Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 547:
Thời tiết ngày càng ấm, đợt cày bừa vụ xuân mới vừa kết thúc, trưởng thôn đã tổ chức động viên toàn thôn, kể về việc làm phấn viết, còn đặc biệt nhấn mạnh là Tiêu Tuấn đã truyền đạt c thức cho .
Nửa tháng qua, cán bộ thôn của họ đã nhiều nơi, liên hệ với nơi cung cấp nguyên liệu, cũng tìm được thu mua, giá thị trường một hộp phấn là 8 hào tiền, một hộp phấn màu là 1 đồng tiền, nhưng chi phí còn chưa được 1 hào 5 hay 2 hào, thậm chí khi họ nhập số lượng lớn, chi phí còn thể rẻ hơn chút.
Giá thu mua từ 4 hào đến 5 hào. Còn quan trọng hơn là phấn viết được sản xuất theo lô! Chế tác đơn giản, bao gồm nghiền bột, rót vữa, đúc khuôn, phơi nắng đóng gói, gần như là kh cần nhiều kỹ thuật, ngay cả trẻ em cũng thể giúp một tay.
Trưởng thôn giải thích cặn kẽ cho họ từng chút một, đặc biệt là khi tính toán sổ sách, đã khiến mọi vô cùng phấn khích.
Vấn đề duy nhất bây giờ là khuôn đúc, ở giai đoạn đầu thì chắc c là họ kh đủ tiền để mua đồng, nên họ chỉ thể dùng gỗ phủ một lớp đồng, đó là phiên bản đơn giản của cả hai khuôn ghép lại với nhau.
Dù vậy, sản lượng phấn cũng đáng kể, một trưởng thành mỗi ngày thể sản xuất vài hộp phấn, một hộp thể kiếm được bốn hoặc năm đồng tiền!
Lợi nhuận như vậy cũng đủ khiến chín trên mười Hạ Hoa phát ên, quay phim cũng kh dám theo dõi toàn bộ quá trình, chỉ ghi lại cảnh hỗn loạn khi làm việc của mọi , đầu cổ mặt mày đầu bụi bặm, cùng c sức nghiến răng nghiến lợi khi vận chuyển hàng hóa, hầu như nơi nào cũng bị phấn nhuộm đẫm, ngành sản xuất còn khó khăn.
ngoài nghề ai thể tưởng tượng được một cục phấn nhỏ xíu ngắn ngủn như vậy lại thể kiếm được lợi nhuận khủng khiếp như thế!
Trên thực tế, cả làng ên cuồng làm phấn, gần như dồn hết tâm sức của cả nhà để làm phấn.
Khi mẻ phấn đầu tiên được sản xuất ở thôn Hướng Dương và cũng thu được lợi nhuận đáng kể, thời hạn hai tháng để Tiêu Tuấn tham gia chương trình cũng đã đến.
Khi biết tin sắp , cả thôn làng đều kéo ra để đưa tiễn .
Từ tận đáy lòng họ biết ơn , cho gà trống, cho đồ khô ở trong nhà, một số vải thô do chính họ dệt, ... Mỗi một thứ đều giá trị.
Tiêu Tuấn căn bản kh cách nào từ chối, chỉ thể nhớ kỹ tên đó, mỉm cười nói cảm ơn, sau đó đạp xe đạp chở một đống đồ nặng vào thị trấn.
gửi xe đạp ở hợp tác xã cung ứng tiếp thị, xem như là giao lại cho Cố Hiểu Huyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-547.html.]
Mọi đều chứng kiến từ một kẻ ăn chơi trác táng lột xác thành một đồng chí nhỏ tạo phúc cho bá tánh, cảm thán ngàn lần.
Khi đến trụ sở của C ty Văn hóa, ngày mai, đích thân An Tri Hạ sẽ đến đón tiếp .
"Chúc mừng đã hoàn thành nhiệm vụ vượt mức!"
Tiêu Tuấn cười toe toét, đã kh còn thái độ kiêu ngạo ngạo mạn trước đây, trái lại đã trở nên ềm tĩnh và chính trực hơn, là kiểu con ngoan trò giỏi mà mọi đều thích.
Bốn vị trưởng lão và hai gia chủ nhà họ Tiêu đứng ở cửa rưng rưng .
An Tri Hạ lần lượt trao giải cho , tính cho phụ 200, tổng cộng là 1200. ngoài ra còn một bộ cặp sách vải bạt, một hộp bút chì đa năng ba tầng bằng nhựa, một cây bút máy, một cuốn sổ, ngày mai là lần đầu tiên c ty văn hóa xuất bản một bộ gồm 48 tập nghiên cứu hoàn chỉnh về quốc học, một bộ 30 sách kinh ển song ngữ của nước ngoài và cả một bộ băng với một cái máy nghe!
Ngoài ra, còn một năm uống sữa bò, một năm giảm giá 30% tại nhà hàng tư nhân Hồng Diệp Tri Thu và phiếu mua sắm trị giá 500 đồng ở siêu thị Huệ Đạt.
Giải thưởng phong phú, khán giả nghe th thì phấn khích. Dù giải thưởng kh là của bọn họ, nhưng ều đó cũng kh thể ngăn cản sự vui sướng của họ.
Tiêu Tuấn cầm l tất cả đồ vật, chỉ là trịnh trọng giao lại 1200 đồng vào tay An Tri Hạ: "Cô Tiểu An, em thể dùng số tiền này để đầu tư vào c ty của cô được kh? Toàn bộ tiền lãi hàng tháng đều đưa vào tổ chức phúc lợi."
An Tri Hạ nhướng mày cười cười: "Được thôi, em cũng xoay chuyển nh đ."
Đưa thẳng một ngàn đồng vào tổ chức phúc lợi chỉ dùng một lần, nhưng nếu đầu tư vào c ty, hàng tháng sẽ nhận được cổ tức, mặc dù nó kh nhiều lắm nhưng được ở chỗ là đều đặn mỗi tháng!
Trong hai tháng ở đây, Cố Hiểu Huyên đã dành ra ba ngày để học bơi ngửa trước, sau đó đeo cặp sách học, ban ngày học và buổi tối về nhà học thêm.
Cô bé cố gắng học tập như một cái bọt biển hút nước, tinh thần phấn đấu này của cô bé khiến ta th cũng hơi xấu hổ. Cô bé năng lực học tập tốt, bởi vì thái độ đúng mực, dạy kèm cho cô bé là một giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, nên cô bé tiến bộ nh chóng.
Dẫu vậy, cô bé cũng kh sử dụng hết kinh nghiệm của vào việc học tập, cô bé cũng tích cực hoàn thành các nhiệm vụ khác nhau do chương trình đưa ra, Cố Hiểu Huyên biết rõ bây giờ còn nhỏ tuổi, nhiệm vụ quan trọng nhất chính là học tập, khả năng để kiếm tiền với đồ vật hay kh thì e là chỉ cơ hơi lúc này thôi.
Nhà họ Tiêu tọa lạc trong khu phức hợp ở trung tâm thành phố, những sống ở đây thực sự thể coi là gia tộc quyền quý nhất Hạ Hoa. Mỗi đứa trẻ ở đây bước ra ngoài đều được mọi ngưỡng mộ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.