."
Nghe vậy, trưởng ban liên tục gật đầu, âm thầm tính toán trong lòng: "Vậy , đúng lúc con trai của họ hàng sắp kết hôn, nhà gái muốn một chiếc xe mới. Trong nhà bọn họ vốn một cái xe mới chín mươi phần trăm, cũng là do nhờ quan hệ mà mua được giá nội bộ. Chiếc xe đó được giữ gìn khá tốt, chưa từng sửa chữa lần nào, giống như xe mới vậy. Nếu muốn sẽ nói với họ hàng đó để lại cho với giá tám mươi đồng."
Tiêu Tuấn lắc đầu: "Giá tám mươi đồng quá cao, xe đạp lại kh là đồ cổ, chỉ cần trả qua sử dụng thì trừ khoảng khấu hao."
Chưa có bình luận nào cho chương này.