Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 570:
Ôn Tĩnh Thu cười gật đầu, ở nhà họ Sơn thoải mái hai tháng, cô bé cảm th những gây khó dễ cho trước kia đúng thật quá là ngốc, khúc mắc bu xuống hơn phân nửa, cả đều thoải mái hơn nhiều.
Ở thôn Xã Đ tỉnh Sơn Đ, Trọng Khang Lạc nhỏ gầy hơn cùng tuổi khóc mệt mỏi ngủ say trong lòng mẹ Địch. Chờ lúc mở mắt ra, xung qu hơi thở của bé tràn ngập mùi cháo thơm phức, trong phòng bếp gà vịt náo nhiệt kêu, còn tiếng củi lửa vào trong bếp bùm bùm.
bé chằm chằm xà gỗ trên đỉnh đầu, chút hoảng hốt, giống như là về tới bốn năm trước, thời ểm cha bé còn chưa rời theo mẹ.
Trọng Khang Lạc mím chặt môi, hốc mắt lại chút ẩm ướt.
Mẹ Địch lau tay vào nhà, th bé cười nói: "Mẹ hâm nóng nước ở trên bếp, con rửa tay, mặt, cổ, sau đó ngâm chân, tiện thể bôi t.h.u.ố.c mỡ.
Đây là đồ lúc trước mẹ mua cho Lương T.ử ở trạm y tế, tác dụng, dùng tới mười ngày là thể tiêu hơn phân nửa."
Bởi vì tối hôm qua Trọng Khang Lạc giống như đứa nhỏ m tuổi ghé vào trong lòng bà khóc, lúc này vô cùng ngượng ngùng, nghe lời gật đầu, mặc quần áo t.ử tế phòng bếp rửa mặt.
Nhà họ Địch lớn, còn là nhà ngói ngay ngắn, quan trọng hơn là trong thôn ít dùng gạch vây qu sân rộng rãi.
Tuy rằng mẹ Địch hơi dũng mãnh một chút, nhưng thật ra dáng vẻ của bà đẹp mắt. Trên gương mặt ba mươi mốt tuổi của bà chỉ nếp nhăn nhạt, cười rộ lên đôi má lúm kia đặc biệt mê .
Quần áo mùa đ cũng kh che được dáng tinh tế lại thịt của bà , khó trách đáng giá để cha Địch m.ó.c t.i.m móc phổi đối tốt với bà.
Đáng tiếc tốt sống kh lâu, tích góp được gia nghiệp lớn như vậy, cha Địch cũng kh được quay trở lại cố hương, mà vĩnh viễn ở lại trên chiến trường, ở khoảng cách xa xôi, chấp nhất ra xa một phương thế giới này.
Lúc trước để loại trừ các loại phiền toái, sau khi cha Địch hi sinh, mẹ Địch trực tiếp lựa chọn bồi thường một lần. Hai bà nhà họ Địch được một phần ba, mẹ Địch và Địch Quốc Lương được hai phần ba.
Sau này hai mẹ con và nhà cũ nhà họ Địch cũng chỉ là thân thích bình thường.
Tuy nhiên những ở nhà cũ nhà họ Địch vẫn tư tưởng cổ hủ, cảm th mẹ Địch là ngoài, căn bản kh tư cách l được số tiền kia, lại càng kh nên ở trong căn phòng gạch ngói rộng rãi xinh đẹp rắn chắc như vậy.
Dựa theo ý nghĩ của bọn họ là đưa mẹ Địch về nhà mẹ đẻ, còn hai bà nhà họ Địch mang theo con cháu nhà họ Địch bọn họ vào ở, về phần Địch Quốc Lương.
Bọn họ cũng nghĩ vô cùng tốt, trực tiếp để cho ta tòng quân, dù con ta cao lớn, còn quan hệ của cha Địch ở đây, tổ chức nhất định sẽ thu nhận ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-570.html.]
Đến lúc đó bọn họ thể tiếp tục hưởng thụ trợ cấp của ta!
Suy nghĩ tốt, nhưng mẹ Địch cố ý hỏi thăm chiến hữu phục viên chuyển nghề của chồng đến địa phương, biết được trong luật hôn nhân quy định về tài sản vợ chồng.
Bà trực tiếp cầm pháp luật làm vũ khí, bảo vệ quyền lợi của .
nhà cũ nhà họ Địch bị các đồng nghiệp trong cục hung hăng phê bình một trận, còn l ví dụ bọn họ là phản diện ngu tuyên dương khắp nơi một đợt.
Từ nay tất cả mọi đều biết, hoá ra mẹ Địch là d chính ngôn thuận kế thừa nhà ở, cho dù sau này bà tái giá, hơn nửa cái phòng ở này cũng là của bà.
Về phần trong phòng một phần sáu là của hai già nhà họ Địch, bị mẹ Địch dùng tiền giải quyết một lần dưới sự chứng kiến của trưởng thôn và các đồng chí cục cảnh sát.
Hai mẹ con nhà họ Địch đóng cửa sống cuộc sống gia đình tạm ổn của , trai chị dâu sát vách trợ giúp, cùng với tiền tiết kiệm được lúc trước và tiền trợ cấp của cha Địch, hơn nữa mẹ Địch tính toán tỉ mỉ, cuộc sống trôi qua an nhàn.
Địch Quốc Lương mới mười ba tuổi đã thể ra thân thể dũng mãnh dị thường bởi vậy mới khiến trong nhà cũ nhớ thương.
Buổi sáng mẹ Địch nướng bánh dầu, lại thêm một quả trứng luộc, một miếng thịt muối, một viên hành thơm, đồ uống là bột ngô đặc sệt thơm lừng, còn một đĩa dưa chuột tương nhỏ, một đĩa tỏi chua ngọt nhỏ.
"Mẹ cũng kh biết m ở phía nam thích ăn cái gì, vậy nên tùy tiện làm một chút." Mẹ Địch cười nói, xong vùi đầu lột trứng gà nghiền nát cùng thịt, hành tây cùng nhau kẹp ở trong bánh, lại bôi lên một ít tương ớt ngọt, c.ắ.n nhẹ một miếng, thỏa mãn nhắm hai mắt lại.
"Vẫn là đồ ăn trong nhà ngon nhất, con mau nếm thử tay nghề của mẹ xem được kh."
Trọng Khang Lạc th mẹ Địch cũng ăn trứng gà, lập tức gật đầu, học theo dáng vẻ của bà cuốn miếng bánh lớn c.ắ.n xuống. Bánh thơm ngon, nhân bánh bên trong cũng mặn ngon miệng, bé phồng má gật đầu.
"Mẹ." Âm th bé hơi khàn khàn, "Con ăn quen , thật ra mẹ con là th niên tri thức xuống n thôn, chỗ ở chính là thôn nhỏ sát vách."
Mẹ Địch sửng sốt, nói: "Vậy cũng thật gần, th niên trí thức xung qu mười dặm kh bao nhiêu, con nói tên của bà xem, kh chừng mẹ còn ấn tượng.
Az, kh đúng, mẹ đã nghĩ hai mẹ con các như thế nào mà lại quen thuộc như vậy, hoá ra mẹ đã gặp qua hai !
Con cùng tuổi với Lương Tử, mười bốn năm trước cha mẹ con kết hôn..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.