Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 553:
Dì tư Sơn mỉm cười nói: "Còn con thì ? Con sẽ tìm một số món ăn hiếm và ngon nhé? Đã gần đến Tết Nguyên Đán, cửa hàng nhiều món hơn bình thường. Chắc sẽ một số loại sô-cô-la và bánh xốp mà trẻ em thích ăn. Nhân tiện, con vừa học cách đan áo len, cô bé mặc bộ váy đỏ nhất định sẽ xinh đẹp!
Con vốn luôn muốn làm quần áo cho con gái nhưng cuối cùng lại sinh ra hai đứa con trai, nhà mẹ đẻ và nhà chồng đều là lũ nhóc thúi !
Trong nhà cuối cùng cũng một cô bé xinh đẹp, mọi kh ngăn được em đâu!"
Mọi vừa trò chuyện vừa cười đùa, mong chờ hai tháng tiếp theo và kh hề lo lắng cho Sơn Vĩ Nguyên chút nào. Nó chính hỗn thế ma vương, đối với Ôn gia chỉ là một so sánh tốt, chờ Tĩnh Thu trở về, bọn họ sẽ yêu thương con bé.
Ngồi trên xe lâu như vậy, ngôi nhà ấm áp sạch sẽ, chăn b mềm mại, thoang thoảng mùi nắng. Ôn Tĩnh Thu vô thức bu lỏng cảnh giác mà ngủ , đây là lần đầu tiên cô bé cảm nhận được thể ngủ thoải mái như vậy.
Khi mở mắt ra, cô bé nghe th tiếng thì thầm của nhà họ Sơn, xen lẫn với giọng nói của hai bé háo hức đòi em gái, trong hơi thở mùi thức ăn vô cùng ấm áp.
Cô bé cảm th như bị thôi miên một lúc, như thể cô đã sống ở đây từ lâu.
Hiện tại cô bé càng cảm th thoải mái thì khoảng thời gian trước đó của cô bé lại càng đau khổ và buồn cười.
Ôn Tĩnh Thu vẻ mặt đờ đẫn ngồi đó, hồi lâu sau mới chậm rãi thở ra, trên môi dần dần nở nụ cười, nếu như nhà họ Sơn đối với cô thật lòng, vậy cô sẽ nu chiều bản thân một lần, coi như một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương và mong đợi, bù đắp những mong mỏi thiếu thốn của bản thân.
Sau khi thay đồ, cô xuống giường, mở cửa bước ra ngoài.
"Tỉnh à? Đồ ăn sắp chuẩn bị xong . Chỉ cần rửa tay là thể ăn cơm," Bà nội Sơn vừa cười vừa múc nước ấm trong bếp đưa cho cô bé.
Một bé da ngăm kháu khỉnh cười toe toét với hàm răng trắng nõn chạy tới, trên tay cầm một hộp xà phòng Song Hỷ màu đỏ, bên trên đặt một miếng xà phòng mới to tỏa ra mùi thơm nồng nàn!
Một bé khác tr giống hệt cầm một chiếc khăn màu đỏ đưa cho cô bé.
"Chị ơi, cho chị này!"
Ôn Tĩnh Thu vui vẻ nhận l, nói cảm ơn, xắn tay áo rửa tay rửa mặt.
Mẹ Ôn tuy học kh tốt, mắt kém, giỏi giả vờ nhưng ngoại hình lại nổi bật. Cha Ôn cũng đẹp trai, phong độ, tài hoa.
Ôn Tĩnh Thu được di truyền vẻ đẹp từ hai họ, làn da trắng, nét mặt th tú, mái tóc xoăn và l mi dài và cong, lúc vâng lời tr giống như con búp bê sứ đặt trên quầy, ều này khiến nhà họ Sơn càng muốn chăm sóc cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-553.html.]
Bữa tối phong phú, bao gồm gà mái già nướng với khoai tây, gà cay, trứng chiên hành tây, thịt kho, thịt x khói nướng với cà tím khô và bánh bao hồng Phú Cường được hấp đặc biệt cho Ôn Tĩnh Thu!
Ôn Tĩnh Thu xong kh khỏi nuốt nước bọt, đồ ăn trong bát trước mặt đã bị nhà họ Sơn gắp đầy Cô mỉm cười lễ phép cảm ơn, thỉnh thoảng ăn một miếng bánh bao, một miếng thức ăn, thỉnh thoảng uống chút c, tuy ăn nhã nhặn nhưng cũng kh hề chậm hơn hai đứa bé trai.
Ăn xong hai cái bánh bao lớn, một chén đồ ăn và một bát c, Ôn Tĩnh Thu mới đũa nữa, trên mặt đỏ bừng xấu hổ.
Khi th mọi đã ăn xong, cô đứng dậy giúp dọn dẹp.
Bà nội Sơn giữ chặt cô nói: "Con kh cần làm gì cả, cứ theo bà, bà giúp con đo kích thước."
Ôn Tĩnh Thu bị mẹ Sơn nhẹ nhàng đẩy về phía trước: "Cứ , mùa đ ở nhà kh việc, ngày nào cũng chỉ mong nấu cơm rửa bát, đừng tr giành với ta.
Đây là nhà của con, kh cần gò bó.
Trẻ con kh cần quá hiểu chuyện, thỉnh thoảng nghịch ngợm cũng đáng yêu."
Ôn Tĩnh Thu sửng sốt một chút, nhịn kh được hỏi: "Nhưng lớn chẳng thích trẻ con hiểu chuyện, biết giúp đỡ mọi việc ?"
Mẹ Sơn mỉm cười, xoa tóc cô và nói: "Quả thật chúng ta đều thích những đứa trẻ như vậy, nhưng khi đứa trẻ thực sự giúp chúng ta. Chúng ta lại cảm th đau lòng.
Trẻ con nên giống như trẻ con, nhất là các bé gái, khi còn nhỏ thể thoải mái vui chơi, nhưng khi kết hôn con, chỉ sợ sẽ vô số lo lắng, c việc bất tận."
Ôn Tĩnh Thu mím môi, trầm giọng nói: "Được làm con của thật hạnh phúc."
Mẹ Sơn cười ôm cô vào lòng, vỗ vỗ tấm lưng gầy yếu của cô bé nói: "Mẹ cũng cảm th may mắn khi được một cô con gái đáng yêu như con,con trai thật sự là kh nghe lời, đúng là kh tri kỷ bằng áo b nhỏ. Sau này bọn nó cưới vợ sinh con, trong mắt và trong lòng chỉ một gia đình nhỏ của nó, làm còn nhớ đến mẹ già như ta?"
Bà Sơn đo kích thước và chiều dài bàn chân của Ôn Tĩnh Thu.
"Bà nội, con quần áo để mặc." Ôn Tĩnh Thu nhịn kh được nói: "Con ở đây, chỉ ở đây hai tháng thôi."
B và vải b trong quan niệm của cô đều là những mặt hàng đắt đỏ, bà ở quê m năm mới mua được một bộ quần áo b.
Gia đình kh muốn may cho cô một chiếc áo khoác b mới, vậy tại một cô mới gặp lại nghĩa vụ này?
Cho dù được khác tặng, cô cũng kh mặt mũi nhận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.