Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 572:
Trọng Khang Lạc cười liên tục gật đầu, "Cảm ơn bác Cấm Tử."
Nhưng lòng của bé vẫn kh dám hạ xuống, ai biết cha vừa chính là một năm, năm nay thể mang theo mới trở về hay kh.
Thật ra bé mâu thuẫn, một mặt là sợ cha mới và con riêng lập tức quên bé ở sau đầu, mặt khác lại cảm th một cha kh yêu thương thì vô cùng đáng thương.
bé hạ quyết tâm, chỉ cần cha kh tìm mới, vậy bé sẽ lưu lại kh trở về nhà họ Hộ.
Buổi trưa bọn họ ăn cơm ở nhà họ Ngụy, mì tam hợp ngũ vị hương hoa quyển, sườn nướng củ cải, miến thịt cải trắng, trứng gà xào tỏi non, còn một chậu c củ cải.
Đây là bữa ăn tiêu chuẩn đãi khách của nhà họ Nguỵ, bọn nhỏ tr mong , chờ lớn vừa động đũa, bọn nhỏ nhao nhao tr đoạt đũa hì hì ăn cực kỳ vui vẻ.
Mẹ Địch vừa ăn, vừa gắp thức ăn cho bé, cười nói: "Con đã gọi mẹ , nơi này chính là nhà bà ngoại ruột của con, đừng khách khí."
Ngụy Cấm T.ử cũng kh ngừng gắp thức ăn cho bé: "Ở nhà chúng ta ăn cơm cũng kh được làm bộ, đỡ bị đám nhóc con này cướp kh còn gì, con xem, đói bụng khó chịu biết bao nhiêu?"
"Ăn nhiều một chút, con trai lớn lên thật cao, sau này mới được con gái yêu thích."
Trọng Khang Lạc xấu hổ vùi đầu ăn cơm.
Sau khi ăn cơm xong, mẹ Địch về nhà bắt đầu lục lọi.
Trong nhà tuy rằng chỉ một Địch Quốc Lương, nhưng nhà họ Ngụy ở sát vách, mặc quần áo chật nhất định sẽ cho bọn nhóc bên đó. Bà chỉ thể tìm một ít quần áo kh mặc đến, quần áo tương đối trung tính sửa nhỏ một chút nhét một ít b mới cho nhóc mặc.
Kh mới may quần áo, nh bà đã thu thập thỏa đáng xong xuôi, để Trọng Khang Lạc thay.
Thiếu niên cách nhiều năm mới được mặc bộ quần áo vừa , toàn thân đều hiện ra sức nóng, nụ cười cũng mang theo chút ngu ngốc, "Mẹ, thật vừa vặn, còn vô cùng ấm áp!"
"Vậy là tốt ." Mẹ Địch trái cũng hài lòng, gật đầu xoay xách túi nhỏ, âm u nói: "Đi, chúng ta thăm nhà thân thích."
Trọng Khang Lạc kh rõ nguyên do, nhưng bé cũng kh thắc mắc mà ngoan ngoãn theo phía sau bà , từ cửa lớn ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, mẹ Địch g giọng sang sát vách hô to: "Cha, mẹ, con nhà bà nội Lương T.ử một chuyến, lát nữa sẽ trở lại!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-572.html.]
Mẹ Địch vừa dứt lời, bác cả Ngụy nh chóng ra nói: "Cùng nhau thôi, vừa lúc cho bò ăn xong, trả xe lại cho đội."
Nhà mẹ Địch cách nhà họ Địch cũng kh tính là gần, gần như được xem là một nơi ở phía đ một nơi ở phía tây.
Lúc trước nhà họ Ngụy xây phòng ở cố ý chiếm kh ít nền móng, trong đó một khối lớn là giữ lại cho con gái nhỏ, thuận tiện cho việc lại bình thường, cũng vừa vặn rời xa mẹ chồng, đỡ bị khinh bỉ.
Bác cả Ngụy đưa bọn họ đến cửa nhà họ Địch, lập tức khàn giọng nói: "Chờ trả xe bò xong sẽ tới đón hai ."
Mẹ Địch cười nhẹ nói: " trai, đường m bước, hai mẹ con chúng ta lắc lư cũng trở về được."
"Kh được." Bác cả Ngụy nhíu mày kiên trì nói: "Mùa đ trong thôn ra lại ít, kh hai về nhà, kh yên tâm."
Huống chi em gái tuổi còn trẻ đã thủ tiết, bây giờ cũng đang trong độ tuổi, lại bị đám lưu m trong thôn đụng vào, truyền ra những tin đồn kh tốt, những bà tám dài lưỡi phụ nước miếng trong thôn kia đều thể nhấn chìm em gái của .
Tuy rằng hai em bọn họ kh sợ, thể bảo vệ em gái, nhưng ai nguyện ý bị ta truyền lời đồn cả ngày chứ? Giả cuối cùng cũng thể được ta tin là thật.
Mẹ Địch mím môi, trong lòng ấm áp, gật gật đầu: "Vậy được, em chờ trai tới đón hai mẹ con chúng em."
Lúc này nhà họ Địch bị gọi mở cửa, mợ hai Địch mặt âm trầm đứng ở trong, th bác cả Ngụy đứng một bên, còn kh ngừng dặn dò em gái, bà ta tức giận hỏi: "Làm gì? Đây kh ngày lễ ngày tết, tới cửa làm gì?"
Mẹ Địch cười nhẹ giơ túi trong tay lên nói: " mới từ kinh đô trở về, mua chút đồ cho cha mẹ chồng, cũng mang theo chút bánh ngọt và kẹo cho bọn nhỏ."
Mợ hai Địch vừa nghe xong, chằm chằm cái túi kh tính là lớn bĩu môi, nói: "Chút đồ này đủ cho ai nhét kẽ răng?"
Tuy nhiên bà ta cũng nghiêng l nó, cằm nâng nâng về phía Trọng Khang Lạc nói: "Đây là thằng nhóc nhà ai? Lương T.ử đâu?"
Mẹ Địch a một tiếng, giải thích: "Con nuôi của , Lương T.ử đến làm khách nhà quen ở kinh đô, hai tháng nữa sẽ đón nó trở về."
"Ở kinh đô cô l đâu ra quen?" Năm nay bà cụ Địch đã sáu mươi tuổi, trên mặt là nếp nhăn cùng những khó khăn năm tháng xâm nhiễm, sắc mặt lãnh đạm giọng nói bén nhọn, cả lộ ra vẻ cay nghiệt khó thể thân cận.
nhà họ Địch đều thò đầu ra xem náo nhiệt, mợ cả Địch nhét một quả bí đỏ vào miệng, cười nhạo nói: "Ai mà biết được, dù trong nhà cũng kh đàn , cô ta muốn nơi nào kh được chứ?"
Nghe xong mẹ Địch thu hồi nụ cười trên mặt, tiến lên đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.