Thập Niên 70: Xuyên Thành Nàng Dâu Xinh Đẹp
Chương 7:
Ăn cơm xong, An Tri Thu và Dương Quýnh cùng đến nhà Mộc trong làng đặt tủ bát và rương.
An Tri Hạ thì trở về phòng đắp chăn b cho ấm.
Nhân lúc trong phòng vắng , cô l từ “siêu thị” ra một chiếc chăn lụa nặng bốn cân, tháo vỏ chăn và lớp lụa bên trong, trải đều chăn lụa lên giường đất. Sau đó l chỗ b mới mua nhồi thêm, trải mỏng nhưng thêm được khoảng hai cân nữa, ép phẳng xuống, may cố định lại bằng lớp vải b x lót bên trên.
Việc này chẳng c việc gì tinh xảo, cô làm hai đường kim là xong. Chưa kịp hoàn thành thì bên ngoài sân đã vang tiếng xôn xao.
Hai em An Tri Thu loạng choạng đẩy chiếc xe chở đồ trở về. Mọi lập tức chạy ra giúp một tay. Hai cái tủ một lớn một nhỏ khóa được đặt vào phòng bếp, bốn chiếc rương gỗ lớn chia mỗi một cái, còn m chiếc giỏ trúc thì được để bên góc nhà.
Vừa thu dọn xong, một đàn tầm bốn mươi tuổi, dáng to khỏe, đẩy cánh cửa khép hờ bước vào, giọng vang lớn và nghiêm nghị:
“Mọi đều đủ cả chứ? tới xem một chút, tiện thể nói rõ với mọi chuyện săn mùa đ.”
“Đây là đồng chí Phương Hữu Vi, trưởng thôn của chúng .”
Trịnh Lập Trí lập tức bước lên giới thiệu:
“Đây là các đồng chí An Tri Thu, An Tri Hạ, Dương Quýnh và Kỳ Vân Lan.”
Chào hỏi xong, mọi mời trưởng thôn vào nhà chính.
“Hôm qua tối quá, nghĩ mọi vừa đói vừa mệt nên kh đến làm phiền. Nói thật, ều kiện ở thôn chúng còn khó khăn hơn tưởng tượng của mọi kh?”
“Kh khí nơi này trong lành, phòng ở cũng rộng rãi hơn thành phố nhiều. Buổi tối giường đất để ngủ, cũng là nơi khiến ta an tâm ở lại lâu dài.”
An Tri Thu mỉm cười. Với ngoài, câu nói nghe như lời khách sáo.
Nhưng vào tai An Tri Hạ, lại khiến lòng cô nghèn nghẹn.
trai cô từ năm mười tuổi đã ngủ co ro trên băng ghế cứng, lạnh buốt mà vẫn chịu, thế mà vẫn lớn được hơn mét tám.
Nguyên chủ ỷ lại mà chưa từng nghĩ cho . Thế mà thiếu niên gầy gò lại nâng niu nguyên chủ như tín ngưỡng sống… Cô kh hiểu nổi.
“Đúng đ ạ.” Dương Quýnh phụ họa:
“Chúng cháu ở thành phố thì vẻ tốt, nhưng m chục mét vu nhét cả một gia đình, đến xoay còn chật, thật sự kh thoải mái bằng n thôn.”
Trưởng thôn gật đầu, vẻ hài lòng:
“Được vậy thì tốt. Nhưng xuống n thôn vất vả kh chỉ ở chỗ ăn mặc. Đến mùa xuân xuống ruộng làm việc, lúc đó mới là quan trọng.”
Trong lúc đang nói, Kỳ Vân Lan bưng tới một bát nước đường đỏ, dịu dàng cười:
“Trưởng thôn uống cho ấm ạ, làm phiền bác đích thân tới đây .”
“Kh . Các đồng chí tới Hà Đường thì cũng như trong thôn, mà kh sang một chuyến thì cũng áy náy.”
Trưởng thôn khoát tay, kh uống ngay mà nghiêm giọng nói với tất cả:
“Mỗi lần th niên trí thức mới tới, đều nói trước. Làm được bao nhiêu thì chia lương b nhiêu, đừng mong dựa khác. Dĩ nhiên, ều kiện nhà ai khá thì lại khác.”
Mọi vội nghiêm túc gật đầu.
“Thôn chúng ta cách thị trấn hơn mười cây số, ít bị chuyện bên ngoài ảnh hưởng. Dân thôn chỉ biết làm ruộng, sống bình dị. Các đồng chí là thành phố, được học hành đầy đủ, nhưng tuyệt đối kh được mang m thói bên ngoài vào đây: hôm nay phê bình này, ngày mai chống đối kia, phá vỡ sự yên ổn của làng.”
“Trưởng thôn yên tâm ạ.”
Kỳ Vân Lan to gan đáp liền:
“Chúng cháu hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, thật lòng xuống n thôn làm việc. Nói thật, chúng cháu xuống đây cũng bởi kh thích những chuyện kia, muốn tránh để sống yên ổn.”
Câu nói vừa dứt, cả phòng lập tức im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-xuyen-th-nang-dau-xinh-dep/chuong-7.html.]
