Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 112:
Đợi cơm nước xong, cô theo thói quen ngồi ở yên sau xe đạp, để Phó Cảnh Thần chở đến trường tiểu học Thạch Niễn Tử.
Hôm nay là ngày đầu tiên làm, Khương Du Mạn đã dành thời gian xem trước sách giáo khoa tiểu học, nên trong lòng cô đã nắm chắc mọi thứ.
Lúc này, một phòng học gộp chung ba niên cấp học sinh. Cô dạy xong cho học sinh lớp này, ngay sau đó lại chuyển sang dạy tập đọc cho học sinh lớp kia. Cô bận rộn như một con quay. Cũng may lúc b giờ kh cần chuẩn bị giáo án c khai hay viết sổ soạn bài, nhiệm vụ giảng dạy đơn thuần.
Hiệu trưởng vốn dĩ còn chút kh yên tâm về cô, nhưng đứng ngoài cửa sổ cô dạy một tiết, th cô viết bảng đẹp, ăn nói rõ ràng, lại kiên nhẫn với học sinh, lập tức an lòng. Ông cười tủm tỉm trở về văn phòng.
Trong phòng học, Khương Du Mạn dần dần cảm th thuận buồm xuôi gió.
Học sinh thời này ngoan ngoãn, hơn nữa Khương Du Mạn lại xinh đẹp, bọn trẻ đều vừa tò mò lại vừa yêu mến cô. Chỉ qua một buổi sáng, chúng đã liên tục gọi "Khương lão sư", "Khương lão sư" kh ngừng. Giờ giải lao, m đứa nhỏ còn vây qu cô, y như một bầy chim sẻ non.
Tóm lại, ngày dạy diễn ra phong phú hơn Khương Du Mạn tưởng tượng, một buổi sáng trôi qua nh.
Trường tiểu học Thạch Niễn Tử kh xa, giữa trưa Phó Cảnh Thần lại đạp xe đến đón cô về nhà ăn cơm trưa.
Họ trên con đường lớn.
Những bà con trong thôn trên đường ai n đều cười nói nhiệt tình vô cùng. Dì Lý càng là hồ hởi hỏi: "Khương lão sư, hai vợ chồng về ăn cơm trưa đ à?"
"Vâng." Khương Du Mạn cười gật đầu.
Tiếng tăm của dì Lý trong thôn đúng là kh được tốt lắm, nhưng lần này chính bà đã lộ chuyện của Diêu Tư M, Khương Du Mạn nhớ ơn này.
"Hai đứa mau về thôi, bà Phó nấu món ngon đợi đ!"
"Vâng, chúng cháu xin phép trước ạ."
Bà con trong thôn bóng dáng hai vợ chồng xa, lúc này mới quay sang dì Lý.
"Mẹ thằng Kiến Quốc, bà biết mẹ chồng Khương lão sư nấu món ngon thế?"
Dì Lý qu một vòng, hạ giọng thì thầm: "Sáng nay nhà đại đội trưởng cãi nhau ầm ĩ cả lên, đứng ngoài nghe lỏm. Hai nàh họ chẳng ngay sát nhau , th được."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa nói, bà vừa nuốt nước miếng ừng ực. Nhà họ Phó làm thịt hơn nửa con thỏ, mùi thơm lừng! Nếu kh bụng réo ầm ĩ vì đói, bà còn thể ở lại ểm th niên trí thức nghe lỏm thêm chút nữa.
Con dâu nhà ai số sướng như con dâu nhà họ Phó chứ.
Vừa nghe nhắc đến chuyện nhà Đại đội trưởng, những xung qu đều xúm lại, hứng thú hơn hẳn.
"Họ cãi nhau vì chuyện gì vậy?"
"Còn vì chuyện gì được nữa? Đương nhiên là vì m thứ bồi thường . Đại đội trưởng chẳng đã nói, ngày chia lương thực sẽ mở đại hội kiểm ểm, lúc đó bồi thường đồ cho Phó gia ."
"Chậc chậc chậc, nói thật, cô con gái út nhà Đại đội trưởng quá quắt thật sự. Trước thì giả vờ ngoan ngoãn tử tế, kết quả lại làm ra cái chuyện thất đức như thế!"
"Còn kh ... Kia là lương thực của cả nhà đ! Hai cô con dâu nhà họ làm mà vui cho được? Kiểu gì mà chẳng làm ầm lên!"
Lý đại nương nói chuyện nước miếng văng tung tóe, vây qu hóng chuyện càng ngày càng nhiều. Cứ thế, chuyện nhà Đại đội trưởng cãi nhau tan nát vì khoản bồi thường, chẳng m chốc đã lan truyền khắp thôn.
Mà lúc này, nhà họ Diêu quả thực đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng
Lúc này, tại gian nhà chính của nhà họ Diêu.
Trừ Diêu Chấn Giang vắng mặt, những khác đều mặt. Cuộc đại cãi vã vừa kết thúc, ai náy vẫn còn đỏ mặt tía tai vì tức giận, mẹ Diêu vẫn đang xoa xoa đôi mắt đỏ hoe của .
Trên bàn bày một bát cháo loãng đến mức thể dùng làm nước uống, kh ai buồn động đũa. Cũng chính vì th cháo bị nấu loãng đến mức này, mẹ Diêu mới bất mãn quát lớn. Hai cô con dâu liền nhân cớ này làm khó dễ, l chuyện Diêu Tư M ra mà nói.
Diêu Tư M chính là ểm yếu của mẹ Diêu, ai chạm vào ai "nổ". Vừa nghe hai cô con dâu chèn ép con gái , mẹ chồng nàng dâu ba tức khắc cãi nhau ầm ĩ. Mãi đến khi Diêu An Quốc gọi hai con trai ra, tình hình mới tạm thời được ổn định.
Nhưng con dâu cả nhà họ Diêu kh ý định để mọi chuyện trôi qua dễ dàng như thế, cô ta lại mở lời hỏi hai vợ chồng già dự định bồi thường bao nhiêu đồ vật ra ngoài.
Mẹ Diêu vô cùng bất mãn: "Trong nhà này, hiện giờ vẫn là tao với ba tụi mày làm chủ! Lương thực tinh và thịt bồi thường ra ngoài, đó cũng là đồ của hai vợ chồng già chúng tao!"
Nói đến thịt, con dâu cả nhà họ Diêu tức đến nỗi cười gằn: "Mẹ, em chồng là con gái ruột của mẹ, còn m đứa con trai là nhặt về à? Thịt lợn rừng được chia về, mẹ cứ khăng khăng nói là để dành làm thịt hun khói ăn Tết. Dù tiểu Thạch đầu thèm đến m, con cũng bắt nó nhịn."
"Kết quả là các định bồi thường hết số thịt lợn rừng đó ra ngoài! Con chỉ muốn hỏi c bằng của ba mẹ đâu ? Chúng con là chị, em ăn của chúng con, dùng của chúng con, hiện tại ngay cả quyền hỏi chúng con cũng kh ?"
Mẹ Diêu giận đến đỏ bừng cả mặt: "Đồ thiển cận! Thịt lợn rừng đó là các con đ.á.n.h được chắc? Tư M cho dù muốn ăn, đó cũng là ăn của mẹ nó, ăn của ba nó!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.