Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 614:
Nhà họ Trọng gia thế tốt, nếu thể cơ hội xuất hiện trên màn hình TV, đây thể coi là thành tựu vang dội trong cuộc đời của họ.
Bà Trọng run rẩy nói: " đạo diễn, chúng ta thể bàn bạc một chút kh?"
Đạo diễn kh nói gì chỉ mỉm cười.
", kh cần các bồi thường, nhưng các thể cắt mặt tốt của chúng đưa lên kh? sẽ bỏ qua chuyện này, được kh?"
Nhà họ Trọng và Bùi Đ Cương dùng sức gật đầu, đạo diễn đầy mong đợi.
Nhạc Văn Minh nhẹ thở dài, lắc đầu: " đã nói là kh tính. Kh chỉ các , mà những nhân viên quay phim như chúng cũng đã ký hợp đồng với c ty, chúng quay với thái độ thực tế. Khán giả khắp cả nước đang theo dõi, kh lẽ các bắt chúng làm giả tạo ? D tiếng của c ty sẽ bị tổn hại, c việc của nhiều nhân viên như chúng sẽ bị ảnh hưởng, chúng thể giữ được hay kh là một vấn đề. thực sự kh thể giúp gì được."
"Vậy, các sẽ chỉnh sửa nó tới mức độ nào?" Ông Trọng trầm mặc hỏi.
"Đương nhiên sẽ đưa đầy đủ mọi sự việc lên một cách hoàn chỉnh."
Mọi đều trầm mặc, nếu họ phát sóng nó theo tình huống này, họ chắc c sẽ bị hàng xóm chỉ trỏ! Chuyện này đâu chỉ trên TV, rõ ràng là bị đem ra ngoài cho tới mất hết mặt mũi.
"Được , vậy thì cứ cắt bỏ hoàn toàn phần này ." Ông cụ Trọng nói với vẻ mặt ảm đạm: "Nhưng vợ vì các quay phim mà thân thể xuất hiện vấn đề. nên đưa ra lời giải thích hay kh?"
Nhạc Văn Minh gật đầu: "Chúng đến đây chính là để giải quyết vấn đề này.
Vừa nãy, chủ Tiểu An của chúng đã đích thân gọi cho Ban chấp hành Tổ dân phố để hỏi về vấn đề này, chúng sẽ thuê một chiếc xe để đưa bà Trọng đến bệnh viện để kiểm tra toàn thân. Tất cả các chi phí c ty chúng sẽ chịu toàn bộ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-614.html.]
" kh !" Bà cụ Trọng lắc đầu m cái: " kh biết còn sống bao nhiêu năm nữa mà để khác hành hạ. Vả lại, thân thể như thế nào, chẳng lẽ còn thể kh biết ?"
Bùi Đ Cương bước lên phía trước, Nhạc Văn Minh xin lỗi và nói: "Đồng chí đạo diễn, bà già nên sợ đến bệnh viện, bà sợ sẽ kh thể trở về, vì trước đây bà cũng đã tiễn nhiều thân, bạn bè trong bệnh viện. Lần trước xuống lầu bị gãy chân, đau như vậy bà cũng c.ắ.n răng chịu đựng chứ kh chịu bệnh viện, cuối cùng trói chân và dán thạch cao lên để qua khỏi. Ai kh biết còn tưởng chúng là bất hiếu."
Nhạc Văn Minh gật đầu, ngượng ngùng nói: "Vậy thì kh cách nào, c ty chúng lớn, mỗi ngày đều nhiều việc, cho nên chúng đều nghiêm túc tuân thủ quy trình. Thứ nhất, thuận tiện cho nhân viên làm việc, và thứ hai, nội quy tuân theo và mọi thứ kh dễ mắc sai lầm. Nếu kh, hôm nay các yêu cầu bồi thường, ngày mai khác cũng yêu cầu bồi thường, chẳng lẽ c ty chúng đều gánh vác hết ? Nếu đó là trách nhiệm của chúng , chúng sẽ kh bao giờ trốn tránh, nhưng bằng chứng."
" ý gì?" Bà Trọng ôm ngực, lẩm bẩm: " cho rằng đang giả vờ ? đã già cần làm vậy kh? Giờ nhắm mắt đá gãy chân thì các mới chịu trách nhiệm đúng kh?"
Mợ hai Trọng đỡ bà ta, tức giận nói: " còn kh biết các ? Cái gì là quy trình, chỉ là vỏ bọc mà thôi, tiêu chí đ.á.n.h giá còn kh do các tự quyết định? Chỉ cần kh bị mất tay gãy chân, nằm kh thể dậy được, thì tất cả các đều thể nhắm mắt bỏ qua lương tâm, nói đó chỉ là một vết thương nhỏ, cấp cho chúng ta tám đồng đuổi ! Chúng là thành phố, quan trọng nhất là thể diện, kh lẽ chỉ vì một chút tiền mà chúng l sức khỏe của mẹ ra đùa giỡn ?"
Nhạc Văn Minh đẩy gọng kính, cười nhẹ nói: "Các kh thể đưa ra chứng cứ, cũng kh muốn đến bệnh viện kiểm tra, vậy các nghĩ chúng nên làm như thế nào bây giờ?"
Nhà họ Trọng liếc nhau, sau đó đồng loạt về phía Bùi Đ Cương.
Bùi Đ Cương là tổ trưởng của nhà máy dệt, là con trai "chính thức" duy nhất trong gia đình, ngày thường ta làm việc đều được mọi trong gia đình yêu quý.
Vì thế họ tin tưởng vào ta.
Bùi Đ Cương nghĩ về ều đó và thay mặt mọi nói: "Đồng chí đạo diễn, xem như này được kh. Chúng ta mỗi bên nhường một bước, c ty của đã sản xuất nhiều chương trình, thể sắp xếp một vài vai cho gia đình chúng kh, kh cần quan trọng nhiều, chỉ cần vài phút cảnh quay là được . Sau đó, mỗi sẽ được trả một hai trăm đồng tiền c lao động, chúng nhẹ nhàng mà bỏ qua việc này. nghĩ mặc dù c ty của phát triển mạnh mẽ và đã giành được sự để mắt của các nhà lãnh đạo, nhưng cũng quý trọng th d của , chắc c kh muốn bị vượt qua bởi các đối thủ cạnh tr, kh?"
Câu cuối cùng chính là lời đe dọa, uy hiếp.
Nếu c ty văn hóa Minh Nhật kh đồng ý yêu cầu của ta, thì Bùi Đ Cương sẽ đem vấn đề này cho các c ty đối thủ cạnh tr.
Chưa có bình luận nào cho chương này.