Thời buổi này nhạy cảm đến mức chỉ cần nói lệch nửa câu cũng thể chuốc họa vào thân.
Ai cũng chỉ mong bịt kín miệng , vậy mà cô lại dám nói thẳng như thế.
Trong lòng An Tri Hạ càng d lên một cảm giác kỳ lạ.
“ nói vậy cũng là nghĩ cho hơn trăm nóc nhà trong thôn. Dân qu năm l trời làm lịch, chuyện va chạm vặt thường chẳng ai để bụng, cũng kh cần giảng đạo lý cao siêu làm gì.”
Trưởng thôn kiên nhẫn giải thích, giọng ệu bỗng đổi sang hòa hoãn, trên mặt lộ ý cười:
“Còn chuyện này mới là việc chính. Thôn ta núi rừng bọc kín, năm nào đến giữa tháng Chạp, dân thôn cũng tổ chức săn vài ngày. Một là để cầu năm mới mùa màng thuận hoà, hai là đề phòng sang xuân thú dữ đói mồi kéo xuống phá thôn.”
Đương nhiên, tham gia săn kh chỉ ghi mười ểm c như bình thường, mà phần thú rừng thu được cũng tính gấp đôi.
“Ngày mai lên núi, qua đây để xác định nốt d sách.”
Chuyện này hôm qua đã bàn trong bữa cơm. Đàn trai tráng nghe đến săn b.ắ.n thì ai n đều phấn khởi, háo hức xung phong. An Tri Hạ trong lòng cũng ngứa ngáy muốn , nhưng lý trí buộc cô giữ vẻ thận trọng của một cô gái thành phố mới xuống thôn. Chỉ đành đợi sau này rảnh rỗi lén vào núi xem thử biết đâu tìm được dồi dào lâu dài.
Mọi còn đang ríu rít bàn bạc, trưởng thôn đã nh chân bước , để mặc một đám níu kéo phía sau.
Trời đã lên cao, ánh nắng dìu dịu rải xuống nền đất ấm. Kỳ Vân Lan đặt bát nước đường đỏ đã nguội xuống trước mặt Trịnh Giai Minh thằng bé đang ngóng đến lòe cả mắt.
“Buổi trưa ăn gì đây?” Cô quay đầu cười hỏi mọi .
“Hay rán bánh ?” Trần Tư Khả lập tức nhớ đến đĩa bánh bột ngô vàng ươm buổi sáng, bụng như lập tức sôi lên:
“Làm nhiều chút cho nhóm săn mang theo, ba ngày chắc cũng cần dự trữ.”
Vài dù kh dư dả, nhưng đám Nhiếp Nghĩa Xương thì chẳng thiếu phiếu hàng, nên ai cũng gật đầu đồng ý.
“Được .” Kỳ Vân Lan thu bát lại, vào phòng l nguyên liệu thẳng vào bếp.
Lưu Nhất Nguyệt vẫn kiên trì đun nồi cháo loãng trên bếp lò, xửng bên trên hấp bánh bao ngũ cốc. Khác hôm thường là trên bàn thêm một đĩa nhỏ thịt khô thái mỏng coi như đãi khách.
Th trong bếp đã đ , An Tri Hạ quay sang bảo trai:
“Lát nữa vo gạo nấu cơm nhé. Hôm qua em mua hai lạng thịt ba chỉ, vừa hay đem kho với khoai tây.”
“Được.” An Tri Thu gật đầu:
“Ăn xong với Dương Quýnh sang nhà Mộc trả xe. Ông còn một bộ bàn trang ểm với bàn đọc sách mới làm, vốn đặt làm của hồi môn cho khác nhưng hôn sự hỏng, nên bán rẻ cho .”
An Tri Hạ nghe mà mắt sáng bừng, kéo áo trai:
“Bàn trang ểm để phòng em, dùng bàn đọc sách.”
“Ừ.”
An Tri Thu cười, nhớ ra:
“Hình như còn cái giường bàn tinh xảo nữa, để khiêng về cho em.”
“Nếu được ở riêng thì tốt biết m…” An Tri Hạ thở dài, miệng nhỏ mím lại.
trai gõ nhẹ lên trán cô:
“Chuyện gì cũng từng bước, kh thể ăn một miếng mà no ngay được.”
Nói dăm ba câu xong, An Tri Hạ chợt nhớ chưa làm xong chăn b, vội chạy về phòng.
Phí Tr th cô vào, khoé môi cong cong. Cô mở rương, l ra một túi vải, xúc vài thìa mì xào sống, thêm ba thìa đường đỏ, rót nửa bát nước nóng từ ấm tre. Hương ngũ cốc hoà với vị đường đỏ thơm ngậy lan khắp phòng.
Khu đều đến khi hỗn hợp sền sệt, Phí Tr ngại ngùng An Tri Hạ đang cúi đầu khâu chăn, nhẹ giọng:
“Một chị ăn kh hết. Mùa đ nhàn rỗi kh tốn sức, chị quen ăn mì xào sống thế này cho ấm bụng. Th niên trí thức Tiểu An, em nếm thử kh? Trong đó bột mì, bột đậu, bột vừng, hạch đào, kiều mạch… thơm lắm, lại bổ nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.